Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 5

Chương 5/8

Audio chương

11

Khi thức dậy vào ngày hôm sau, cả người tôi đau nhức.

Bên cạnh trống không, kẻ gây chuyện đã không còn tăm hơi.

Quản gia đã chuẩn bị quần áo sạch cho tôi, còn sắp xếp tài xế đưa tôi trở về căn hộ ở trung tâm thành phố.

Căn hộ này là quà mừng trưởng thành chị gái tặng tôi, là một căn penthouse ở tầng cao nhất, vị trí rất đắc địa.

Đã hoàn thiện từ vài năm trước, nhưng tôi cứ đợi đến khi bố đưa Phương Gia Duệ về nhà mới dỗi bỏ ra đây ở một mình.

Về đến nhà, tôi không vội gọi lại cho bố, mà gọi cho chị gái trước.

Phương Dịch chắc không bận gì, bắt máy ngay: "Dữu Dữu, Phương Gia Duệ đã làm gì em mà em lại cho nó ra nông nỗi đó? Em không nghe máy, bố tối qua giận dữ lắm đấy."

Tôi thở dài, lược bỏ phần liên quan đến Yến Cẩn Nghiêu, đem đầu đuôi câu chuyện kể lại cho chị nghe.

Phương Dịch nghe xong, đập bàn một cái, hừ lạnh: "Chị biết ngay là sớm muộn gì nó cũng sẽ xuống tay, thị uy với em mà. Em làm tốt lắm! Không đúng, vẫn chưa đủ!"

"Đừng, chị à." Tôi vội vàng khuyên can, "Chuyện bé xé ra to làm gì, chắc nó cũng không dám tái phạm nữa đâu."

Nếu Phương Dịch ra tay thì Phương Gia Duệ sẽ không chỉ bị thương như tối qua đâu, mà là tàn phế luôn ấy chứ.

Tính ra thì thằng nhóc đó còn nợ tôi nửa cái mạng đấy.

"Được rồi, sau này đừng tiếp xúc với nó nữa, bên phía bố để chị nói cho. Còn nữa, studio của em mấy ngày không mở cửa rồi? Dù sao cũng nên qua đó chút đi."

Ở đầu dây bên kia, trợ lý của Phương Dịch cẩn thận gọi một tiếng: "Phương tổng."

Tôi lập tức nói: "Biết rồi, lát nữa em qua ngay. Chị đi bận việc đi."

Tắt điện thoại, tôi thu dọn một chút rồi lái xe đến studio.

Đánh giá của thế giới bên ngoài về tôi luôn là một thiếu gia ăn chơi lêu lổng.

Thực ra không hẳn vậy.

Xưởng nghệ thuật thủy tinh của tôi kinh doanh rất tốt.

Tuy là kiểu "ba ngày đánh cá, hai ngày phơi lưới", không thường xuyên mở cửa.

Nhưng người đến người đi luôn tấp nập.

Đây, mới mở đăng ký hẹn trước có nửa tiếng, mà hai hôm nay đã kín lịch rồi.

"Ông chủ Phương, thật sự không định tuyển thêm vài nhân viên sao?"

Nữ khách hàng trước mặt là khách quen của studio, cũng là một influencer nhỏ, còn từng giúp tôi quay vài đoạn video quảng bá, phản hồi rất tốt.

"Sao nào, team của cô nhiều người quá à, muốn chia bớt cho tôi sao?"

Cô gái lập tức cảnh giác: "Đừng hòng đào người của tôi đấy nhé, nói cho mà biết."

Tôi lắc đầu cười: "Sao thế được? Tuyển người thì chỗ khách này chắc chắn là không đủ, nhưng tôi lười lắm, chừng này là đủ tiếp rồi."

Cô gái quét mắt nhìn xung quanh, trêu chọc cười nói: "Cũng phải, người đến đây cơ bản đều là vì cái mặt này của anh thôi."

Tôi cười, không trả lời.

"Ông chủ Phương, anh đang yêu rồi à?"

Một cô gái ngồi bên tay trái tôi đột nhiên hỏi.

"Hửm?" Tôi nghi hoặc, "Sao lại nói vậy?"

Cô gái chỉ vào bên trái cổ mình.

Tôi vội vàng cầm gương soi thử, ở cổ bên trái quả thực có một dấu vết màu đỏ nhạt không rõ ràng lắm.

Những khách hàng tìm mọi cách lấy được liên lạc, cố gắng theo đuổi tôi không phải là ít.

Thay vì tìm lý do từ chối từng người một, chi bằng thuận nước đẩy thuyền, nói một lời nói dối thiện ý để chặn đứng ngay từ đầu.

Tôi nhếch môi, nói: "Cũng coi là vậy đi."

Xung quanh lập tức vang lên tiếng than khóc.

