Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 6

Chương 6/8

Audio chương

12

Thứ Ba tuần sau.

Tôi ngồi trên chiếc ghế băng dài ở bệnh viện, Bạch Viễn Phong đi làm thủ tục nhập viện.

Tôi vê vê tờ phiếu siêu âm, trong lòng ngũ vị tạp trần.

Trên đầu đổ xuống một khoảng bóng râm, tôi thở ra một ngụ hớp trọc khí, ngẩng đầu nói: "Làm xong rồi à?"

Không phải tiểu Bạch.

Tôi trố mắt nhìn Lý Vân Tước, gương mặt anh ta lộ rõ vẻ mệt mỏi, đầu tóc cũng không được chăm chút tử tế, chiếc áo khoác gió trên người nhăn nhúm nhăn nhèo, trong tay kéo theo chiếc vali hành lý.

"Sao anh lại ở đây?"

Cơ mặt Lý Vân Tước căng cứng, đầu tiên anh ta liếc nhìn cái tên của phòng khám, lại một tay giật lấy tờ phiếu siêu âm, tim tôi lập tức vọt lên tận cổ họng.

Vài giây sau, giọng nói nghiến răng nghiến lợi căm hận của anh ta vang lên: "Cậu đúng là hiệu suất cao thật đấy."

Tôi theo bản năng thả lỏng, nhưng lập tức phản ứng lại xem anh ta có ý gì, trong lòng lập tức bùng lên ngọn lửa giận dữ, một phát đoạt lại tấm phim, lên tiếng châm chọc nói: "Lúc đó chính anh là người bảo đảm cuộc sống của chúng ta sẽ không còn giao điểm nào nữa, bây giờ anh xuất hiện ở đây, lại là có ý gì?"

Tiểu Bạch làm xong thủ tục trở về, nhìn thấy tư thế giương cung bạt kiếm của tôi và Lý Vân Tước, liền trực tiếp kéo tôi ra sau lưng, nói với Lý Vân Tước: "Anh muốn làm gì?"

Lý Vân Tước dường như bị chọc cho cười lên, anh ta dùng lưỡi đẩy đẩy gối má, tầm mắt vượt qua tiểu Bạch đáp xuống trên người tôi: "Từ Viên, tôi đúng là đầu óc vào nước mới đến tìm cậu."

Tức giận đến cực điểm rồi tôi ngược lại bình tĩnh trở lại.

Tôi nhìn thẳng vào mắt Lý Vân Tước: "Tôi biết vì sao anh lại đến tìm tôi, bởi vì tất cả các biện pháp anh đều đã dùng qua rồi."

"Anh không biết bản thân trong kỳ mẫn cảm rốt cuộc sẽ làm ra chuyện gì, hoặc giả có thể nói, anh càng sợ hãi việc anh ấy đến tìm tôi, rồi tôi lại sẽ làm ra chuyện gì với công ty của anh."

Sắc mặt Lý Vân Tước ngày một khó coi hơn, tôi ở bên cạnh anh ta ba năm, với tư cách là thư ký tôi vô cùng rõ ràng cái nền tảng tính cách của anh ta: hoài nghi, ngờ vực, khống chế.

Anh ta có vô số mưu kế có thể đánh bại đối thủ, duy chỉ có đối với quân bài tình cảm là xùy mũi coi khinh.

"Ông chủ, tôi tin tưởng những thông tin anh thu thập được đủ để chứng minh sự trong sạch của tôi, chuyện trước đây tôi không làm, sau này tôi cũng sẽ không làm. Xin ngài trở về đi, anh không phải là anh ấy, giữa chúng ta từ sớm đã không còn quan hệ gì nữa rồi."

Tôi chuẩn bị rời đi, cổ tay lại bị Lý Vân Tước tóm chặt lấy, lực của anh ta rất lớn, hầu như là gằn từng chữ một nói với tôi: "Cậu rốt cuộc muốn thế nào? Tôi và hắn ta có gì khác nhau? Cậu đã yêu hắn ta, vậy thì dựa vào cái gì mà không thể yêu tôi?"

Tôi: "Lý Vân Tước, anh xem, chính anh chẳng phải cũng phân định rất rõ ràng giữa anh và anh ấy đó sao?"

Sắc mặt Lý Vân Tước xanh mét, tôi nhìn vào đôi mắt quen thuộc của anh ta, tôi biết người tôi yêu sẽ nghe thấy giọng nói của tôi.

Tôi: "Vân Tước, đừng quậy nữa, chúng ta đều nên buông tay rồi."

Lý Vân Tước không buông tay, anh ta giống như muốn bóp nát khung xương của tôi, nghiến răng nghiến lợi nói: "Cậu đang nói chuyện với hắn ta."

