Chương 5
Chương 5/7
Audio chương
9
Thẩm Giai cũng chạy tới xin lỗi: “Xin lỗi chị, em và anh Trạch từng quen nhau hơn một năm, quá quen với mùi hương của nhau rồi, anh ấy vốn là người hiếu thắng, cái gì cũng muốn thắng, nên mới ngửi rồi chọn em, chị tuyệt đối đừng vì em mà trách nhầm anh Trạch nhé.”
Tôi không nói gì.
Thẩm Giai đột nhiên quỳ xuống: “Chị, em quỳ xuống cầu xin chị được chưa, chị tha thứ cho anh Trạch lần này đi.”
“Đã bảo là trò chơi mà, trong thực tế chẳng phải anh ấy đã thỏa hiệp chọn chị rồi sao? Chẳng lẽ chị muốn ép chết anh ấy à?”
“Ngay cả sự tự do lựa chọn trong trò chơi cũng không cho phép anh ấy có sao?”
Lời của Thẩm Giai khiến Cố Trạch cảm thấy mình chịu quá nhiều oan ức.
Hắn kéo Thẩm Giai đứng dậy: “Cô quỳ cầu xin cô ta làm gì? Cô ta chính là cái kiểu tiểu thư đài các này, chỉ biết bản thân vui vẻ, đâu có quản sống chết người khác.”
“Tô Tinh Miên, hôm nay tôi chọn Thẩm Giai đấy, cô thì làm được gì? Tôi hỏi cô, cái hôn sự với nhà họ Cố chúng tôi, cô rốt cuộc có kết hay không?”
Không khí giằng co.
Cố Chính – người từ nãy đến giờ như không khí ở phía sau đám đông – đột nhiên lên tiếng: “Còn chơi không? Không chơi thì tôi về đây.”
Có người theo bậc thang mà xuống, kéo kéo Cố Trạch, lập tức phụ họa: “Chơi chơi, nào, chúng ta tiếp tục.”
Mọi người vào vị trí, chai được xoay, sau vài vòng thì dừng lại trước mặt Cố Chính.
Ai trong vòng tròn cũng biết anh là đứa con bị nhà họ Cố ruồng bỏ.
Thậm chí phần lớn mọi người ở đây hôm nay mới lần đầu gặp anh.
Đến làm quen còn chẳng có, huống chi là thân thiết đến mức ngửi hương nhận người.
Cố Trạch còn đích thân pha 3 ly rượu nồng độ cao.
Chờ Cố Chính thua rồi tự tay ép anh uống.
Sau khi sắp xếp lại đội hình, tôi đứng ở vị trí thứ tư.
Cố Chính không nhanh không chậm bước tới.
Hai người.
Ba người.
Đứng lại.
Đôi môi mỏng chậm rãi mở ra, âm thanh khẳng định: “Tô Tinh Miên, tôi tìm thấy em rồi.”
Đến băng bịt mắt còn chưa tháo, anh trực tiếp ôm lấy tôi vào lòng, reo hò một cách khoa trương:
“Ô hô! Chúng ta thắng rồi!”
Hiện trường lại rơi vào im lặng như tờ.
Qua bờ vai rộng và vững chãi của Cố Chính, tôi nhìn rõ Cố Trạch đang cầm ba ly rượu phía sau anh, mặt tức thì xanh như rau cải.
“Chát!”
Ly rượu bị đập tan tành.
Cố Trạch lao tới túm lấy Cố Chính tách ra khỏi tôi, chẳng nói chẳng rằng giơ nắm đấm lên.
Không ngờ, Cố Chính như sau lưng có mắt, xoay người nắm chuẩn cổ tay hắn.
Cố Trạch được nuông chiều từ bé, sức lực đâu phải đối thủ của Cố Chính – người bị lưu đày bên ngoài.
Không những không đánh được Cố Chính, ngược lại còn bị Cố Chính đẩy ngã xuống đất, đè lên đống thủy tinh vỡ.
Cố Trạch đau đớn kêu gào.
Cố Chính lạnh lùng nhìn.
Biểu cảm có sự khó hiểu, có ngạc nhiên, nhiều hơn cả là sự giễu cợt: “Sao thế em trai?”
“Vừa nãy chẳng phải em cũng ăn mừng như thế với người mà em ngửi ra sao? Em làm được mà tôi không làm được à? Đó là luật chơi bá vương à?”
“Chỉ là trò chơi thôi mà, sao đã vội vàng thế? Thật không chơi được thì đừng chơi.”
“Tôi và Tô Tinh Miên làm dự án ngày đêm không nghỉ, tôi ngửi hương nhận ra cô ấy, chẳng phải chuyện quá bình thường sao.”
Lời của Cố Chính khiến sắc mặt mọi người có mặt ở đó thay đổi vài lượt.
Đặc biệt là khi nghe nói dự án là do anh và tôi hợp tác làm.
