Chương 4
Chương 4/12
Audio chương
7
Buổi tối, chúng tôi dừng chân tại một thị trấn nhỏ hẻo lánh.
Sau khi những người lớn khảo sát địa hình và dọn dẹp sạch đám tang thi lẻ tẻ, họ chọn một căn nhà để nghỉ ngơi.
Tôi ngồi bên bậu cửa sổ, thẫn thờ thở dài.
Ngu Khanh Nhan ngồi xuống cạnh tôi, lo lắng sờ nắn đôi bàn tay nhỏ bé của tôi: "Oánh Oánh, sao thế em? Trong người thấy không khỏe ở đâu à?"
Chị ấy lo rằng chuyện Từ Thiên Vĩ giở trò đồi bại sẽ để lại bóng ma tâm lý cho tôi.
Tôi thở dài một tiếng: "Em nhớ bố quá."
Đã hơn nửa tháng không gặp bố rồi, không biết ông ấy có phát điên lên vì tìm tôi không nữa.
Ngu Khanh Nhan hỏi: "Bố em cũng là dị năng giả à?"
Tôi thành thật đáp: "Dạ không phải."
Ông ấy là Vua Tang Thi.
Nghe vậy, vẻ mặt Ngu Khanh Nhan trông lại càng lo lắng hơn.
Chị ấy dỗ dành tôi: "Đợi khi chúng ta về đến căn cứ, chị sẽ phái thêm người đi tìm bố giúp em, biết đâu lại tìm thấy..."
Tôi ngoan ngoãn gật đầu, miệng ngọt xớt: "Em cảm ơn Ngu tỷ!"
8
Đêm đó, tôi ngủ cùng Ngu Khanh Nhan và sớm chìm vào giấc mộng.
Thật ra, tôi là do Vua Tang Thi nhặt về.
Kiếp trước, tôi là chủ của một võ quán.
Khó khăn lắm mới tự thưởng cho mình một kỳ nghỉ để ra nước ngoài du lịch, ai ngờ lại đụng ngay cảnh các băng đảng địa phương thanh trừng lẫn nhau.
Thế là trên con phố nơi xứ người, kẻ qua đường đen đủi là tôi đã bị một viên đạn lạc biến thành bia đỡ đạn.
Đến khi tỉnh lại lần nữa, tôi khó nhọc quay đầu, phát hiện mình đã xuyên không vào thời mạt thế, lại còn trở thành một bé gái sơ sinh bị vứt bỏ bên lề đường.
Ngửi thấy mùi máu me thối rữa trong không khí, cùng tiếng nuốt nước bọt "chóp chép" và tiếng bước chân loạng choạng đang tiến lại gần của đám tang thi.
Tôi: "??!"
Đúng lúc này, cốt truyện của cuốn tiểu thuyết này tràn vào não bộ tôi như nước lũ.
Đây là một cuốn truyện ngôn tình mạt thế.
Nữ chính Ngu Khanh Nhan trong lúc thực hiện nhiệm vụ cùng vị hôn phu, vì bảo vệ đồng đội mà cạn kiệt dị năng, bị trọng thương.
Vị hôn phu của chị ấy lấy lý do "đặt đại cục làm trọng" mà bỏ rơi chị ấy, những người được chị ấy cứu cũng không một ai phản đối.
Sau khi mọi người rời đi, mùi máu tanh đã thu hút vô số tang thi.
Nữ chính thấy không còn hy vọng sống sót, định tự bạo để chết cùng đám quái vật.
Thế rồi, nam chính Tần Bách Châu xuất hiện!
Anh ấy mang theo hào quang nhân vật chính tới cứu mỹ nhân!
Anh ấy là một dị năng giả hệ Tinh thần cực mạnh, đã thầm mến nữ chính từ lâu.
Anh ấy giết sạch đám tang thi và cứu sống chị ấy.
