Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Ngoại Truyện

Chương 8/8

Audio chương

Ngoại Truyện

Phó Mặc đã sống mấy ngàn năm rồi.

Hắn không có ý định phi thăng, thậm chí đến cả nơi mình sinh ra cũng không nhớ rõ nữa.

Hắn cứ ngỡ bản thân sẽ sống một đời vất vưởng, mụ mị trong những trận chém giết cho đến hết đời, mãi cho tới khi một khóm cỏ dại xuất hiện trong tầm mắt của hắn.

Phải, Phó Mặc cảm thấy Ôn Vân giống như một khóm cỏ dại vậy.

Giết không chết, chặt không đứt, giống hệt như hắn.

Một kẻ mới bước chân vào giang hồ mà đã dám vác đại đao đến khiêu chiến hắn, bị đánh cho chỉ còn thoi thóp một hơi, rồi lại bị một tên tân binh khác kéo đi.

Lần sau, nàng lại đổi sang dùng trường kiếm đến khiêu chiến.

Không ngoài dự đoán, nàng vẫn bị đánh cho bán sống bán chết, rồi lại bị chính người đó kéo đi.

Hắn không nhớ rõ chuyện này đã lặp đi lặp lại bao nhiêu lần, khóm cỏ dại này vậy mà lại lăn thẳng vào trong ký ức của hắn.

Hắn bắt đầu ghi nhớ khóm cỏ đó trông như thế nào.

Tóc buộc cao, mặc y phục màu đỏ.

Có thói quen dùng tay trái, thích treo các loại tua rua lên vũ khí.

Và cả... dưới mắt có một nốt ruồi lệ nho nhỏ.

Đây là điều hắn nhìn thấy khi Ôn Vân đổi sang dùng dao găm để khiêu chiến hắn.

Quá gần.

Ôn Vân ở ngay trước mặt hắn, nghiến răng nghiến lợi nói lời nguyền rủa bắt hắn đi chết đi.

Câu nói này hắn đã nghe qua vô số lần rồi.

Kẻ tự xưng là chính nghĩa có, kẻ tà ác có, đứa nào đứa nấy đều rủa hắn chết.

Chỉ có lời nói của Ôn Vân là giống như một câu từ biệt: "Ta sẽ còn trở lại".

Lần sau, nàng quả nhiên sẽ trở lại thật.

Đến khi Phó Mặc nhận ra có điều gì đó không ổn, hắn đã không thể nào quên được Ôn Vân nữa rồi.

Hắn vẫn còn nhớ rõ cái bộ dạng đắc ý vênh váo của Ôn Vân vào khoảnh khắc nàng dùng dao găm đâm thành công vào tim hắn.

"Cái đồ tồi kia, mất tập trung rồi đúng không?"

"Ngươi không phải là đã yêu ta rồi đấy chứ?"

"..."

Phó Mặc im lặng.

Thấm thoát một cái, hắn đã cùng Ôn Vân trải qua mấy mươi năm.

Hắn biết được Ôn Vân không thích mặc y phục màu đỏ.

Chỉ là mặc đồ đỏ thì dính máu sẽ không nhìn ra được, như vậy bạn của nàng sẽ bớt lo lắng hơn.

Hắn biết được bạn của nàng tên là Tiểu Thu, là người bạn tốt nhất, tốt nhất của nàng.

Hắn biết được tất cả tua rua trên vũ khí đều là do Tiểu Thu thắt cho Ôn Vân.

Hắn bắt đầu thấy có chút ghét bỏ Tiểu Thu.

Ôn Vân lại một lần nữa đắc ý nói: "Học hỏi chút đi, cái này của ngươi gọi là ghen tị đấy."

Phó Mặc sờ sờ lồng ngực đang chua xót của mình, đúng là ghen tị thật.

Hắn sống mấy ngàn năm, vậy mà lại bị Ôn Vân dạy cho biết thế nào là tư vị của mọi thứ tình cảm chỉ trong vòng một trăm năm ngắn ngủi.

