Chương 5
Chương 5/9
Audio chương
10
Sau khi về đến nhà, mẹ tôi không đợi nổi mà hỏi kết quả thế nào rồi.
Đối diện với ánh mắt mong chờ của bà, tôi im lặng.
Bà cũng tự hiểu ra, lại cười an ủi tôi: "Không sao, mẹ đã tham gia vào nhóm đàn ông chất lượng cao rồi, để mẹ chọn lựa lại từ trong đó cho con."
Tôi gật đầu, rồi đứng tại chỗ, chăm chú ngắm nhìn bà thật kỹ.
Mẹ tôi thời trẻ sinh ra rất đẹp, người theo đuổi bà rất nhiều, nhưng lại bị bố tôi dùng một chiếc áo sơ mi nhung màu đỏ lừa đi mất.
Sau khi kết hôn mới phát hiện người đàn ông này chỉ giỏi khua môi múa mép, say xỉn lại còn đam mê cờ bạc.
Bà kịp thời dừng tổn thất, không thèm lấy bất cứ thứ gì mà chỉ mang theo tôi đi.
Bà là người yêu cái đẹp, ban đầu bà còn mặc áo tay bồng, quần bó gấu, ngay cả tóc cũng là dùng kẹp nung đỏ để uốn xoăn.
Những bộ trang phục diện mạo đó thảy đều được cất đi trong xưởng máy đầy bụi bặm.
Chiếc máy khâu của bà ngày đêm không nghỉ, vậy mà vẫn có tâm trí để dỗ dành tôi.
"Học hành cho tốt vào, đợi mẹ kiếm được tiền, sau này sẽ đưa con đi Tân Cương chơi!"
Có lẽ cảm thấy thế vẫn chưa đủ xa, bà lại đầy khí thế bổ sung thêm.
"Đợi mẹ phát đạt rồi, sẽ đưa con ra nước ngoài chơi!"
Vào thời điểm đó, mọi người vẫn nghĩ ra nước ngoài là một chuyện rất vinh quang tốt đẹp.
Bà đi bộ rất nhanh, làm việc sấm ra rìa, dứt khoát nhanh chóng.
Hồi nhỏ tôi luôn nghĩ phải đi thật nhanh một chút, để có thể đuổi kịp bà.
Kết quả không ngờ tới, tôi lại đi quá nhanh, cũng đi quá xa rồi, bỏ lại bà ở phía sau thật xa.
Cuối cùng tôi hỏi: "Mẹ, mẹ có muốn đi du lịch không?"
Mắt bà dán vào màn hình điện thoại, xua xua tay với tôi: "Mẹ già rồi, chẳng còn tâm khí nữa đâu. Với lại bên ngoài không an toàn, con cũng đừng đi."
Tôi lắc đầu: "Không ra nước ngoài, đi Tân Cương."
Ánh mắt bà từ màn hình chuyển dời sang khuôn mặt tôi.
"Nhưng mà đi Tân Cương có phải chi phí tương đối đắt đỏ không, có phải là khá làm phiền con không, với lại xa quá không thuận tiện..."
Lời ra tiếng vào toàn là những lý do không muốn đi.
Nhưng tôi lại thấy mắt bà rất sáng, lộ rõ vẻ mong chờ.
Tôi nhận ra, thời gian tôi lãng phí đã thực sự quá nhiều rồi, không thể tiếp tục lãng phí thêm nữa.
Tôi đột nhiên rất muốn nuôi dưỡng lại mẹ một lần nữa.
11
Vé máy bay được đặt vào một tuần sau.
Tôi dành ra một tuần thời gian để thay đổi toàn bộ trang phục diện mạo cho mẹ.
Không giống như những video cải tạo thay đổi phong cách cho mẹ ở trên mạng, kiểu gì mà ren bướm hồng phấn giảm tuổi, tôi một cái cũng không dùng đến.
Tôi chỉ đưa bà đến các cửa hàng thiết kế độc quyền để chọn vài bộ trang phục đắt giá, phối thêm vài bộ trang sức phù hợp.
Bà liền đổi mới hoàn toàn.
Tôi lại tốn vài phút để mở cho bà một tài khoản mạng xã hội, làm một chuyên mục riêng.
Gọi là "Một trăm tâm nguyện của mẹ".
Video tập đầu tiên, chính là đi Tân Cương ngắm nhìn một chuyến.
