Chương 1
Chương 1/6
1.
Đạn mạc nổ tung.
【Lại đánh nữa?】
【Trời ơi! Mặt Huyền Qua đỏ hết rồi, người đàn bà này ác thật.】
【Nữ chính mau tới cứu nam chính đi!】
【Cô ta bị sói cắn chết tôi chẳng thương chút nào.】
【Đúng đúng, loại giống cái này nên sớm hạ tuyến đi.】
Ta phớt lờ đạn mạc, vung vẩy bàn tay đã tê rần.
Huyền Qua quỳ trên mặt đất, dấu đỏ trên mặt vô cùng rõ ràng.
Hắn như vừa hoàn hồn, chậm rãi ngẩng đầu nhìn ta.
Bản thể của Huyền Qua là rắn.
Đôi đồng tử dọc hơi nheo lại, sâu trong tròng mắt như có thứ gì đó đang chậm rãi trườn động.
Hắn không hỏi vì sao ta đột nhiên đánh hắn.
Chỉ là mặt ửng đỏ, chầm chậm bò bằng đầu gối tới bên chân ta.
Sau đó nắm lấy cổ tay ta, ấn bàn tay ta lên ngực hắn.
“Đánh ở đây được không?”
Hắn ngẩng mặt nhìn ta, giọng khàn khàn đến không ra tiếng.
“Ở đây… cũng muốn bị đánh.”
Vừa nói, hắn vừa ưỡn ngực, đem mảng hồng nhạt kia cọ vào lòng bàn tay ta.
Ta không nhịn được.
Ngón tay siết mạnh, móng tay bấm sâu vào chỗ mềm kia.
Yết hầu Huyền Qua lăn lên, phát ra một tiếng rên nghẹn.
Trầm thấp, dính dớp.
Đạn mạc im lặng hai giây.
【???】
【Nam chính bộ truyện này là M à?】
【Không đúng, sao tự nhiên có mùi sắc thế này?】
【A a a a! Sao nữ phụ với nam chính lại có cảm giác CP vậy!】
【Nữ phụ cút đi được không? Thân thể nam chính chỉ nữ chính mới được chạm!】
Huyền Qua thở gấp, nửa thân dưới bắt đầu biến hóa.
Vảy rắn từ eo lan xuống, đuôi rắn quấn chặt lấy eo ta.
Hắn nhấc ta khỏi ghế đá, rồi nhẹ nhàng đặt lên lớp da thú mềm mại.
Ta lạnh mặt đẩy hắn ra.
Huyền Qua cúi xuống, đuôi rắn quấn càng chặt.
“Tuệ Tuệ… ngoan…Tuệ Tuệ…”
Hắn vùi mặt vào hõm cổ ta cọ cọ, giọng mang theo run rẩy sau khi thở dốc.
“Thêm một lần nữa nhé?”
Ta định nói cút.
Giây tiếp theo, môi đã bị chặn lại.
Đạn mạc tràn ngập:【???】
【Sao tự nhiên đen màn hình rồi, diễn biến tiếp theo không phải là cái tôi nghĩ chứ?】
【Lầu trên, chính là cái bạn nghĩ đó.】
【Không!!! Nam chính của tôi không còn sạch nữa rồi!】
2.
Ta xuyên tới thú thế đã một năm.
Nơi này đực nhiều cái ít.
Trong bộ lạc, số lượng giống cái chỉ bằng một phần ba giống đực.
Mỗi giống cái bên cạnh đều có mấy thú phu.
Ta trắng, xinh, da mềm đến mức bấm là chảy nước.
Ngày đầu tiên tới đã bị vây xem.
Thú nhân đứng không xa, mắt nhìn trân trân, mũi khẽ giật.
Bọn họ ngửi thấy mùi trên người ta, chưa có dấu ấn của giống đực.
Từ ngày thứ hai, cửa hang bị chất đầy con mồi.
Thú nhân cao hơn hai mét, bắp tay còn to hơn cả đầu ta.
Bọn họ nhìn ta chằm chằm, trong mắt đều là dục vọng giao phối.
Ta không dám nhận một ai.
Ta sợ chết.
Thể hình như vậy, một móng vuốt là đủ đập ta thành bánh thịt.
Con mồi bọn họ đưa tới, ta chạm cũng không chạm.
Máu me be bét, ta chê bẩn.
Đói thì vào rừng hái quả dại ăn tạm.