Sau đó là hành trình nữ chính nảy sinh tình cảm với nam chính khi cùng nhau chiến đấu.
Lược bỏ hàng triệu chữ về hành trình thăng cấp diệt quái, nam phụ hối hận tuyệt vọng, những kẻ nhảy nhót làm trò hề...
Cuối cùng, nam nữ chính đánh bại phản diện lớn nhất là Vua Tang Thi.
Kết thúc mạt thế, HE (kết thúc có hậu).
Nhưng đó không phải là điều quan trọng nhất.
Quan trọng nhất là tình cảnh hiện tại của tôi.
Chẳng lẽ tôi lại sắp "ngỏm" với tư cách một nhân vật qua đường giáp nữa sao?
Bản năng sinh tồn mãnh liệt và nỗi sợ hãi cái chết cận kề một lần nữa đã đánh sập lý trí đang cố bình tĩnh của tôi.
"Oa oa !!!"
Một tiếng khóc vang dội đến chói tai, chất chứa bao uất ức vỡ òa ra từ cổ họng tôi.
Tôi: "..."
Tôi đứng hình luôn.
Tôi không thể kiểm soát hoàn toàn cơ thể trẻ sơ sinh này.
Lý trí bảo tôi đừng khóc vì sẽ dẫn dụ thêm nhiều tang thi, nhưng lòng càng tuyệt vọng, càng sợ hãi thì tiếng khóc lại càng to.
Theo mùi hôi thối và tiếng "hừ hừ" của đám tang thi ngày một gần, tôi co rúm người lại, đau đớn nghĩ rằng phen này xong đời thật rồi.
Ngay khoảnh khắc bàn tay thối rữa kia sắp chạm vào mép tã lót.
"Chà, ở đây vẫn còn người sống này." Một giọng nói lạnh lùng, mang theo vài phần giễu cợt vang lên.
"Đại vương, đó không phải người sống, đó là một đứa trẻ sơ sinh còn sống." Một giọng nói khác khô khốc, không chút cảm xúc, như thể chỉ đang thuật lại sự thật.
"Trẻ sơ sinh chẳng lẽ không phải là người?" Giọng nói êm tai kia có vẻ hơi cạn lời.
Tôi chấn động nhận ra, cùng với sự xuất hiện của hai người này, đám tang thi bỗng dừng mọi hành động, thậm chí tiếng gầm gừ trong cổ họng chúng biến thành những tiếng rên rỉ sợ hãi rồi lùi lại.
Một bóng đen cao lớn bao trùm lấy tôi, ngay sau đó, tôi được bế thốc lên.
Một mùi hương bạc hà lành lạnh thoang thoảng xộc vào mũi.
Tiếng nức nở của tôi nhỏ dần, tôi cố sức ngước nhìn.
Đó là một người đàn ông rất trẻ, trông chỉ tầm ngoài hai mươi.
Ngũ quan tinh xảo như được chạm khắc, sắc sảo và đầy góc cạnh.
Sống mũi cao thẳng, làn da trắng lạnh, đôi môi đỏ thẫm hơi nhếch lên, toát ra vẻ lạnh lùng và bất cần đời.
Mỹ nhân! Đại mỹ nhân! Lại còn là kiểu mỹ nhân sắc sảo cực phẩm!
Tôi suýt thì bị nhan sắc đỉnh cao này làm cho lóa mắt.
Có điều, đôi mắt ấy không phải màu đen tuyền... mà là một màu đỏ thẫm tuyệt đẹp, giống như những viên hồng ngọc lấp lánh, ma mị và đầy mê hoặc.
Tôi ngẩn người.
Thức đêm? Đeo kính áp tròng? Ma cà rồng? Hay là bị đau mắt đỏ??
"Đại Vương, ngài định nhặt nó về sao?" Người đàn ông mặt đơ phía sau hỏi.
