Chương 6
Chương 6/6
12.
Huyền Qua bị thương rất nặng.
Dù có linh tuyền của An Thanh Hoan, hắn vẫn hôn mê suốt nửa tháng.
Mỗi ngày ta đều ở bên cạnh hắn, lau người cho hắn, đút hắn uống nước, nói chuyện với hắn.
Hắn nằm đó bất động, chỉ có lồng ngực khẽ nhấp nhô, chứng minh rằng hắn vẫn còn sống.
Thú nhân trong bộ lạc đến thăm vài lần.
Họ nói:
“Tuệ Tuệ đúng là giống cái tốt hiếm có.”
“Thú phu sắp chết rồi mà vẫn không bỏ.”
Sáng ngày thứ mười lăm, cuối cùng Huyền Qua cũng mở mắt.
Hắn nhìn ta, môi khẽ mấp máy.
“Tuệ Tuệ…”
Ta gục lên ngực hắn, khóc đến mức không nói thành lời.
“Ngươi dọa ta sợ chết mất…”
Hắn giơ tay xoa đầu ta, động tác rất nhẹ.
“Xin lỗi… để Tuệ Tuệ lo lắng rồi.”
Ta ngẩng đầu định nói gì đó, thì bên cạnh vang lên một tiếng ho khẽ.
An Thanh Hoan đứng ở cửa hang.
“Tuệ Tuệ, ra ngoài với tôi một chút.”
Ta lau nước mắt, đứng dậy.
Huyền Qua nắm chặt tay ta không buông, trừng mắt nhìn An Thanh Hoan.
“Chỉ một lát thôi.” Ta nói.
Hắn buông tay, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt về phía cửa hang.
Ta theo An Thanh Hoan ra ngoài.
Cô ấy trông hơi lúng túng, muốn nói lại thôi.
“Sao vậy?” Ta hỏi.
“Vết thương của Huyền Qua cơ bản đã ổn.”
Cô ấy ngập ngừng một chút.
“Nhưng có một chỗ… linh tuyền không chữa được.”
“Chỗ nào?”
Cô ấy liếc ta một cái.
“Thì… cái đó.”
Ta sững ra hai giây, rồi hiểu ngay.
Mặt lập tức đỏ bừng.
“Thật sự không chữa được sao?”
Cô ấy gật đầu.
Rồi cô ấy nhìn ta, ánh mắt nghiêm túc.
“Tuệ Tuệ, cậu tốt như vậy, có muốn đổi thú phu không? Hoặc là dọn sang ở cùng tôi?”
Ta chớp mắt.
“Hả?”
“Thật ra tôi khá thích cậu.”
Đạn mạc đứng hình.
【Ơ kìa???】
【Tuệ Tuệ ơi, hoa bách hợp nở rồi kìa.】
【Cốt truyện đi lạc hướng rồi thì phải.】
【Nữ chính khuyên nữ phụ chia tay nam chính, muốn ở cùng nữ phụ luôn?】
Đạn mạc loạn cả lên, ta cũng rối theo.
Ta há miệng, không biết nên nói gì.
Sau lưng vang lên một tiếng ho nặng nề.
Ta quay đầu lại, thấy Huyền Qua dựa vào vách hang.
Sắc mặt hắn tái nhợt, môi vẫn khô, nhưng ánh mắt lạnh đến đáng sợ.
An Thanh Hoan khoanh tay, khẽ cười.
“Giờ ngươi cũng đâu còn được xem là giống đực nữa, ta làm vậy cũng là vì Tuệ Tuệ thôi.”
Sắc mặt Huyền Qua càng xấu.
Ta ghé sát tai An Thanh Hoan, nhỏ giọng nói:
“Hỏng một cái không ảnh hưởng đâu.”
Cô ấy sững người.
“Gì cơ?”
Mặt ta nóng ran.
“Huyền Qua là rắn… còn có cái khác.”
Huyền Qua nghĩ ra điều gì đó, khóe môi chậm rãi cong lên.
Hắn nhướng mày về phía An Thanh Hoan.
Sau đó phần dưới cơ thể hóa thành đuôi rắn, quấn lấy ta, kéo thẳng vào trong hang.
Vừa vào tới nơi, ta đã bị hắn đè xuống giường.
Hắn cúi đầu hôn xuống, hôn rất mạnh.
Bên ngoài vang lên giọng An Thanh Hoan, hơi uể oải.
“Được rồi, coi như tôi chưa nói gì.”
Đạn mạc lướt qua.