“Tôi còn tưởng là thiếu gia Trạch làm, hóa ra người bỏ sức lại là người khác, thiếu gia Trạch trực tiếp thu hoạch.”
“Tôi quen một đối tác của dự án này, nghe anh ta nói người của nhà họ Cố cử đến vừa chuyên nghiệp vừa khiêm tốn, còn đang thắc mắc sao thiếu gia Trạch lại thay tính đổi nết thế?”
“Nói như vậy thì, vị đại công tử nhà họ Cố này ưu tú hơn Cố Trạch nhiều.”
“Đúng vậy, đặt vào thời cổ đại thì trưởng ấu có trật tự, tính ra vị trí người kế thừa phải là của anh trai mới đúng.”
Những lời bàn tán xì xào càng lúc càng nhiều.
Lúc này Cố Trạch làm sao còn tâm trí đâu mà tức giận vì vị hôn thê bị anh trai ngửi ra nữa.
Hắn cảm nhận sâu sắc sự đe dọa chưa từng có do Cố Chính mang lại.
Cố Trạch quay đầu nhìn đám bạn hồ bằng cẩu hữu chơi bời với mình bao năm nay.
Một số người đã thay đổi thái độ với Cố Chính.
Thậm chí còn mời rượu, hoàn toàn thu lại sự khinh thị lúc ban đầu.
Cố Trạch nhổ một bãi nước bọt xuống đất:
“Đám cỏ đầu tường không có mắt!”
“Tao nói cho chúng mày biết, Cố Chính có trâu bò đến đâu cũng vô dụng, nhà họ Cố là của bố tao, tao là con trai duy nhất của bố tao, vị trí người kế thừa nhà họ Cố chỉ có tao mới được ngồi.”
Có người có não, nhỏ giọng đưa ra dị nghị: “Nhà họ Cố, hình như là của Cố lão gia tử mà.”
Mọi người chợt tỉnh ngộ.
Cố lão gia tử vẫn chưa chết, chỉ là bao nhiêu năm nay chuyện lớn chuyện nhỏ đều do bố Cố Trạch đại diện.
Dẫn đến nhiều người lầm tưởng rằng, nhà họ Cố là của bố Cố Trạch.
Cố Trạch á khẩu không trả lời được.
Tổng không thể trước mặt bao nhiêu người như vậy, lại thể hiện bộ dạng mong ông nội chết sớm được.
Hắn nghiến răng ken két, kéo tuột tôi về bên cạnh: “Chúng mày nhìn cho kỹ đây, người liên hôn với nhà họ Tô chính là Cố Trạch tao đây.”
“Trong vòng này ai mà chẳng biết, chỉ có người kế thừa mới có tư cách thực hiện cuộc liên hôn này.”
Cố Trạch cao ngạo hất cằm, nói với Cố Chính: “Còn anh, anh trai của tôi, tôi nhiệt liệt mời anh tham gia hôn lễ của tôi và Tô Tinh Miên nửa tháng sau, làm… nhân chứng cho việc chúng tôi chính thức tiếp quản hai nhà.”
Nói xong, Cố Chính giả bộ ân ái, thân mật ôm ngang eo tôi rồi đi về phía khu phòng khách.
“Diễn kịch ân ái xong rồi, thả tôi xuống.”
Tôi lạnh lùng lên tiếng.
Cố Trạch ngoái đầu lại, xác nhận đã đi khuất tầm mắt mọi người rồi, thở hổn hển buông tay.
“Ha~ hô~ mệt chết ông đây rồi, suýt thì quỳ rồi, xem phim thấy chúng nó ôm kiểu này đều dễ dàng lắm mà.”
Cố Trạch cúi người thở không ra hơi.
Tự mình lẩm bẩm, vừa ngẩng đầu lên đã thấy tôi đi đến cửa phòng mình rồi.
Vội vã vài bước, đưa tay chặn lấy nắm cửa, ánh mắt mang theo ám chỉ mập mờ.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Chú Nhỏ, Ngoan Ngoãn Nghe Lời Tôi Đi!
Tác giả: Tây Tây Bạt La Bặc
Cập nhật: 17:56 08/06/2026
Tình Yêu Của Cún Con
Tác giả: Lục Thiên
Cập nhật: 17:45 08/06/2026
Sau Khi Tu Xong "Đạo Trộm" Toàn Bộ Tài Nguyên Thế Gian Đều Dâng Hiến
Tác giả: Nộn Tiêu Ngưu Liễu
Cập nhật: 20:37 07/06/2026
Sự Thiên Vị Của Thần Linh
Tác giả: Cũng Được Thôi
Cập nhật: 20:27 07/06/2026
Không Cẩn Thận Yêu Trúng Sếp
Tác giả: Thanh Thanh Đạt Tế Thiên Hạ
Cập nhật: 20:18 07/06/2026