Anh ta kéo giật tôi đến trước mắt, dùng gương mặt quen thuộc kia nói với tôi: "Từ Viên, cho dù cậu có phân chúng tôi thành hai người, thế nhưng cái cơ thể này lại là duy nhất."

Vừa nói, anh ta vừa tiến lại gần tôi nhỏ giọng: "Tôi tin là cậu rất rõ ràng tình trạng cơ thể hiện tại của tôi, nếu như tôi mặc cho bản thân bước vào kỳ mẫn cảm, cậu đoán xem tin tức tố bộc phát ra có đem cái người cậu thích kia hủy diệt đi hay không."

Tôi hằn học nhìn anh ta.

Lý Vân Tước đạt được mục đích, buông tôi ra một cách tràn đầy tự tin: "Giúp tôi cai nghiện thuốc phụ thuộc, như vậy nồng độ tin tức tố khôi phục về giá trị bình thường, tôi và hắn ta đều sẽ không phải chịu giày vò nữa."

Tôi siết chặt nắm đấm, nhớ tới lời đồng nghiệp từng cảnh cáo tôi, thế nào gọi là sự lạnh lùng và tàn khốc của kẻ bề trên.

13

Lý Vân Tước đã dọn vào trong nhà.

Tôi cũng được mở mang tầm mắt về việc đồng nghiệp nói anh ta ngày ngày uống thuốc còn nhiều hơn uống nước.

"Tôi rất hiếu kỳ, cậu và cái người kia của tôi làm thế nào để xác định tình cảm vậy?" Lý Vân Tước nương theo dòng nước trong tay tôi uống hết thuốc, tự nhiên ôm lấy tôi, vùi đầu vào cổ tôi, tham lam đi ngửi mùi tin tức tố yếu ớt của tôi.

Sống mũi cao thẳng của anh ta cọ xát qua da thịt tôi, âm thanh nện lên trên đó lại giống như dao cắt: "Bởi vì độ phù hợp của tin tức tố sao?"

Tôi mặc cho anh ta ôm, nếu như hiện tại chỉ cần có một Alpha hoặc Omega nào có mặt ở đây, có lẽ đều sẽ bị chấn kinh bởi nồng độ tin tức tố trồi sụt thất thường của Lý Vân Tước.

"Tôi không biết, tôi không ngửi thấy tin tức tố của anh."

Hàm răng sắc nhọn của Lý Vân Tước quẹt qua da thịt, giọng nói đầy nhẫn nhịn: "Hắn ta thế mà không đánh dấu cậu."

Tôi nghiêng đầu qua một bên: "Đánh dấu cũng không lưu lại được bao lâu đâu."

Lý Vân Tước nói: "Thực ra cái người kia chưa chắc đã yêu cậu nhiều đến thế đâu, tôi đã tra tất cả các hợp đồng trong ba năm qua, nghiêm cẩn đến mức là tôi cũng không bới ra được lỗi sai. Nhưng tôi có thể vì cậu mà phá lệ, chỉ cần cậu sẵn lòng, tôi có thể tặng cậu cổ phần của công ty."

Không thỏa mãn với việc tiếp xúc da thịt, bàn tay của Lý Vân Tước không thầy tự thông mò vào dưới vạt áo của tôi: "Từ Viên, tôi mới có năng lực bảo vệ cậu."

Những ngón tay khô ráo quẹt qua, tôi giật bắn mình một cái, đè lại động tác của anh ta, nói: "Ông chủ, trong hợp đồng mới ký của chúng ta không có điều khoản phải tiến thêm một bước phát sinh quan hệ."

Ánh mắt Lý Vân Tước tối tăm không rõ, nửa ngày sau anh ta rút tay về, cười nói: "Cũng đúng, đơn thuần chỉ dựa vào việc ôm cậu, hiệu quả đã tốt hơn những loại thuốc kia nhiều rồi."

Nói xong tầm mắt anh ta lướt qua bụng nhỏ của tôi, cười lạnh nói: "Huống hồ cho dù tôi muốn làm cái gì, cái thứ trong bụng cậu kia cũng sẽ không để tôi thành công đâu."

Anh ta đứng bật dậy, chỉnh đốn lại bộ quần áo nhăn nhúm của mình, nói với tôi: "Tôi phải làm việc đây."

Thật muốn đấm anh ta một trận.

Trong tình huống bình thường, một Alpha có thể làm xằng làm bậy với Beta/Omega, nhưng nếu đối phương mang thai, vậy thì cơ thể của bên này sẽ chỉ cho phép sự chạm vào của người đánh dấu.

