Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 7

Chương 7/12

Audio chương

13

Vì đây là đám tang thi đã tiến hóa, hai đội dị năng giả phải mất một lúc lâu mới dọn dẹp sạch sẽ.

Phía đội đối diện có một anh chàng khá đẹp trai, mặc bộ đồ tác chiến màu đen. Tuy trông hơi nhếch nhác nhưng gương mặt vô cùng sắc sảo và tuấn tú.

Ánh mắt anh ta nhìn nữ chính cực kỳ phức tạp: chấn động, vui mừng, hối hận, yêu đương, không thể tin nổi... và cả cảm giác mãnh liệt như vừa tìm lại được báu vật đã mất.

Yết hầu người đàn ông khẽ chuyển động, giọng nói run rẩy: "Khanh Nhan, anh..."

Ngu Khanh Nhan đánh mắt nhìn vị nhân huynh này từ trên xuống dưới, ánh mắt bình thản đến lạ kỳ: "Đã lâu không gặp, Phó Trầm Lẫm."

Phó Trầm Lẫm???

Chính là vị hôn phu cũ đã bỏ mặc nữ chính cho đám tang thi khi chị ấy bị trọng thương sao??

Tôi: "!!!"

Trời đất ơi! Trường tu la! "Dưa" siêu to khổng lồ!

Hóng, hóng, tôi hóng nhiệt tình luôn!

Ánh mắt Tần Bách Châu hơi trầm xuống, anh tiến lên một bước, thân mật choàng tay qua vai nữ chính, cười híp mắt đầy vẻ khiêu khích: "Hóa ra là anh rể cũ à, hân hạnh, hân hạnh."

Phó Trầm Lẫm nhìn chằm chằm vào cánh tay của Tần Bách Châu, trông như thể rất muốn cầm dao chặt phăng nó đi.

Nhưng cuối cùng anh ta nhắm mắt lại, như để đè nén mọi cảm xúc hỗn loạn, giọng nói khàn đặc: "Khanh Nhan... xin lỗi em... lúc đó là anh sai, em là người biết đặt đại cục làm trọng, chắc cũng hiểu cho anh lúc đó..."

Ngu Khanh Nhan bật cười mỉa mai: "Cho nên tôi xứng đáng bị bỏ rơi? Cho nên tôi nên đi chết đi?"

"Thật là xúi quẩy, sớm biết có anh trong đội này, tôi nên mang theo nắm hạt dưa ngồi cắn, xem anh bị tang thi gặm chết thế nào."

Phó Trầm Lẫm nhìn nữ chính với vẻ không thể tin nổi.

Cái điệu bộ tội nghiệp như bị bỏ rơi đó làm như thể nữ chính mới là kẻ phụ tình bạc nghĩa không bằng.

Anh ta đau khổ và hèn mọn: "Khanh Nhan, anh yêu em mà, chỉ cần em tha lỗi, anh có thể làm bất cứ chuyện gì..."

Chưa đợi Tần Bách Châu lên tiếng giễu cợt thằng cha ngáo đá này, Ngu Khanh Nhan đã túm lấy cổ áo Tần Bách Châu. Tần Bách Châu không kịp chuẩn bị nên bị kéo loạng choạng.

Trong lúc anh còn đang ngơ ngác, Ngu Khanh Nhan đã bóp cằm ép anh cúi đầu xuống, rồi bá đạo hôn thẳng lên môi anh!

Phó Trầm Lẫm: "??!"

Tần Bách Châu: "??!"

Mọi người: "??!"

Tôi: "??!"

Đây là nội dung mà tôi có thể xem khi chưa nạp VIP sao?!

Nhưng giây tiếp theo, mắt tôi đã bị một bàn tay che kín. Bên tai vang lên giọng nói nghiêm túc của Minh Thành: "Oánh Oánh, đừng nhìn, trẻ con không nên xem!"

Tôi: "..."

Nghĩ đến thiết lập hình tượng "bé ngoan" của mình, tôi đành kìm nén ý định gạt bàn tay kia ra.

Minh Thành, anh ác lắm, hu hu hu hu!

Sau khi Ngu Khanh Nhan kết thúc nụ hôn một cách thong thả, đôi mắt tôi cuối cùng cũng được giải phóng.

