Chương 12
Chương 12/17
13
Cơ sở cũ của Đại học Công an nằm ở Liêu Ninh, còn cơ sở mới thì được xây ở Bắc Kinh.
Vào thời điểm Giang Du Bạch theo học, chuyên ngành điều tra hình sự vừa vặn lại được phân về cơ sở cũ Liêu Ninh, thế nên trong số các bạn học của anh ấy, người bản địa Đông Bắc khá là nhiều.
Ký túc xá của họ tổng cộng có bốn người.
A Thông là người Cát Lâm, vừa đen vừa khỏe, lông mày rậm mắt to, nhìn qua là thấy tràn trề cảm giác an toàn, nhưng cứ hễ mở miệng nói thứ tiếng Phổ thông đậm đặc chất giọng Đông Bắc là lại mang một phong vị hoàn toàn khác.
Đông Tử là người Liêu Ninh, vóc người không cao nhưng cực kỳ hài hước, Giang Du Bạch bảo anh này hát rất hay, thời đại học còn từng đoạt giải Á quân cuộc thi Tiếng hát Ngôi sao cấp trường.
Minh Tử thì rất khôi ngô, mắt to, sống mũi cao, khi cười rạng rỡ môi hồng răng trắng, có nét giống Quách Phú Thành thời trẻ.
Quê gốc của anh ấy ở Triều Sách, Quảng Đông, nhưng cả nhà đều sinh sống ở Thượng Hải, anh ấy cũng trở thành một nửa người Thượng Hải.
Người được điều chuyển từ phương Bắc về lại Thượng Hải lần này chính là anh ấy.
Dĩ nhiên là A Thông và Đông Tử đều không thể đến dự buổi tụ tập tối nay, hai người họ sau khi tốt nghiệp đều đã trở về khu cảnh vụ nơi quê nhà.
Minh Tử gọi video WeChat cho bọn họ, Giang Du Bạch ôm lấy tôi rồi cùng chào hỏi hai người.
A Thông đang ăn mì ăn liền, trong ống kính máy quay còn có thể nhìn thấy những chồng hồ sơ vụ án chất cao như núi ở bên cạnh, anh ấy trợn tròn mắt, mở miệng là: “Ầy da mẹ ơi, tôi đã bảo sao tự dưng mắt mình lại sáng rực lên, hóa ra là chị dâu hạ phàm!”
Tôi bị những lời khen thẳng thừng này làm cho thẹn thùng, cũng không biết phải nói gì, đành phải mím môi cười.
Đông Tử ước chừng đang ở nhà, bị cái trò nịnh bợ lộ liễu này làm cho buồn cười: “Không phải chứ, bao nhiêu năm rồi mà ông khen con gái vẫn chỉ có ngần ấy câu à?”
A Thông mắng: “Thôi đi ông, ngon thì ông làm vài câu xem nào?”
Đông Tử cũng không từ chối: “Chị dâu ạ, chị xem chị hớp hồn anh Giang của em đến mức nào kìa, mắt anh ấy dính chặt trên người chị luôn rồi, khóe miệng từ nãy đến giờ có hạ xuống được tí nào đâu.”
Giang Du Bạch đột nhiên bị gọi tên liền cười mắng: “Xùy, bốc phét vừa thôi.”
Minh Tử lập tức bồi thêm: “Thật đấy thật đấy, hai ông không nhìn thấy lúc hai người họ mới đến hôm nay đâu, anh Giang của các ông vừa mở cửa vừa treo áo khoác, nịnh nọt ra mặt, đúng chất chân sai vặt luôn.”
Giang Du Bạch không đánh được A Thông và Đông Tử, nhưng lại đánh được Minh Tử, liền đấm một phát vào lưng anh ấy: “Muốn ăn đòn đấy à!”
Trong một trận hỗn loạn chí chóe ấy, tôi bị bọn họ chọc cho cười suốt.
Đông Tử còn đòi biểu diễn hát cho tôi nghe, nhưng bị Giang Du Bạch từ chối thẳng thừng với lý do không muốn nghe, anh ấy nổi trận lôi đình, dọa lần sau gặp mặt phải chuốc cho Giang Du Bạch gục xuống sàn mới thôi.
Thế là câu chuyện lại chuyển sang chủ đề bao lâu thì gặp nhau một lần.
Về sau những người khác cũng dần dần đến đông đủ, phần lớn những người có mặt trong bàn tiệc đều là bạn học đang công tác trong hệ thống công an Thượng Hải.
Hầu hết mọi người đều dẫn theo phu nhân nhà mình, lại còn có mấy người đã có con rồi nữa.
