Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 9

Chương 9/10

Audio chương

20

Hoàng hậu triệu kiến ta.

Trở lại cung đình, tâm cảnh lại khác biệt hoàn toàn.

Kiếp trước là trở về nhà, kiếp này là làm khách.

Hoàng hậu ngồi ngay ngắn ở ghế trên, đánh giá ta một lát, ánh mắt dừng trên búi tóc của ta một thoáng, dưới đáy mắt lướt qua một tia thần sắc phức tạp.

"Bản cung biết Thái tử từng tìm con."

Ta buông tay đứng đó, tĩnh lặng chờ người nói tiếp.

"Bản cung vốn định thành toàn cho nó. Nhưng đợi đến khi bản cung đi tra, mới phát hiện con đã thành thân rồi. Lại còn gả cho cháu nội của Thái phó, tân khoa Trạng nguyên năm nay."

Người thở dài một tiếng.

"Bản cung bèn tìm một kẻ giả mạo, muốn dỗ dành nó. Khiến nó tưởng rằng người cứu mạng nó là kẻ khác, để nó chết cái tâm ấy đi."

"Ai ngờ, vẫn bị nó vạch trần. Đứa trẻ này, việc khác thì chẳng để tâm, riêng chuyện này, lại cố chấp đến mức không thể nói lý."

Ánh mắt người trầm đục nhìn ta.

"Nó là người kế vị. Trên người không thể có vết nhơ cướp vợ của bề tôi, cũng không thể khiến Hoàng thượng sinh lòng ghẻ lạnh. Bản cung làm mẫu thân, không thể không tính toán thay cho nó."

Ta khẽ cúi người: "Hoàng hậu nương nương yên tâm, thần phụ và Thái tử điện hạ trong sạch, tuyệt đối không có hành động gì vượt quá khuôn phép."

Hoàng hậu phất phất tay: "Bản cung không phải không tin con. Chỉ là..."

"Chỉ là người từng khiến mình rung động thời niên thiếu, nhưng rốt cuộc lại không thể cầu được, cuối cùng sẽ trở thành một nốt chu sa trong tim, không thể xóa nhòa, cũng không thể quên đi. Bản cung không muốn sau này mỗi khi nó nhớ về con, lại là một lần vướng mắc trong lòng."

Người như nhớ lại điều gì, chuyển hướng câu chuyện: "Phải rồi, Tống đại nhân hôm nay ở trước mặt ngự tiền nói, muốn về Biện Châu nhậm chức. Nói Thái phó ở bên đó, hắn không nỡ để lại kinh thành, muốn về để tận hiếu. Hoàng thượng đã chuẩn tấu rồi."

Ta ngẩn người.

Kiếp trước, Tống Duẫn Khiên đều ở lại kinh thành.

Chàng đảm nhiệm chức biên tu tại Hàn Lâm Viện vô cùng tốt, chỉ mấy năm đã được cất nhắc làm Thị độc học sĩ, đường làm quan thênh thang.

Kinh thành mới là nơi chàng vẫy vùng.

Biện Châu tuy tốt, nhưng làm sao sánh bằng dưới chân thiên tử.

Chàng nỗ lực như vậy, bao nhiêu năm dùi mài kinh sử, chẳng lẽ chỉ để trở về Biện Châu?

Hoàng hậu thấy sắc mặt ta khác lạ, ôn tồn nói: "Tống đại nhân là người có chủ kiến. Con về hãy cùng hắn nói chuyện cho kỹ, biết đâu vẫn còn đường xoay chuyển."

Ta tạ ơn, rời khỏi cửa cung, dọc đường trở về.

21

Trở về phủ, từ xa đã thấy hạ nhân vào ra nườm nượp, khiêng vác rương hòm.

Trong viện chất đầy mấy chiếc rương lớn, miệng rương mở rộng, đang nhét đồ vào bên trong.

Tống Duẫn Khiên đứng dưới mái hiên, đang kiểm kê từng món một.

Ta đi tới, vòng tay ôm lấy eo chàng từ phía sau, áp mặt lên lưng chàng.

"Tại sao? Tại sao phải về Biện Châu?"

Chàng xoay người lại, dịu dàng nhìn ta.

"Sức khỏe tổ phụ không tốt, người nhà đều còn ở Biện Châu."

"Hơn nữa, người nhà của nương tử nhà ta, chẳng phải cũng ở Biện Châu sao?"

Ta sững sờ.

"Trước khi nàng lên kinh, nàng đã lén khóc. Ta thấy rồi."

Hóa ra chàng đã thấy.

Đêm đó ta ngồi một mình bên cửa sổ, nghĩ rằng đi chuyến này không biết bao giờ mới gặp lại mẫu thân và phụ thân, nghĩ đến Thanh Lê vừa mới đính ước, sợ là không kịp dự hôn lễ của nàng ấy, nghĩ đến Tuần Nhi của đại tẩu lần tới gặp sợ là đã chẳng còn nhận ra ta nữa...

Nghĩ tới nghĩ lui, liền rơi hai giọt lệ.

Ta tưởng không ai thấy, nhưng chàng lại thấy.

"Đi đâu chẳng là làm nên nghiệp lớn?"

Tống Duẫn Khiên mỉm cười.

"Biện Châu cũng có cái hay của Biện Châu. Nương tử, nàng yên tâm, ta sẽ không để nàng phải chịu ủy khuất đâu."

Ta nhìn chàng, sống mũi cay cay, ép ngược phần ướt át đó trở vào.

Biện Châu thì Biện Châu vậy.

Chàng ở đâu, nơi đó chính là nhà.

...

22

Ngày rời kinh, trời tờ mờ sáng, cửa thành vừa mở.