Cho dù là Alpha cấp bậc cao như Lý Vân Tước, nếu như cưỡng ép làm tới, cũng không vớt vát được chút vị ngọt nào.

Tôi đóng sầm cửa lại, nỗ lực bình phục ngọn lửa giận, tự nhủ bản thân phải bình tĩnh, bản chất thật sự của tên ông chủ này vốn dĩ đã khiến người ta tức đến ngứa răng rồi.

Chỉ là thời gian phẫu thuật phải lùi lại rồi, không ngờ tới sinh mệnh nhỏ đến một cách ngoài ý muốn này lại biến thành tấm bài bảo hộ của tôi.

Ông chủ lại thăm dò tôi vài lần, đem máy tính đặt một cách đường hoàng trên bàn phòng khách.

Tôi bất lực trước sự ấu trĩ của anh ta, luôn phải dựa vào những thứ này để thử thách lòng người.

Tôi đem thuốc của anh ta khóa vào trong tủ, đồng nghiệp nói ông chủ mà còn uống tiếp nữa e là thực sự phải chết trẻ mất.

Điều may mắn là, anh ta đối với trái cây và hoa tươi mới thay của tôi không hề phản cảm, chỉ là so với những thứ này, anh ta càng thích ở bên cạnh tôi hơn.

Tôi rõ ràng cũng chẳng có bao nhiêu tin tức tố.

Tiểu Bạch rất lo lắng cho tôi, cậu ta luôn cảm thấy ông chủ là kẻ bạo lực gia đình.

Hơn nữa để giúp tôi giấu nhẹm đi thân phận của bảo bảo, cậu ta vô cùng vui vẻ đảm nhận làm người cha trên danh nghĩa.

Vì chuyện này mà ông chủ không chỉ một lần chế giễu mỉa mai tôi, nói không bằng đi theo anh ta, cậu sinh viên nghèo kia có gì tốt chứ.

Nhưng đều bị tôi chặn họng mắng ngược trở lại.

Người đi cùng tôi làm kiểm tra cũng đều là tiểu Bạch, trong phòng chẩn đoán, tôi nhìn hình ảnh động ba chiều, ngón tay từ từ siết chặt.

Tiểu Bạch kinh ngạc nghe bác sĩ nói đây là đầu, đây là tay nhỏ.

Ánh nắng bên ngoài rất đẹp, tiểu Bạch không biết từ đâu đẩy tới một chiếc xe lăn, cứ khăng khăng bắt tôi ngồi lên.

Giọng nói tràn ngập ánh nắng của cậu ta vang lên trên đỉnh đầu: "Anh ơi, hay là anh sinh đứa trẻ ra đi, ngoài anh ra, vẫn còn có em yêu thương nó nữa."

Thấy tôi không nói lời nào, cậu ta dứt khoát ngồi xổm xuống, đem tờ phiếu cho tôi xem: "Anh ơi, em thực sự rất thích anh, em sẽ chăm sóc tốt cho anh mà."

Tôi đùa giỡn nói: "Bằng hai món một canh mặn đến mức làm anh phải uống nước điên cuồng suốt một ngày của em đó hả?"

Tiểu Bạch vừa định biện bạch cho mình, bỗng nhiên sắc mặt thay đổi, cậu ta đột ngột đứng bật dậy, tôi nhìn thấy một Lý Vân Tước âm trầm đáng sợ ở phía sau cậu ta.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Sau Khi Tôi Nghỉ Việc, Cả Dự Án Lập Tức Sập

Sau Khi Tôi Nghỉ Việc, Cả Dự Án Lập Tức Sập

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 15:59 23/06/2026
Nữ Chính Không Phải Người Cứu Rỗi

Nữ Chính Không Phải Người Cứu Rỗi

Tác giả: Nam Ngư

Cập nhật: 16:09 23/06/2026
Cầm Tiền Ép Ly Hôn, Tôi Tiện Tay "F5" Luôn Đời Phu Nhân Hào Môn Bị Ruồng Bỏ

Cầm Tiền Ép Ly Hôn, Tôi Tiện Tay "F5" Luôn Đời Phu Nhân Hào Môn Bị Ruồng Bỏ

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 16:20 23/06/2026
Tôi Điên Rồi, Mê Trai Một Tí Thì Có Làm Sao?

Tôi Điên Rồi, Mê Trai Một Tí Thì Có Làm Sao?

Tác giả: Tiền Tiền

Cập nhật: 20:01 22/06/2026
Từ Nay Ngọt Ngào

Từ Nay Ngọt Ngào

Tác giả: Ớt Xanh Xào Đậu

Cập nhật: 20:23 22/06/2026