Tôi vừa mới nảy ra một chút cảm thán “sao bọn họ đều đã có con rồi nhỉ”, thì lại chợt phản ứng lại, ra năm là Giang Du Bạch tròn ba mươi tuổi rồi, các bạn học cùng tuổi với anh ấy ở cái tuổi này dắt theo con cái là chuyện hết sức bình thường.
Giang Du Bạch đang bế một bé gái nhỏ để trêu đùa.
Đây là con gái của lớp trưởng đại học của họ.
Lớp trưởng của họ là một cô gái, dáng người cao, tóc ngắn, oai phong dũng mãnh, nghe nói hồi học môn võ thuật chiến đấu còn có thể đánh ngang ngửa qua lại với rất nhiều nam sinh.
Cô ấy mới kết hôn hai năm trước, ông xã là anh trai hàng xóm thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên từ nhỏ, hiện là bác sĩ ngoại thần kinh.
Cả gia đình đứng bên nhau, trai tài gái sắc, lại thêm một cô con gái đáng yêu, vô cùng mát mắt.
Cô bé con ấy tầm khoảng hơn một tuổi, bước đi loạng choạng, nói năng bập bẹ, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng hồng, hai con mắt đen láy như hai quả nho, đặc biệt đáng yêu.
Giang Du Bạch cứ liên tục trêu bé chơi, cụm trán mình vào trán bé, chọc cho cô bé cười nắc nẻ.
Anh ấy hình như rất thích trẻ con.
Tôi nhịn không được nghĩ ngợi, có phải anh ấy cũng rất muốn có một đứa con của riêng mình không?
Tôi bỗng nhiên cảm thấy trong lòng có chút thấp thỏm.
Bởi vì trong thời gian ngắn sắp tới, tôi không có dự định sinh con.
Tôi đang ở trong giai đoạn thăng tiến của sự nghiệp, hai năm nay studio đang đà phát triển rất mạnh mẽ, nếu tôi lựa chọn sinh con vào lúc này, thì chắc chắn sẽ làm lỡ dở công việc.
Hơn nữa, năm sau có một công trình lớn, là dự án đấu thầu công khai của chính phủ.
Tôi và An Khanh đã chuẩn bị cho dự án này hơn nửa năm trời, chỉ chờ ra năm là đi đấu thầu.
Nếu giành được công trình này, studio sẽ đạt được một bước tiến nhảy vọt về chất.
Vào thời điểm mấu chốt này, tôi không có ý nghĩ, cũng không có lập trường để từ bỏ sự nghiệp mà lựa chọn gia đình.
Tôi cứ nghĩ ngợi miên man, suốt cả buổi tối đầu óc đều có chút rối bời.
Giang Du Bạch nhận ra sự lơ đãng của tôi, liền khẽ ghé sát lại: “Sao thế em?”
Tôi vội vàng lắc đầu, mỉm cười với anh ấy: “Không có gì đâu ạ.”
Anh ấy nhìn chằm chằm vào mắt tôi, như thể đang quan sát biểu cảm của tôi vậy.
Giây tiếp theo, anh ấy nhịn không được bật cười khẽ, hơi nhướng mày, có chút bất lực nói: “Có phải em quên mất chồng em làm nghề gì rồi không? Anh học hình sự bao nhiêu năm nay, chẳng nhẽ lại để em lừa qua mắt dễ dàng thế à?”
Tôi hết cách rồi, đành phải nói: “Không phải chuyện gì quan trọng đâu, đợi lát nữa về nhà em sẽ nói với anh sau!”
“Thật không?”
Tôi gật đầu: “Thật ạ.”
Anh ấy lúc này mới tha cho tôi, ở dưới mặt bàn khẽ nhéo nhéo tay tôi: “Có chuyện gì cứ nói với anh là được.”
Tôi ngoan ngoãn vâng lời.
Vừa vặn Minh Tử đi qua mời rượu.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Tiếng Lòng Đoạt Người
Tác giả: Đinh Thập Tam
Cập nhật: 21:40 22/05/2026
Thư Tình Hai Kiếp
Tác giả: Thính Thần Tuyết
Cập nhật: 21:10 22/05/2026
Bốn Mùa Nơi Thôn Dã
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 15:45 21/05/2026
Tôi Hẹn Hò Với Lính Cứu Hỏa
Tác giả: A Thu
Cập nhật: 15:37 21/05/2026
Sau Khi Hôn Nam Thần, Tôi Có Được Khả Năng Đọc Tâm
Tác giả: Lê Bảo Bảo
Cập nhật: 15:27 21/05/2026