Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 14

Chương 14/17

14

Lúc về đến nhà đã gần mười giờ đêm.

Nhà hàng tụ tập ở rất gần nhà, lại tính đến chuyện Giang Du Bạch đã uống rượu không thể lái xe, nên lúc đến chúng tôi đi bộ, bây giờ về cũng là đi bộ.

Góc phố đêm đông đặc biệt yên tĩnh, người đi đường thưa thớt, thi thoảng có ánh đèn xe lóe lên khi có chiếc ô tô chạy qua.

Giang Du Bạch một tay xách túi cho tôi, một tay dắt tay tôi đặt vào trong túi áo măng tô của anh ấy.

Chúng tôi đi rất chậm.

Cơn gió lạnh mang theo cái rét buốt thổi qua, men rượu tan đi vài phần, cái cảm xúc kích động đến mức gần như sôi sục vừa nãy cũng từ từ lắng xuống, chỉ còn lại sự thấp thỏm lo âu tràn ngập trong lòng.

Tôi thậm chí còn nghĩ, liệu có khi nào cô gái trong bức ảnh đó là một người khác, cô ấy chỉ là có dung mạo giống tôi thôi không?

Đáng sợ hơn là, Giang Du Bạch kết hôn với tôi có phải cũng vì tôi trông giống cô gái đó hay không?

Càng nghĩ tôi càng thấy da đầu tê dại.

Lặng lẽ đi một đoạn đường, tôi rốt cuộc không chịu nổi nữa, nhịn không được muốn mở miệng hỏi anh ấy.

Đằng nào cũng phải nhận một đao, thà rằng đến cho thống khoái.

Giang Du Bạch lại dường như nhìn thấu sự đấu tranh trong lòng tôi, anh ấy bỗng nhiên đi trước tôi một bước mà mở lời: “Anh kể cho em nghe một câu chuyện nhé!”

Những lời định thốt ra liền nghẹn lại nơi cổ họng.

Tôi không biết anh ấy có ý gì, càng sợ hãi tiếp theo sẽ được nghe câu chuyện về anh ấy và một cô gái khác.

Nhưng tôi vẫn kìm nén những cảm xúc phức tạp đang đan xen trong lòng, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, khàn giọng đáp: “Vâng ạ!”

Bàn tay trái của tôi bị anh ấy nắm chặt trong lòng bàn tay, trong sự tiếp xúc da thịt, anh ấy dường như cảm nhận được sự bất an của tôi, ngón tay cái của anh ấy nhẹ nhàng mơn trớn trên mu bàn tay tôi, giống như một sự an ủi.

Anh ấy chậm rãi mở miệng, kể ra câu chuyện đó.

“Có một cậu bé từ nhỏ đã rất nghịch ngợm, hai ngày không ăn đòn là đòi trèo ngói dỡ nhà, ngặt nỗi cậu ta lại da dày thịt béo, bị đòn đối với cậu ta giống như cơm bữa vậy.”

Hồi nhỏ chúng tôi đều sống cùng ông bà nội trong khu tập thể quân đội, trong ký ức của tôi thì Giang Du Bạch đúng là đại ca của đám trẻ trong khu, tụi nhỏ đều thích bám đuôi chơi cùng anh ấy, anh ấy cũng vì gây họa mà bị ăn đòn không ít.

“Về sau cậu bé gặp được một cô bé nhỏ, mẹ bảo với cậu ta rằng, đó là em gái.”

“Em gái lớn lên thật đáng yêu, giọng nói sữa nồng nặc lẽo đẽo bám sau lưng gọi anh trai.”

“Có một lần cậu bé gây họa, ông nội rất tức giận, bắt cậu ta phải quỳ xuống, còn muốn dùng cành liễu nhỏ để vụt.”

“Thực ra cậu ta không sợ đau, vì ông nội lúc nào cũng sấm to mưa nhỏ, cành liễu giơ lên thật cao cuối cùng cũng chỉ hạ xuống thật nhẹ.”

“Nhưng không biết em gái từ đâu lao ra, cô bé mới chập chững biết đi chưa được bao lâu, loạng choạng lao vào ôm chầm lấy lưng cậu bé mà bò lên, sống chết không chịu xuống, khóc sướt mướt bảo, đừng đánh anh trai.”

“Lúc đó, cậu bé nghĩ một cách ngây ngô trong lòng, em gái tốt quá, mình phải mãi mãi bảo vệ em gái.”

“Cậu bé rất thích em gái, ngày nào cũng nghĩ cách dụ em gái về nhà mình. Nhưng mẹ bảo không được, vì em gái không phải là em gái ruột của nhà mình. Cậu bé hỏi mẹ, phải làm thế nào mới có thể biến em gái thành em gái của nhà mình được.”

“Mẹ cười, bảo với cậu bé, đợi con lớn lên, nếu em gái đồng ý gả cho con, thì cô ấy sẽ là em gái của nhà mình rồi.”

“Cậu bé không hiểu thế nào là gả, nhưng những lời mẹ nói đã âm thầm gieo xuống lòng cậu ta một hạt giống.”

“Về sau họ đều từ từ lớn lên. Thời tiểu học cậu bé còn có thể cùng em gái đi học rồi tan trường, đợi đến khi cậu ta lên cấp hai thì rời khỏi khu tập thể, sinh sống cùng bố mẹ, và cũng dần dần mất liên lạc với em gái.”