【An Thanh Hoan: Xin lỗi đã làm phiền.】
【Cốt truyện càng ngày càng vô lý mà tôi thích ghê!】
【Hoa bách hợp chưa kịp nở đã tàn rồi.】
【Thương nữ chính một giây.】
13.
Cuối cùng Huyền Qua cũng hiểu thế nào là yêu.
Có một ngày, hắn gối đầu lên đùi ta, đột nhiên chỉ vào ngực mình.
“Tuệ Tuệ ở đây. Đây chính là yêu.”
Ta sững người.
Hắn nhìn ta, đôi mắt sáng long lanh.
“Yêu là trong lòng có một người, nghĩ đến nàng, bảo vệ nàng, cả đời không đổi.”
“Trong lòng ta, toàn là Tuệ Tuệ.”
Mũi ta cay xè, suýt nữa thì khóc.
Cúi đầu hôn hắn mấy cái thật mạnh.
Mắt hắn càng sáng hơn.
Từ đó trở đi, mỗi ngày hắn đều nói yêu ta.
Buổi sáng mở mắt câu đầu tiên:
“Tuệ Tuệ, ta yêu nàng.”
Ta mơ màng đáp một tiếng.
Hắn ghé sát lại, ánh mắt lấp lánh nhìn ta.
Ta hiểu ý.
Ngẩng đầu hôn hắn một cái.
Hắn liền hài lòng.
Đến trưa nấu ăn, hắn đang nướng thịt thì đột nhiên quay đầu lại.
“Tuệ Tuệ, ta yêu nàng.”
Ta vừa nhai thịt vừa nhìn hắn.
Trong mắt hắn đầy mong đợi.
Ta đặt miếng thịt xuống, bước tới hôn hắn một cái.
Buổi tối đi ngủ, hắn lại mở miệng.
“Tuệ Tuệ, ta yêu nàng.”
Ta nhắm mắt hôn hắn.
Hắn ôm ta cọ cọ một lúc, lúc này mới chịu ngủ.
Một ngày trôi qua, ta hôn đến mức môi cũng tê dại.
An Thanh Hoan sang chơi, vừa hay bắt gặp cảnh này.
Cô ấy hừ lạnh với Huyền Qua.
“Có hiểu giữa người yêu cũng cần giữ chút khoảng cách không?”
Huyền Qua ngẩng đầu nhìn cô ấy, không nói gì.
Mà quay sang nhìn ta.
“Tuệ Tuệ, ta có thể nói với nàng ấy một câu không?”
Ta khó hiểu.
“Sao nói chuyện với Thanh Hoan lại phải hỏi ta?”
“Vì nàng nói ta không được nói chuyện với nàng ấy.” Hắn đáp.
Ta sững người.
Nhớ lại ngày đầu gặp An Thanh Hoan, ta đúng là đã nói vậy thật.
Thảo nào suốt từng ấy thời gian, An Thanh Hoan nói gì, Huyền Qua cũng chỉ trừng mắt nhìn, tuyệt nhiên không đáp lời.
Đạn mạc cười đến phát điên.
【Ha ha ha, hắn nhớ thật luôn kìa.】
【Rắn con như cún con vậy, ngoan ghê.】
【Nữ phụ nói bừa, hắn lại tin thật.】
【Cười chết tôi rồi.】
Ta ho khẽ một tiếng, gật đầu.
“Giờ nói được rồi.”
Huyền Qua quay sang nhìn An Thanh Hoan.
“Giữa ta và Tuệ Tuệ có khoảng cách.”
Hắn nghiêm túc nói:
“Chỉ là khoảng cách âm.”
An Thanh Hoan sững người, mặt đầy bất lực.
Ta phản ứng kịp, mặt đỏ bừng.
Vươn tay che miệng Huyền Qua.
Hắn nhân cơ hội hôn vào lòng bàn tay ta, mắt cong cong.
Hét thật to: “Ta yêu nàng, Tuệ Tuệ!”
Toàn văn hoàn.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Vợ Của Vai Ác Không Dễ Làm
Tác giả: Tử Thanh Du
Cập nhật: 12:53 09/04/2026
Tôi Làm Cá Mặn Ở Tận Thế
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:29 21/04/2026
Mây Tan Trăng Sáng
Tác giả: Vi Khanh Thập Bút
Cập nhật: 14:43 20/04/2026
Khóa Sâu
Tác giả: Thu Nhật Đan Quất
Cập nhật: 15:15 20/04/2026
Thỏ Tinh Báo Ân
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:13 20/04/2026