"Nếu không thì sao? Này Lệ Cửu, ta nói cho ngươi hay, ta thấy hoa cỏ khó nuôi quá, cứ nuôi là chết. Lần này nuôi thử con người xem thế nào?"
Người đàn ông được gọi là " Đại Vương" hào hứng nói.
"Chẳng ra làm sao cả."
Lệ Cửu vô cảm đáp, "Sinh mạng con người rất mong manh, bị tang thi cắn một cái là chết.
Trẻ con lại càng phiền phức, không biết tự tìm thức ăn, chỉ biết khóc, vệ sinh còn phải thay tã, chu kỳ trưởng thành thì cực kỳ dài.
Ngài quẳng sang một bên không ngó ngàng là nó chết thẳng cẳng ngay, lớn hơn một chút thì lại ồn ào náo nhiệt."
"Mạt thế tài nguyên khan hiếm, rất khó nuôi."
"Hơn nữa tính tình ngài nóng nảy, trong quá trình nuôi dưỡng rất có thể vì thấy phiền mà lỡ tay một tát chết tươi nó luôn, khi đó bao nhiêu công sức ngài bỏ ra coi như đổ sông đổ biển hết."
Người đàn ông hừ nhẹ một tiếng, buông lời lười biếng nhưng lạnh nhạt: "Thì ta vẫn cứ nuôi.
Nếu thật sự phiền phức như ngươi nói thì tát chết là xong, đổ sông đổ biển thì cứ đổ thôi, ta có thừa thời gian để tiêu khiển mà.
Chết đứa này ta lại nhặt đứa khác ngoan hơn, không biết quấy khóc là được."
Tôi: "..."
Đúng là cách chết tuyệt vọng nhất.
Biết vị đại ca này không thích trẻ con ồn ào, tôi muốn sống sót nên chỉ có thể im như thóc.
"Chậc, cái thứ nhỏ xíu này khóc nhìn xấu quá đi mất." Anh ta đưa ngón tay thon dài ra, chẳng chút khách sáo mà chọc chọc vào cái má ướt át của tôi.
Lực tay không nặng, nhưng tuyệt đối không thể gọi là dịu dàng. "Nước mắt nước mũi dính đầy mặt kìa."
Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt tội nghiệp, đôi đồng tử ngập trong nước mắt, khẽ thút thít một cái.
Người đàn ông lấy từ trong túi ra một chiếc khăn lụa, thô bạo lau sạch đống nhem nhuốc trên mặt tôi.
Làn da non nớt của trẻ con bị ông bố bỉm sữa tập sự này chà xát đến đỏ ửng, nóng rát, nhưng tôi cũng chỉ biết cắn răng chịu đựng.
Ngay sau đó, họ đưa tôi về một căn biệt thự lớn.
Người đàn ông hào hứng bắt đầu thú vui mới của mình: Nuôi con.
"Theo quy tắc thế giới loài người, ta chắc là... bố của con nhỉ?" Anh ta mỉm cười bế tôi.
Tôi nhìn chằm chằm vào đôi mắt đỏ rực đẹp đẽ của anh ta, miệng ê a một tiếng.
Thế là, anh ta nghiễm nhiên có một thân phận mới tinh: Bố tôi.
Lúc này, anh ta vẫn chưa nhận ra rằng: Nuôi con và nuôi cây cảnh hoàn toàn không cùng một cấp độ khó nhằn.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Tôi Nhặt Được Tinh Linh Là "Nam Mama"
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 13:48 18/04/2026
Ai Dạy Cậu Dùng Búp Bê Cổ Thuật Làm Búp Bê Đồng Cảm Vậy Hả?
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 05:42 18/04/2026
Khủng Hoảng 132 Ngày
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 11:00 17/04/2026
Quả Báo Của Cô Bạn "Trà Xanh" Cùng Phòng
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 13:14 17/04/2026
Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!
Tác giả: Mặc Linh
Cập nhật: 08:34 08/04/2026