Xe ngựa chậm rãi lăn bánh khỏi cổng thành.

Phía sau bỗng truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập.

Một con tuấn mã màu đỏ thẫm phi nhanh từ trong cửa thành ra.

Dung Viên ghìm cương ngựa, chặn trước xe ngựa.

"A Yểu, ta không cho phép nàng rời đi!"

Ta không vén rèm.

"Thái tử điện hạ, thần phụ nhớ nhà da diết. Ở Biện Châu có phụ mẫu già, có tình thân ruột thịt, muốn trở về phụng dưỡng phụ mẫu, làm tròn chữ hiếu của người làm con."

Chàng xuống ngựa, lao tới trước xe, cầu xin nói.

"Không đi không được sao? Ta cam đoan, sau này sẽ không gây khó dễ cho Tống Duẫn Khiên. Tài năng của hắn, ta sẽ không bao giờ vùi lấp."

Ta quay đầu, nhìn về phía Tống Duẫn Khiên đang ngồi cạnh.

Trong ánh mắt chàng không chút bất mãn.

"Phu quân, thiếp có thể ra ngoài nói vài lời với Thái tử điện hạ không?"

"Được."

Chàng vén nhẹ những sợi tóc mai cho ta.

"Đi đi, ta đợi nàng."

Ta vén rèm xe, xuống khỏi xe ngựa.

Trên mặt Dung Viên thoáng qua một tia vui mừng.

"A Yểu, theo ta về!"

"Thái tử điện hạ, kiếp trước ngài là một minh quân, kiếp này, chẳng lẽ muốn làm một bạo quân, ghi vào sử sách, để ngàn đời sau người ta chê cười, nguyền rủa sao?"

Chàng sững lại.

"Kiếp trước, ngài làm rất tốt. Triều đình trong sạch, bách tính an cư, biên cương yên ổn. Trong việc lớn, ngài chưa bao giờ hồ đồ, cũng chưa từng để thiên hạ thất vọng."

"Kiếp này, ta cũng tin ngài. Tin ngài sẽ là một vị hoàng đế tốt, tin ngài sẽ không vì tư tình mà phế công, tin ngài sẽ không vì nỗi hậm hực của bản thân mà làm khó một vị quan thực sự có tài."

Khóe mắt Dung Viên đỏ lên, bỗng nhiên hét lên một tiếng về phía rèm xe của Tống Duẫn Khiên.

"Tống Duẫn Khiên! Địa vị cao, quyền thế, mọi thứ ngươi muốn, ta đều có thể cho ngươi! Ngươi dùi mài kinh sử bao năm, chẳng phải vì một ngày thi triển hoài bão? Ta cho ngươi cơ hội đó ngay bây giờ! Chỉ cần ngươi..."

Rèm xe vén lên.

Tống Duẫn Khiên xuống xe đứng cạnh ta, nhìn thẳng vào mắt Dung Viên, không tránh không né.

"Điện hạ, giang sơn tương lai là của ngài, ngài muốn trọng dụng ai, không trọng dụng ai, đều là quyết định của ngài."

"Chọn không dùng ta, là mất mát của ngài, không phải của ta."

Đôi vai Dung Viên chợt sụp xuống, lẩm bẩm nói.

"Ngươi ngay cả đường quan lộ dùi mài bao năm mới có được, cũng có thể vứt bỏ sao?"

"Đây chính là... dốc hết mọi thứ vì một người sao?"

"Ta không làm được... không làm được."

Ta không thể nảy sinh nửa phần thương xót nào cho chàng.

"Điện hạ, chúng ta vẫn là đừng gặp lại nữa."

Sắc mặt chàng trắng bệch.

"Chỉ cần còn gặp mặt, trong lòng luôn sẽ có sự không cam tâm. Ta không dám đánh cược vào vạn nhất đó."

"Ta không muốn vì cái vạn nhất đó, mà làm cho cuộc sống bình yên khó khăn lắm mới có được này, lại dậy sóng."

"Ta từng nghĩ, muốn lấy ơn cứu mạng ra để trao đổi, cầu xin ngài sau này không chèn ép phu quân của ta, trái lại còn giúp đỡ nhiều hơn. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, làm như vậy, chẳng khác nào đang nghi ngờ nhân phẩm của ngài."

"Kiếp trước ngài là một vị vua tốt, kiếp này, ta tin ngài vẫn thế."

"Nhưng nếu ngài giữ ta lại, kết cục của ta và ngài, cuối cùng chỉ có cá chết lưới rách."

Dung Viên nuốt xuống nỗi không cam tâm tràn trề, dùng hết sức lực toàn thân, rặn ra một chữ từ kẽ răng.

"Được."

Ta không nói gì thêm, cúi người chào chàng, xoay người lên xe ngựa.

...


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
"Ngủ" Với Thiếu Gia

"Ngủ" Với Thiếu Gia

Tác giả: Bạch Thái Thái

Cập nhật: 16:49 03/06/2026
Chuyện Cũ Kinh Quảng

Chuyện Cũ Kinh Quảng

Tác giả: Cái gì gọi là quả lê cơ chứ

Cập nhật: 16:38 03/06/2026
Đào Hoa Ở Sát Vách

Đào Hoa Ở Sát Vách

Tác giả: Văn Song Hỷ

Cập nhật: 20:00 02/06/2026
Liên Hôn Cũng Không Tệ

Liên Hôn Cũng Không Tệ

Tác giả: Lulalulalei

Cập nhật: 20:11 02/06/2026
Ngư Mục

Ngư Mục

Tác giả: A Phù

Cập nhật: 20:29 02/06/2026