Súng khò lửa trên tay cô gái vừa hỏi tôi vẫn đang bật, tôi chỉ chỉ nhắc nhở cô ấy, nhân tiện chuyển hướng câu chuyện: "Cẩn thận, bỏng bây giờ."

Lúc này cô ấy mới phản ứng lại, hét lên một tiếng: "Á, mẹ ơi!"

12

Bận rộn liền mấy ngày liền, hôm nay về đến nhà trời cũng đã gần tối.

Tôi ăn tạm chút gì đó, vừa nằm lên sô pha chợp mắt được một lúc thì một số lạ gọi đến.

"Alo."

Tôi ngờ vực bắt máy, giọng điệu mệt mỏi.

"Em đang ở nhà à?"

Giọng của Yến Cẩn Nghiêu truyền qua sóng điện thoại, trầm thấp, đầm ấm đầy cuốn hút.

Tôi lập tức tỉnh ngủ, ngồi bật dậy, cẩn thận đáp một tiếng "Ừm".

Yến Cẩn Nghiêu lại nói: "Tôi đang ở dưới nhà em."

"Sao anh biết nhà em ở đâu?" Tôi nghi hoặc hỏi.

"Lần trước tài xế đã đưa em về đây."

Tôi "Ồ" một tiếng.

Nói xong, không gian lặng ngắt trong nửa khắc.

Mấy ngày không gặp, lúc này nghe thấy giọng anh, tôi bỗng nhiên có chút căng thẳng.

"Không mời tôi lên ngồi chơi sao?"

"Hả?" Trong lòng tôi đang đoán ý đồ của Yến Cẩn Nghiêu khi tới đây, nên nhất thời chưa phản ứng kịp, cứ thế đáp một tiếng "Được".

Đến khi tôi xuống lầu, nhìn thấy Yến Cẩn Nghiêu đang đứng dưới ánh đèn vàng vọt, muốn từ chối cũng không kịp nữa.

Vì tôi đã thành công bị chiếc Pagani bên cạnh anh thu hút sự chú ý.

Khổ nỗi chân cẳng lại không nghe lời, tự ý rảo bước nhanh hơn.

Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc siêu xe không rời mắt, hỏi anh: "Anh tự lái đến à?"

"Ừm. Biết lái không?"

Giọng Yến Cẩn Nghiêu vang lên bên tai.

"Tất nhiên."

Tôi vừa dứt lời, Yến Cẩn Nghiêu đã ném chìa khóa xe qua, làm động tác "mời".

Khi chạm vào chiếc xe mơ ước này, cơn buồn ngủ suốt cả ngày tiêu tan trong nháy mắt.

Tôi cũng có vài chiếc xe thể thao, thỉnh thoảng vẫn cùng nhóm Kỳ Nhiễm đi đua một chút.

Thấy trời vẫn còn sớm, tôi theo thói quen lái về phía nửa sườn núi ngoại ô.

"Xe này anh không thường lái nhỉ?"

Tôi từng nghe đồn Yến Cẩn Nghiêu có sở thích sưu tầm siêu xe, chỉ là hiếm khi thấy anh lái ra ngoài.

Những chiếc xe nổi bật như thế này, nếu lái giữa ban ngày trên phố, chắc chắn sẽ khiến đám đông vây xem, trong giới có khi còn bàn tán suốt mấy ngày.

"Không thường lái, tôi bận."

Tôi cười cười, so với người này, tôi đúng là một công tử bột chính hiệu.

Rời khỏi trung tâm thành phố, đường xá cũng không còn tắc nghẽn nữa.

Tôi không kìm được mà nhấn chân ga mạnh hơn.

Xe xịn lái đúng là sướng, tốc độ càng lúc càng cao, adrenalin tiết ra, cảm giác kích thích lan tỏa khắp toàn thân.

Nhưng dù sao cũng không phải xe của mình, tôi vẫn biết chừng mực, tốc độ không đến mức quá đà.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Não Yêu Đương Không Tu Nổi Vô Tình Đạo

Não Yêu Đương Không Tu Nổi Vô Tình Đạo

Tác giả: Ngọc Tử

Cập nhật: 22:22 01/06/2026
Thực Sắc Tính Dã

Thực Sắc Tính Dã

Tác giả: Cá Lớn Ăn Cá Nhỏ

Cập nhật: 21:55 01/06/2026
Hận Minh Nguyệt

Hận Minh Nguyệt

Tác giả: Thập Tứ Kỳ

Cập nhật: 22:08 31/05/2026
Tận Cùng Của Tuyệt Vọng

Tận Cùng Của Tuyệt Vọng

Tác giả: Nhược Hoa

Cập nhật: 22:01 31/05/2026
Hạ Linh

Hạ Linh

Tác giả: Lựu Liên Tuế Tuế An

Cập nhật: 21:51 31/05/2026