Chương 1
Chương 1/8
Audio chương
1
Đêm mưa.
Tôi đang nằm bò trên sofa vừa húp mì tôm vừa lấy làm mỹ mãn, tận hưởng kỳ nghỉ muộn màng của mình.
Kết quả là một cuộc điện thoại xuyên quốc gia gọi tới.
Người đồng nghiệp duy nhất biết chuyện hét lên: "Viên nhi chạy mau! Ông chủ biến mất rồi, tôi tra được anh ấy đã mua vé máy bay về nước."
Tim tôi thịch một cái.
"Lại tới kỳ mẫn cảm rồi?"
Tôi nhảy dựng từ sofa lên, nhanh chóng lao ra cửa định bụng làm một cú khóa trái kết hợp dùng tủ giày chặn lại.
Nhưng muộn mất một bước.
Khóa mật mã kêu "tít tít tít", ông chủ đẹp trai đến mức tàn bạo vô nhân đạo của tôi, người đáng lẽ ra phải đang đàm phán kinh doanh ở nước ngoài, đã xuất hiện trước mặt tôi.
Mái tóc đen ướt sũng nhỏ nước, đứng ở cửa sừng sững như một ngọn núi.
Sau khi nhìn thấy tôi, anh ta tủi thân ba ba tiến lại gần kéo vạt áo tôi: "Vợ ơi."
2
Alpha trong kỳ mẫn cảm giống như một kẻ thiểu năng trí tuệ chỉ biết gọi vợ.
Tay dài chân dài của ông chủ nép trên ghế sofa nhà tôi, khiến phòng khách trông nhỏ hẳn đi.
Anh ta đã được thay đồ ngủ, lại còn đắp tấm chăn lông của tôi, thấy tôi định đi vào bếp, liền vội vàng đi chân đất đuổi theo.
"Vợ ơi em đi đâu đấy?"
Nói thật, tuy rằng đã theo ông chủ gần ba năm, cũng ngủ cùng hơn hai năm, tôi vẫn không tài nào quen được với hai bộ mặt này của anh ta.
Tôi thành thục xoa đầu, hôn một cái an ủi: "Ngoan, tôi đi nấu canh giải rượu cho anh."
Vành mắt ông chủ đỏ lên: "Không muốn, anh không ngửi thấy mùi của vợ."
Tôi là một Beta, có mùi tin tức tố đã là tốt lắm rồi, còn chê nhạt.
Cuối cùng vẫn không thắng nổi ông chủ đang trong kỳ mẫn cảm, tôi hoàn toàn coi như mình đang đeo một món phụ kiện cỡ lớn.
"Vợ ơi. Em thật đẹp."
"Vợ ơi, cái này là em làm cho anh à?"
"Vợ ơi, tại sao anh mở mắt ra em lại không ở bên cạnh anh, anh tìm khắp phòng cũng không thấy em."
"Vợ ơi, chỗ này của anh đau quá."
Ông chủ chỉ vào tuyến thể sau gáy mình, nói với tôi đầy tủi thân.
Tôi liếc nhìn một cái, vùng da sau gáy đỏ bừng, gồ lên, sờ vào thấy cứng ngắc.
Đáng tiếc, tôi không phải là Omega.
Tôi không ngửi thấy mùi tin tức tố đã tràn ngập khắp căn phòng.
3
Ngày hôm sau, đồng nghiệp vừa bước vào cửa đã bị tin tức tố của ông chủ làm cho ngộp thở phải trốn ra ngoài.
Tôi kéo ông chủ từ trong phòng ngủ ra, lo lắng nói: "Dạo này áp lực của anh ấy lớn lắm sao, tôi phải tăng gấp đôi liều thuốc anh ấy mới ngủ được."
Đồng nghiệp: "Cậu hiểu mà, ông chủ thanh tâm quả dục."
Sau đó, anh ta nhìn thấy vết hôn chói mắt trên cổ tôi.
"Thanh tâm quả dục với người khác."
Sau khi ông chủ được đưa lên máy bay riêng hỏa tốc bay trở lại nước ngoài, tôi bắt đầu nhịn sự khó chịu để dọn dẹp phòng ốc, tinh lực của Alpha trong kỳ mẫn cảm có phải là quá mức vượng thịnh rồi không.
Làm lao công ba năm, tôi đã tích góp đủ tiền cưới vợ, hợp đồng cũng sắp hết hạn, tôi sắp khôi phục lại thân phận tự do rồi!
Sẽ không bao giờ phải đối mặt với tên ông chủ vô lương tâm lòng dạ đen tối, buổi tối gọi bạn là vợ, buổi sáng trừ lương của bạn nữa!
Ông chủ sau khi trải qua kỳ mẫn cảm đã đàm phán hợp tác thành công, tinh thần sảng khoái bước vào cửa công ty.
Đi ngang qua chỗ làm việc của tôi: "Cậu nhặt được tiền à?"
Tôi phán đoán tâm trạng của ông chủ, nở nụ cười tươi rói dâng lên đơn xin từ chức.
Khuôn mặt của ông chủ trong nháy mắt từ nắng chuyển sang nhiều mây, rồi chuyển sang thời tiết cực đoan bão táp.
"Từ Viên, theo tôi làm cậu chịu tủi thân sao?"
Đây mẹ nó là kiểu phát ngôn của tra nam quất ngựa truy phong gì thế hả!
Tôi thẳng lưng lên: "Tôi muốn về quê cưới vợ."