…
Chúng tôi đã ngắm nhìn làn sóng màu hồng của Thung lũng hoa hạnh, nhìn thấy biển hoa trải dài bạt ngàn không thấy đường biên.
Đã ăn món bánh nướng Naan, người thợ làm bánh nửa thân người hầu như phải chui vào trong lò lửa.
Tại góc phố náo nhiệt, tôi nghe thấy một giai điệu rất độc đáo.
Đó là một cửa hàng nhỏ không mấy bắt mắt, một người đàn ông râu ria xồm xoàm, ăn mặc một cách trừu tượng đang gảy đàn.
Anh ta hướng về phía chúng tôi, khẽ gảy một dây đàn.
"Là đàn Rawap."
"Có muốn vào trong xem một chút không?"
Những năm trước mẹ tôi rất thích âm nhạc, trong phòng thường xuyên chất một đống đĩa nhạc, tôi nhìn thấu được tâm tư của bà.
"Có thể để mẹ tôi thử một chút không?"
Đàn vừa đến tay, bà chỉ khẽ chạm vào một cái, mắt liền sáng bừng lên.
Tôi đề xuất: "Mẹ, video tập đầu tiên của mẹ không phải vẫn chưa có đề tài sao, bây giờ có rồi đấy."
Tôi chỉ vào cây đàn Rawap.
Mẹ tôi làm việc rất nghiêm túc.
Bà giống như đang hoàn thành nhiệm vụ vậy, tỉ mỉ, nghiêm cẩn ghi chép lại toàn bộ.
Mẹ không biết rằng, bà thực sự rất có thiên phú.
Bà không rành những phần mềm cắt ghép chỉnh sửa, dùng không hiểu các loại nhạc nền.
Cho nên bà lựa chọn phương thức mộc mạc nhất, tự mình lồng tiếng, tự mình kể câu chuyện của chính mình.
"Hồi nhỏ anh chị em bốn người, chỉ có một người được đi học, tôi hiểu chuyện, là người đầu tiên nói để tôi đợi thêm chút nữa rồi đi học sau."
"Sau này trong xưởng có cơ hội thăng chức, tôi và một người khác cạnh tranh, cấp trên bảo hai người một trong hai từ bỏ đi, tất cả mọi người đều nhìn về phía tôi. Tôi cũng hiểu chuyện, tôi bảo tôi đợi chút, sau này còn có cơ hội."
"Lúc nào cũng nghĩ là đợi chút nữa, cứ thế mà sống tạm bợ qua ngày, cả đời người đã sắp trôi qua mất rồi."
Tôi lặng yên nghe bà nói.
Từ nhỏ tôi đã biết, vận may của chúng tôi hình như lúc nào cũng kém đi một bậc.
Chúng tôi đều không tin bà sẽ được thuật toán lưu lượng lựa chọn trúng.
Nhưng tôi không nỡ để tâm ý của bà bị bám bụi trong thời đại dữ liệu lớn, cho nên tôi đã mua gói đẩy lưu lượng cho video của bà.
Tốn không ít tiền, cũng may là tôi có tiền.
Bộ phim tài liệu du lịch của bà đã nhận được một làn sóng tương tác không hề nhỏ.
Người bình luận rất nhiều.
Bề ngoài bà không thể hiện ra điều gì, nhưng vào những lúc đêm muộn thanh vắng, tôi thấy bà đang bật đèn bàn lên xem điện thoại.
Tôi ghé sát lại xem, bà đang lật xem từ điển.
Nhìn thấy tôi, bà giống như chột dạ liền giấu cuốn từ điển ra sau lưng, rồi hỏi tôi.
"Con nói xem, ở cái tuổi này của mẹ mới bắt đầu học nhận chữ, liệu có quá muộn không?"
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Kẹo Bạc Hà
Tác giả: Xuân Hòa Cảnh Minh
Cập nhật: 18:19 21/06/2026
Thượng Gả Ký
Tác giả: Minh Lung
Cập nhật: 17:59 21/06/2026
Phong Lai Quyện
Tác giả: Ba Jī
Cập nhật: 21:53 20/06/2026
Em Trai Lại Giận Cái Gì?
Tác giả: Tây Tây Nhổ Củ Cải
Cập nhật: 22:25 20/06/2026
Sống Thử Trước Hôn Nhân
Tác giả: A Cửu
Cập nhật: 22:10 20/06/2026