“Giống như số phận đang trêu đùa họ vậy, cậu bé và em gái cách nhau ba tuổi, toàn bộ thời kỳ trung học đều vừa vặn lệch nhau.”

“Họ gặp thì ít mà xa thì nhiều, cơ hội gặp mặt ngày càng ít ỏi.”

“Cậu bé chỉ có thể nghe ngóng tình hình gần đây của em gái từ bố mẹ hoặc từ anh trai của em gái.”

“Không biết từ ngày nào, khi cậu bé gặp lại em gái, cô ấy đã không còn kích động lao vào lòng cậu ta nữa rồi, mà là mỉm cười một cách thẹn thùng và xa cách, lịch sự chào hỏi một tiếng giống như đối xử với những người họ hàng khác vậy.”

“Cậu ta không biết đứa em gái vốn dĩ trước đây còn thân thiết khăng khít với mình sao bỗng nhiên lại trở nên xa cách với mình như thế. Cậu ta vắt óc suy nghĩ cũng không ra nguyên nhân, chỉ có thể trêu cô ấy như trước kia, bảo là, anh trai dắt em đi mua kẹo nhé!”

“Nhưng em gái dường như đã đến cái tuổi không còn ăn kẹo nữa rồi. Cô ấy nghe thấy lời này thì có chút kinh ngạc, lại có chút ngượng ngùng.”

“Cậu bé sầu muộn lắm, cậu ta không biết tại sao mình và em gái không thể trở lại như trước kia được nữa.”

“Nhưng không một ai có thể đưa ra câu trả lời.”

“Cứ thế mơ mơ màng màng mà cùng nhau trưởng thành, cậu bé lớn lên trở thành chàng thiếu niên, bỗng nhiên một ngày dường như đã thông suốt.”

“Hóa ra tình cảm giữa nam và nữ lại phức tạp đến như vậy.”

“Chàng thiếu niên bắt đầu hết lần này đến lần khác suy nghĩ trong lòng xem tình cảm mình dành cho em gái là loại tình cảm gì.”

“Không phải tình yêu, nhưng lại vượt trên tình bạn thông thường, lại giống như có pha trộn cả tình thân.”

“Cậu ta không hiểu. Nhưng cậu ta biết mình rất thích em gái. Bảo vệ em gái, tiếp cận em gái, dường như đã được viết vào bản năng trong chuỗi gene của cậu ta rồi.”

“Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, chàng thiếu niên sẽ đi đến một nơi phương Bắc rất xa để học tập, rời xa quê hương, rời xa người thân, và cũng rời xa em gái.”

“Trước khi đi, chàng thiếu niên cùng bạn bè chơi đùa ở bờ biển. Đêm hôm đó thời tiết rất đẹp, ngẩng đầu lên là bầu trời sao hiếm thấy ở Thượng Hải.”

“Mọi người vây quanh ngồi bên nhau, vừa ăn đồ nướng vừa kể chuyện. Lúc thì là những chuyện hài hước khiến cả đám cười ngả nghiêng, lúc lại là chuyện kinh dị dọa cho mấy cô gái có mặt trong bữa tiệc hét lên thất thanh.”

“Chàng thiếu niên cầm máy ảnh chụp hình cho bọn họ.”

“Cậu ta khẽ vỗ vào vai em gái, khoảnh khắc cô ấy quay đầu lại, biểu cảm lúc đó đã được định vị trong ống kính máy ảnh.”

“Cô gái trong bức ảnh có mái tóc thẳng dài, đôi mắt đẹp đẽ kia như biết nói vậy, gió biển rõ ràng là thổi tung lọn tóc mai của cô ấy, nhưng trái tim của chàng thiếu niên cũng vào ngay vào khoảnh khắc đó mà bồng bềnh trôi nổi, từ đó về sau chưa từng hạ xuống lần nào nữa.”

“Chàng thiếu niên vào lúc đó mới chợt nhận ra, mình thực sự rất thích em gái.”

“Cậu ta muốn có một tương lai cùng với em gái.”

“Như có ma xui quỷ khiến, bức ảnh chụp ở bờ biển đêm đó đã được cậu ta rửa ra, mang theo đến phương Bắc.”


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Tiếng Lòng Đoạt Người

Tiếng Lòng Đoạt Người

Tác giả: Đinh Thập Tam

Cập nhật: 21:40 22/05/2026
Thư Tình Hai Kiếp

Thư Tình Hai Kiếp

Tác giả: Thính Thần Tuyết

Cập nhật: 21:10 22/05/2026
Bốn Mùa Nơi Thôn Dã

Bốn Mùa Nơi Thôn Dã

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 15:45 21/05/2026
Tôi Hẹn Hò Với Lính Cứu Hỏa

Tôi Hẹn Hò Với Lính Cứu Hỏa

Tác giả: A Thu

Cập nhật: 15:37 21/05/2026
Sau Khi Hôn Nam Thần, Tôi Có Được Khả Năng Đọc Tâm

Sau Khi Hôn Nam Thần, Tôi Có Được Khả Năng Đọc Tâm

Tác giả: Lê Bảo Bảo

Cập nhật: 15:27 21/05/2026