Ông chủ nhìn thấy vết hằn trên yết hầu của tôi, cái vết nhìn là biết bị người ta cắn rất quá đáng, ánh mắt tối sầm lại, các Alpha trong văn phòng ngay lập tức bị áp chế bởi uy áp mạnh mẽ.
"Beta? Hay là Omega?"
"Hay là Alpha?"
Câu nói cuối cùng, ông chủ gần như là nghiến răng nghiến lợi nói ra.
Chân tôi run rẩy, lòng bàn tay bị góc bàn quẹt rách, mùi tin tức tố được ông chủ đánh dấu trong máu tản phát ra ngoài.
Nhưng bất hạnh là, ở phiên bản "chó Golden" của ông chủ, mùi tin tức tố sẽ thay đổi.
Sắc mặt ông chủ u ám, một phát kéo tôi lại để nhìn sau gáy tôi, bằng phẳng, không có vết cắn.
Không có đánh dấu tạm thời, nhưng trong cơ thể tôi lại toàn là mùi tin tức tố của một Alpha khác.
Ông chủ bước tới với khí thế nặng nề như mây đen đè thành, khiến người ta gần như không thở nổi: "Hắn ta đánh dấu hoàn toàn cậu rồi?"
Tôi hồi tưởng lại đêm cuồng phong bão táp vừa qua, giọng nói trầm thấp cầu xin của ông chủ bên cổ tôi:
"Vợ ơi, anh muốn sở hữu em hoàn toàn."
4
Tôi bị đuổi ra khỏi cửa.
Buổi sáng nộp đơn xin nghỉ, buổi chiều chỗ ngồi đã có người mới đến.
Đồng nghiệp đến an ủi tôi: "Tính tình ông chủ chó thế đấy, không sao đâu. Kỳ mẫn cảm gần đây của anh ấy căn bản không đè nén được, chắc chắn sẽ còn đi tìm cậu, đến lúc đó cậu cứ lừa sạch tiền của anh ấy, dù sao lúc đó cậu bảo đi hướng đông anh ấy tuyệt đối không dám đi hướng tây."
Nói không động lòng là giả, một siêu cấp vô địch đại soái ca như vậy, đối ngoại sát phạt quyết đoán, nhưng kỳ mẫn cảm đến một cái, là sẽ giống như một chú chó lớn quấn quýt bên cạnh bạn, cọ tới cọ lui, nói gì nghe nấy, ai mà không động lòng cho được?
Nhưng ngặt nỗi lại bị mất trí nhớ.
Nói thật, lần đầu tiên tôi thực sự nghi ngờ là do ông chủ lòng dạ lạnh lùng, ngủ với cấp dưới xong lại có thể tỏ ra vân đạm phong khinh như vậy, sau đó mới phát hiện anh ta căn bản không có đoạn ký ức đó.
Căn nhà thuê không lớn, cũng không có bao nhiêu đồ đạc, tôi đặt vé máy bay liền đi thẳng về quê.
Cứ ngỡ sẽ không còn liên hệ gì với thế giới hào hoa đó nữa.
Cho đến một tuần sau, cuộc điện thoại cầu cứu của đồng nghiệp gọi tới.
"Viên nhi! Ông chủ điên rồi, kỳ mẫn cảm của anh ấy lại đến rồi! Nhưng anh ấy không tìm thấy cậu, bây giờ anh ấy chính là một con Godzilla phun lửa di động!"
Tôi nằm trên chiếc ghế mây ở quê nhà lắc lư qua lại.
"Tìm bác sĩ đi chứ, trước khi tôi đến công ty, ông chủ chẳng phải đều dựa vào thuốc để đè nén sao."
Đồng nghiệp: "Cậu có hiểu thế nào là từ nghèo sang giàu thì dễ, từ giàu về nghèo thì khó không. Ông chủ đã có một người vợ thân nhuyễn thể nhu (người mềm dáng chuẩn) như cậu rồi, thuốc đối với anh ấy còn có tác dụng cái rắm ấy!"
Tôi ngắt lời: "Độ dẻo dai của bản thân tôi rất bình thường."
Đồng nghiệp lại gửi cho tôi một đoạn video.
Ông chủ đang cuộn tròn trên chiếc giường nhỏ của tôi, căn nhà cho thuê trống rỗng chẳng còn lại gì.
Khóe mắt anh ta vương giọt lệ, khóc nói trước ống kính: "Vợ ơi, có phải em không cần anh nữa rồi không?"
Tôi nhanh chóng tắt điện thoại.
Mẹ kiếp, mủi lòng rồi.
Nhưng tôi phải tỉnh táo, cái người gọi vợ này là ông chủ giả, cái người trừ lương tôi mới là ông chủ thật.
Yêu đương giữa Alpha và Beta là không có kết cục tốt đẹp đâu!
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Sau Khi Tôi Nghỉ Việc, Cả Dự Án Lập Tức Sập
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 15:59 23/06/2026
Nữ Chính Không Phải Người Cứu Rỗi
Tác giả: Nam Ngư
Cập nhật: 16:09 23/06/2026
Cầm Tiền Ép Ly Hôn, Tôi Tiện Tay "F5" Luôn Đời Phu Nhân Hào Môn Bị Ruồng Bỏ
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 16:20 23/06/2026
Tôi Điên Rồi, Mê Trai Một Tí Thì Có Làm Sao?
Tác giả: Tiền Tiền
Cập nhật: 20:01 22/06/2026
Từ Nay Ngọt Ngào
Tác giả: Ớt Xanh Xào Đậu
Cập nhật: 20:23 22/06/2026