Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 4

Chương 4/42

Audio chương

Bước chân Thẩm Thanh Lan khựng lại, nặng nề đến mức không thể nhấc lên nổi nữa.

Cửa văn phòng đang mở, cô chỉ cần ngước mắt lên là nhìn rõ người phụ nữ dáng người cao ráo đang đứng cạnh Lục Chi Diễn.

Người này tết hai bím tóc dày và bóng, lúc cười lên trên mặt còn có hai lúm đồng tiền.

Hóa ra là Triệu Tuyết Doanh của đoàn văn công!

Trong khoảnh khắc, cảm giác chua xót nồng đậm dâng lên tận trái tim, khiến Thẩm Thanh Lan thấy hoảng loạn.

Kiếp trước sau khi cô và Lục Chi Diễn ly hôn, nghe nói cuối cùng anh ở bên cạnh Triệu Tuyết Doanh, hai người là một cặp vợ chồng ân ái.

Hóa ra anh đã thích Triệu Tuyết Doanh từ sớm, hèn chi...

Nhưng bây giờ cô vẫn chưa bị ly hôn, cô vẫn là vợ của Lục Chi Diễn.

Bàn tay đang ôm chiếc áo bông dần siết chặt, cảm giác khủng hoảng thúc giục Thẩm Thanh Lan, cô không nhịn được mà cất tiếng gọi: "Chi Diễn."

Lục Chi Diễn nghe tiếng ngẩng đầu lên, ngay lập tức cau mày: "Cô đến đây làm gì?"

Giọng điệu xa cách khiến Thẩm Thanh Lan nghẹn lời.

Triệu Tuyết Doanh liếc nhìn cô một cái, mỉm cười cầm cuốn sách trên bàn lên: "Vậy anh Chi Diễn anh cứ bận việc đi, lát nữa em lại đến tìm anh."

Nói xong, cô ta ôm sách rời đi.

Sau khi người đã đi khỏi, Thẩm Thanh Lan nén cơn đau âm ỉ nơi lồng ngực bước lên phía trước, ngẩng đầu nhìn người đàn ông mà mình đã yêu suốt hai kiếp, khẽ hỏi: "Nữ đồng chí này có quan hệ gì với anh?"

Cứ ngỡ Lục Chi Diễn ít nhất cũng sẽ giải thích đối phương là ai, nào ngờ anh chỉ lạnh băng thốt ra một câu: "Đây không phải việc cô có thể quản."

Bầu không khí tức khắc đông cứng.

Lục Chi Diễn nhìn chằm chằm người đang đứng đơ ra trước mặt, đã chuẩn bị sẵn tâm lý đón nhận việc Thẩm Thanh Lan sẽ giở thói chanh chua, làm loạn lên. Bởi lẽ, từ khi cô đến khu tập thể hai tháng nay, cô quá quắt đến mức hận không thể thẩm vấn cả một con muỗi cái bay quanh người anh.

Nhưng lần này…

"Xin lỗi, anh nói đúng, công việc của anh em không nên hỏi quá nhiều."

Nói xong một cách nhẹ nhàng, Thẩm Thanh Lan lại cúi đầu lấy hộp cơm từ trong lớp áo bông ra, đặt lên bàn: "Đây là tự tay em làm, mùi vị chắc là không tệ đâu, anh nếm thử đi."

"Anh nhớ ăn nhé, em đi đây."

Cô rời đi trong im lặng, giống như chưa từng đến vậy.

Nhìn hộp cơm vẫn còn nóng hổi trên bàn, Lục Chi Diễn cau mày, ánh mắt sâu thẳm khó đoán.

...

Thẩm Thanh Lan lầm lũi về nhà, vừa vào cửa, bà ngoại đã vội vàng bước tới hỏi: "Sao rồi? Chi Diễn có ăn không?"

Nhìn ánh mắt mong đợi của người già, cô nén nỗi xót xa gật đầu: "Anh ấy rất thích, còn bảo sau này sẽ thường xuyên về nhà ăn cơm."

Nghe thấy lời này, bà ngoại cuối cùng cũng trút được gánh nặng: "Vậy thì tốt, hai đứa yên ổn rồi bà mới có thể yên tâm rời đi."

Thẩm Thanh Lan ngẩn người.

Cô đã quên mất ngày tháng, hóa ra bà ngoại – người đưa cô đến theo quân – hôm nay phải về quê rồi...

"Bà ngoại, hay là bà ở lại thêm một thời gian nữa đi?"

Cô nắm lấy bàn tay gầy guộc của bà, không nỡ buông.

"Cái thân già này không làm phiền hai đứa trẻ tụi con nữa, chuyện của cha con bà về sẽ giúp con xử lý, bà phải cắt đứt cái ý định tìm con gây rắc rối của nó!"