Phó Trầm Lẫm nhìn Ngu Khanh Nhan với vẻ đau đớn tột cùng, cả người run rẩy: "Khanh Nhan... cho dù em không còn yêu anh nữa, cũng đừng nên rẻ rúng bản thân mình như thế..."

Ngu Khanh Nhan vẫn đang ôm cổ nam chính (người vẫn còn đang ngơ ngác).

Nghe thấy câu này, chị ấy nhướng mày, gương mặt xinh đẹp rạng ngời hiện rõ sự thù hận và ác ý:

"Rẻ rúng bản thân? Hừ, anh nghĩ anh xứng sao?"

"Tôi chỉ muốn cho anh biết, tôi có người mình thích rồi! Anh bớt diễn cái vẻ giả tạo đó đi, nhìn phát tởm."

"Bây giờ tôi chỉ đang nghĩ, sao anh không đi chết đi? Nếu thật sự thấy có lỗi với tôi, tôi đưa anh khẩu súng, anh tự bắn một phát vào đầu mình đi, tôi sẽ tha thứ cho anh ngay!"

Phó Trầm Lẫm: "..."

Tôi: "..."

Nữ chính bá cháy quá!

Tự sát là chuyện không tưởng, ít nhất là với hạng người như Phó Trầm Lẫm.

"Ngu Khanh Nhan! Sao cô có thể đối xử với anh Phó như thế! Lúc đó anh ấy cũng là bất đắc dĩ thôi, cô có cần phải ép người quá đáng vậy không?!"

Một cô gái bên cạnh Phó Trầm Lẫm không nhịn được nhảy ra chất vấn.

Ngu Khanh Nhan nhìn rõ mặt cô ta, tặc lưỡi một cái: "Mạnh Lan Chi, ba bốn năm rồi mà cái loại ngu xuẩn như cô vẫn chưa chết à?"

"Chuyện giữa tôi và anh ta đến lượt cô xen vào từ bao giờ? Cô là cái thá gì chứ?"

"Mẹ kiếp, lần sau trước khi cứu người thì nhìn cho kỹ xem mình cứu người hay cứu súc vật. Đáng lẽ tôi nên khui chai sâm panh ngồi thưởng thức cảnh các người bị tang thi truy đuổi mới đúng."

Mạnh Lan Chi: "..."

Tôi cứ thế ngồi xem nữ chính "gánh team", kiểm soát toàn bộ hiện trường, ngay cả nam chính "chính thất" và cái loa phường độc mồm Minh Thành cũng không chen vào được câu nào.

Đang nói, Ngu Khanh Nhan đột ngột giơ tay, một mũi tên băng đâm thẳng qua đùi Phó Trầm Lẫm!

Phó Trầm Lẫm không hề phòng bị, đau đớn rên rỉ một tiếng, khuỵu một gối xuống đất. Anh ta ngẩng đầu, hốc mắt đỏ hoe, đầy vẻ bi thương và tuyệt vọng.

Ngu Khanh Nhan không mảy may lay chuyển: "Lần bị anh bỏ rơi đó, tôi đã vì anh mà gãy một chân. Nay trả lại bấy nhiêu, không quá đáng chứ?"

Phó Trầm Lẫm cười thảm một tiếng: "Không quá đáng..."

Giọng Ngu Khanh Nhan lạnh lùng và tàn nhẫn: "Đừng để tôi thấy anh lần nữa, nếu không, mũi tên tiếp theo sẽ đâm xuyên tim anh đấy."


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Tôi Nhặt Được Tinh Linh Là "Nam Mama"

Tôi Nhặt Được Tinh Linh Là "Nam Mama"

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 13:48 18/04/2026
Ai Dạy Cậu Dùng Búp Bê Cổ Thuật Làm Búp Bê Đồng Cảm Vậy Hả?

Ai Dạy Cậu Dùng Búp Bê Cổ Thuật Làm Búp Bê Đồng Cảm Vậy Hả?

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 05:42 18/04/2026
Khủng Hoảng 132 Ngày

Khủng Hoảng 132 Ngày

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 11:00 17/04/2026
Quả Báo Của Cô Bạn "Trà Xanh" Cùng Phòng

Quả Báo Của Cô Bạn "Trà Xanh" Cùng Phòng

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 13:14 17/04/2026
Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Tác giả: Mặc Linh

Cập nhật: 08:34 08/04/2026