Thông qua việc thấu hiểu Ôn Vân, hắn bắt đầu thấu hiểu chính bản thân mình.

Hắn học được cách bày tỏ tình cảm, học được cách bám dính lấy Ôn Vân, học được rằng vô lại và mặt dày là một kỹ năng hữu dụng đến nhường nào.

Ôn Vân nói hắn không có cái uy nghiêm của một Ma tôn… có ma mới thèm cái uy nghiêm đó.

Hắn chỉ cần Ôn Vân là đủ rồi.

Hắn cứ ngỡ họ sẽ mãi như thế này, cho đến khi một nữ nhân xuất hiện.

Nàng ta tên là Lăng Dao Nhi.

Từ khoảnh khắc nàng ta xuất hiện, Phó Mặc đã biết có điều gì đó sai sai.

Phó Mặc không kiềm chế được ý muốn đến gần nàng ta, không kiềm chế được ý muốn mê luyến nàng ta đến điên cuồng, dâng hiến tất cả cho nàng ta, vì nàng ta mà giết sạch người trong thiên hạ.

Thế nhưng Phó Mặc từ lâu đã nhận ra trong quá trình chung sống với Ôn Vân rằng, hắn vốn không thích giết người.

Hắn nhân lúc Lăng Dao Nhi chạm vào người mình, đã trực tiếp lục soát thần hồn của nàng ta.

Cái gì mà hiện đại, cái gì mà xuyên thư, dù hắn có sống cả ngàn năm thì trong một thời gian ngắn cũng không tài nào tiêu hóa nổi.

Tại sao hắn lại là một nhân vật trong sách?

Tại sao hắn nhất định phải yêu Lăng Dao Nhi?

Tại sao Lăng Dao Nhi lại là hạt nhân của thế giới này, không có nàng ta, cả thế giới này sẽ sụp đổ?

Hắn vội vã trở về động phủ, muốn hỏi Ôn Vân xem liệu nàng có phải là sự tồn tại chân thực hay không.

Nhưng khi Ôn Vân nhìn hắn chăm chằm, hắn lại hoảng loạn.

Trước đó, hắn hầu như chưa từng gặp phải khó khăn nào.

Hắn càng chưa bao giờ thể hiện sự yếu đuối và hoang mang của mình trước mặt Ôn Vân.

Cảm giác mất kiểm soát vì không thể nắm giữ mọi thứ khiến hắn có chút rối loạn, hắn không muốn bản thân trở nên nhu nhược như vậy trước mặt Ôn Vân.

Hắn muốn tự mình giải quyết.

Đáng tiếc là hắn đã chọn sai cách.

Hắn liều mạng níu giữ, ai oán móc lấy ngón tay út của Ôn Vân.

Nhưng Ôn Vân lại bảo hắn buông tay.

Ôn Vân rời đi rồi, hắn nằm trên núi Thiên Vực chờ chết, Lạn Phong đi tới kéo hắn đi.

Lạn Phong chỉ vào Lăng Dao Nhi đang bị tra tấn đến mức không còn ra hình người, mặt không cảm xúc nói: "Chẳng phải đã nói là cùng nhau tra hỏi sao?"

"Ôn Vân đi rồi, Tiểu Thu của ta cũng đi rồi."

"Chúng ta muốn tìm ra chân tướng, rồi đem chân tướng phơi bày trước mặt họ, nhưng lại quên mất rằng họ hoàn toàn có thể sát cánh chiến đấu cùng chúng ta."

Phó Mặc lẩm bẩm nhắc lại lời Ôn Vân để lại cho mình.

Hắn đột ngột rút trường kiếm ra, kề sát vào cổ Lăng Dao Nhi: "Ta phải làm sao mới có thể gặp lại nàng? Nói thật đi, ta sẽ cho ngươi một cái chết thống khoái."

Lăng Dao Nhi lại bật cười lạnh lùng từng trận.

"Bọn họ may mắn sống sót, nhưng các người không bao giờ có thể gặp lại nhau nữa đâu."

"Các người chỉ là nhân vật trong sách, không phải con người bằng xương bằng thịt, không thể nào phi thăng được đâu!"