Bà ngoại vỗ vỗ mu bàn tay cô: "Con đấy, cứ sống cho tốt với Chi Diễn, cố gắng sớm sinh cho bà một đứa chắt béo mầm trắng trẻo mới là đúng đạo!"

Mấy câu nói đó, bà cụ dặn dò từ nhà ra đến tận nhà ga, chỉ sợ Thẩm Thanh Lan quên mất.

Thế nhưng sau khi bà ngoại đi, Lục Chi Diễn liền ba ngày liên tiếp không về, cũng không nhờ ai nhắn lại một lời.

Bầu trời đen kịt bắt đầu lất phất mưa.

Nhìn chiếc giường trải dưới đất trống không, Thẩm Thanh Lan trằn trọc khó ngủ.

Trong đầu cô cứ quanh quẩn bóng hình Lục Chi Diễn và Triệu Tuyết Doanh ở bên nhau, tâm trí vốn đã hỗn loạn nay lại thêm phần bất an.

Tiếng mưa dần lớn hơn, Thẩm Thanh Lan mới có chút buồn ngủ, nhưng rất nhanh sau đó đã bị đánh thức bởi tiếng đẩy cửa.

Lục Chi Diễn về rồi?

Cô vội vàng đứng dậy khoác áo đi ra ngoài, nhờ ánh sáng mờ ảo trong phòng, cô thấy Lục Chi Diễn đang ngồi tựa vào ghế, bộ quân phục rằn ri ướt sũng đang nhỏ nước.

Anh ngửa đầu, nhịp thở có chút nặng nề.

"Chi Diễn!"

Thẩm Thanh Lan giật mình, theo bản năng muốn đi tới đỡ anh.

Bàn tay đưa ra bị siết chặt lấy, nhiệt độ nóng bỏng khiến cả người cô run lên: "Anh làm sao vậy?"

Lục Chi Diễn khẽ ngước đôi mắt đen sâu thẳm, giọng nói trầm đục: "Không liên quan đến cô."

Ánh mắt Thẩm Thanh Lan không tự chủ được mà nhìn xuống, bấy giờ mới thấy rõ trên vai anh máu đang rỉ ra.

Đó là vết thương từ nhiệm vụ nửa tháng trước, e là đã bị viêm dẫn đến sốt cao.

Tim cô thắt lại, cô đưa tay sờ lên trán anh: "Có phải bị sốt rồi không? Em đưa anh đến trạm xá."

Vừa dứt lời, bàn tay đã bị đẩy ra: "Tránh xa tôi ra!"

Thẩm Thanh Lan đứng khựng lại, còn Lục Chi Diễn thì loạng choạng đứng dậy, đi vào phòng.

Bàn tay nắm chặt rồi lại buông ra, sự lạnh lùng của người đàn ông đè nén khiến lồng ngực Thẩm Thanh Lan trĩu nặng.

Nhưng nghĩ đến bệnh tình của anh, lại nhìn cơn mưa ngoài kia, cô vẫn cầm ô đi ra ngoài.

Nửa giờ sau, mưa càng lúc càng lớn.

Thẩm Thanh Lan từ trạm xá đi ra, nhét thuốc vào trong lòng ngực, che ô chạy về nhà.

Nước mưa thấm đẫm quần áo, cái lạnh như những mũi kim đâm vào khe xương, vừa lạnh vừa đau.

Cô cắn chặt hàm răng đang run bần bật, bước thấp bước cao đi trên con đường đầy bùn nước.

Vừa qua góc rẽ, một bóng người đột nhiên từ phía sau lao ra ôm chầm lấy cô: "Chị dâu, ban ngày đông người, giờ thì có thể thân thiết với tôi được rồi chứ!"

Giọng nói này là... Lưu Phong!

Cơn giận dữ bùng lên, Thẩm Thanh Lan liều mạng giãy giụa: "Buông tôi ra!"

Lúc này, một luồng ánh sáng từ đèn pin đột nhiên chiếu thẳng vào mặt cô, chỉ nghe thấy giọng nói chói lót của Vương Bình như sấm truyền đến…

"Liên trưởng Lục, anh xem vợ anh ở đây vụng trộm với đàn ông này!"


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Tôi Là Nữ Phụ Liếm Cẩu

Tôi Là Nữ Phụ Liếm Cẩu

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 04:30 27/04/2026
Minh Nguyệt Hoàn Chiếu

Minh Nguyệt Hoàn Chiếu

Tác giả: Tuân Sơ

Cập nhật: 04:40 27/04/2026
Bến Cũ Không Còn Ngày Nắng

Bến Cũ Không Còn Ngày Nắng

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 13:15 26/04/2026
Đạo Tình

Đạo Tình

Tác giả: Chu Ngọc

Cập nhật: 12:56 09/04/2026
Cổ Xuân Tình

Cổ Xuân Tình

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 05:40 26/04/2026