Chua đến ê răng cũng cố nuốt xuống.
Dần dần, thú nhân không tới nữa.
Con mồi ít dần, cuối cùng cửa hang trống trơn.
Ta dựa vào vách đá gặm quả dại, chua đến nheo mắt.
Nghĩ thầm: chết đói thì chết đói, cũng không thể tiện nghi cho đám thô lỗ kia.
Cho đến khi Huyền Qua xuất hiện.
Hắn khác những giống đực khác.
Cao, cường tráng, vai rộng eo hẹp, đứng đó như một cây tùng đen trầm mặc.
Lần đầu hắn tới, trong tay nâng một tấm đá, bên trên đặt thịt nướng sẵn.
Phần sườn non nhất, cắt thành miếng nhỏ, còn bốc hơi nóng.
Hắn đặt tấm đá trước cửa hang ta, rồi lùi lại ba bước, ngồi xổm xuống.
Ta không để ý.
Hắn cũng không nói gì, cứ ngồi đó chờ.
Mặt trời lặn, hắn đứng dậy rời đi.
Ngày thứ hai hắn lại tới.
Lần này là cá nướng, xương đã được gỡ sạch.
Ngày thứ ba là thịt hầm, bên trong có rau dại, nước canh trắng sữa.
Hắn vẫn đặt xuống, lùi ba bước, ngồi xổm.
Ta không nhịn được hỏi:
“Ngươi ngồi xa vậy làm gì?”
“Sợ Tuệ Tuệ sợ.”
Huyền Qua nói: “Bọn họ nói nàng sợ giống đực tới gần.”
Ta không nói gì.
Lần sau hắn tới, ta vò quần áo thay ra thành một cục, ném vào lòng hắn.
“Giặt sạch cho ta.”
Ta ngẩng cằm, vẻ mặt kiêu căng.
Hắn cúi đầu nhìn quần áo trong ngực, sững người.
Sau đó chậm rãi ngẩng lên nhìn ta.
Đồng tử tối màu co lại thành một đường thẳng.
Tim ta khẽ thót, có chút sợ.
Nhưng vẫn cứng cổ: “Nhìn cái gì, còn không mau đi!”
Hắn ậm ừ một tiếng.
Ôm quần áo, ngoan ngoãn ngồi xổm bên suối.
Ta đứng xa nhìn hắn giặt.
Động tác rất nhẹ, như sợ làm hỏng đồ.
Giặt được một lúc, hắn đột nhiên cúi đầu, vùi mặt vào quần áo ta.
Rồi hít sâu một hơi.
Ta ngây người, bật dậy chạy tới.
“Ngươi là biến thái à?”
Hắn giật mình ngẩng đầu, tai đỏ lên rõ rệt.
Quần áo còn che mặt, chỉ lộ đôi mắt chớp loạn.
“Ta…”
“Ngươi cái gì!” Ta chỉ thẳng vào mũi hắn, “Ngươi đang ngửi đúng không?”
Hắn há miệng, không nói nên lời.
Cuối cùng cúi đầu, lấy quần áo xuống, tiếp tục giặt nghiêm chỉnh.
Tai đỏ đến mức như sắp nhỏ máu.
Ta chống nạnh đứng bên cạnh trừng hắn.
Hắn không dám ngẩng đầu, động tác ngày càng chậm.
Một lúc sau, hắn nhỏ giọng nói:
“Tuệ Tuệ… thơm.”
“Hả?”
Hắn ngẩng lên, trong đồng tử dọc mang theo chút tủi thân:
“Quần áo của Tuệ Tuệ thơm, ta… không nhịn được.”
Ta sững người.
Hắn cúi đầu tiếp, giọng càng nhỏ:
“Tuệ Tuệ đừng giận, lần sau không ngửi nữa.”
Tai ta nóng bừng.
“…Đồ ngốc.”
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Vợ Của Vai Ác Không Dễ Làm
Tác giả: Tử Thanh Du
Cập nhật: 12:53 09/04/2026
Tôi Làm Cá Mặn Ở Tận Thế
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:29 21/04/2026
Mây Tan Trăng Sáng
Tác giả: Vi Khanh Thập Bút
Cập nhật: 14:43 20/04/2026
Khóa Sâu
Tác giả: Thu Nhật Đan Quất
Cập nhật: 15:15 20/04/2026
Thỏ Tinh Báo Ân
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:13 20/04/2026