"Hơn nữa bọn họ căn bản chẳng có chút tình cảm nào với các người cả! Bọn họ cũng giống như ta, đều là người công lược! Chỉ là do hệ thống bị lỗi mới truyền tống cả hai đứa bọn họ vào đây thôi!"

"Các người tưởng bọn họ đối với các người thực sự có..."

Lời còn chưa dứt, cái đầu của Lăng Dao Nhi đã rụng xuống đất.

"Ồn ào." Phó Mặc thản nhiên thu tay lại.

Có lẽ trước đây hắn là nhân vật, nhưng từ khoảnh khắc Ôn Vân xuất hiện, hắn đã bắt đầu dần dần được cụ thể hóa thành một con người thực sự.

Hắn, nhất định phải phi thăng.

Giọng nói của Lạn Phong thanh lãnh: "Cho nên... Tiểu Thu và Ôn Vân thực sự là người công lược sao."

Phó Mặc quay đầu nhìn hắn ta: "Ngươi nghi ngờ tình cảm của họ à?"

Lạn Phong có chút cạn lời liếc hắn một cái.

"Ý của ta là, nếu chúng ta không khẩn trương phi thăng, bọn họ rất có thể sẽ đi công lược người khác đấy."

Sắc mặt Phó Mặc tối sầm lại.

Hai trăm năm tiếp theo, nữ chính tan biến, thế giới sụp đổ nhưng rồi lại bắt đầu tái tổ chức.

Hai người đoán rằng, có lẽ là vì nữ chính không còn là "con người" thực sự duy nhất ở thế giới này nữa.

Hắn dùng thời gian hai trăm năm để nhìn nhận lại lỗi lầm của mình, sự không biết trân trọng của mình trước đây.

Đến lúc này hắn mới nhận ra, mình đã bỏ lỡ biết bao nhiêu lần Ôn Vân phải nén nhịn chịu đựng vì mình.

Hắn từng nghĩ đến việc Ôn Vân sẽ quên hắn, sẽ oán hận hắn.

Tất cả những lo âu đó đều tan thành mây khói ngay khi nhìn thấy ánh mắt của Ôn Vân.

Trong lòng Ôn Vân vẫn còn có hắn.

Hắn biết điều đó.

Chỉ là hắn không biết trong lòng Ôn Vân có còn tên khốn nào khác nữa không thôi.

Trong hai trăm năm chung sống với Lạn Phong, hắn đã học được vài thứ.

Hắn dắt tay Ôn Vân, dùng ngữ khí có thể khiến nữ nhân nghe xong phải nát lòng để nói ra những lời thật lòng của mình.

Nhưng vào lúc Ôn Vân muốn trả lời, hắn vẫn không nhịn được mà chặn đứng bờ môi nàng.

Vạn nhất thực sự có người khác thì sao?

Phó Mặc nghĩ ngợi một hồi.

Thôi vô tội vạ, thế nào cũng được.

Dù sao thì hắn cũng sẽ không bao giờ buông tay nữa đâu.

Toàn văn hoàn.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Thiên Sư Xem Mắt Pháp Y

Thiên Sư Xem Mắt Pháp Y

Tác giả: Khương Khả Lạc

Cập nhật: 20:02 03/07/2026
Anh Trai, Đoán Xem Tôi Là Ai!

Anh Trai, Đoán Xem Tôi Là Ai!

Tác giả: Tỳ Hưu

Cập nhật: 20:15 03/07/2026
Cô Dâu Của Hà Tiên

Cô Dâu Của Hà Tiên

Tác giả: Học Giả Mò Cá Cấp Quốc Gia

Cập nhật: 21:10 02/07/2026
Hầu Gia Khẩu Thị Tâm Phi

Hầu Gia Khẩu Thị Tâm Phi

Tác giả: clover

Cập nhật: 21:29 02/07/2026
Bạch Nguyệt Quang

Bạch Nguyệt Quang

Tác giả: Tiểu Thất Tử

Cập nhật: 21:38 02/07/2026