Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 3

Chương 3/8

Audio chương

Người Bắc Địch cuối cùng cũng bị đánh lui, trong thành thoắt cái đã khôi phục lại cảnh tượng náo nhiệt.

Bách tính mang những con heo con dê đã chuẩn bị sẵn để ăn Tết ra, bắc bếp nhóm lửa nấu nướng ngay trong thành để khao thưởng tướng sĩ giữ thành.

Ta hỏi thăm từng binh tốt mà mình gặp được: "Có quen biết ai tên là Chu Minh Quang, người trấn Đồng Khê, Giang Nam không?"

Tất cả mọi người đều lắc đầu, ta vừa đau lòng lại vừa vui mừng.

Đau lòng vì không biết đến bao giờ mới gặp được chàng; vui mừng vì đây không phải là quân đội nơi chàng đồn trú, vậy thì đại khái là chàng vẫn được bình an vô sự chứ?

Triệu đại tẩu bưng một bát canh thịt lợn luộc chạy khắp nơi tìm ta.

Nhìn thấy ta vẫn vẹn toàn đứng ở đó, tẩu ấy mới không kìm được mà thở phào một hơi nhẹ nhõm.

"Ta đến dưới chân thành tìm muội không thấy, đến xưởng binh khí cũng không thấy, dọa cho ta đổ một tầng mồ hôi lạnh, sao muội lại chạy đến nơi này?"

Ta còn chưa kịp giải thích, tẩu ấy lại nói: "Thôi bỏ đi, dù sao bình an là tốt rồi, mau ăn chút gì đi, những ngày qua chắc đã bỏ đói muội rồi chứ!"

Chúng ta quen biết chưa đầy một tháng, nhưng tẩu ấy lại chăm sóc ta như đối xử với muội muội ruột thịt.

Mà ta còn phải làm phiền tẩu ấy giúp ta nghe ngóng tin tức của Chu Minh Quang.

Triệu đại tẩu sảng khoái nhận lời, rồi lại phong phong hỏa hỏa đi bận rộn việc khác.

Gò má của tẩu ấy bị đá quẹt bị thương, mu bàn tay thô ráp sưng phù đến mức có chút biến dạng, bàn tay bưng bát giúp ta vẫn còn đang run rẩy.

Đây mới chính là nữ nhân của thành Vọng Bắc, giống như nam nhi đỉnh thiên lập địa.

Ta đem bát canh thịt lợn chia một nửa cho Từ Thanh Tùng, cũng chính là vị thiếu niên bị thương kia.

Cậu ấy vừa ăn vừa rơi nước mắt, chiến tranh đã kết thúc rồi, không lâu sau nữa, cậu ấy sẽ được hồi hương.

Cậu ấy hỏi ta: "Giả dụ như vị hôn phu của tỷ bị thương, tỷ có còn bằng lòng gả cho huynh ấy nữa không?"

Ta không một chút do dự mà trả lời: "Bằng lòng!"

Lời này là thật lòng thật dạ, kiếp trước ta đã vô số lần cầu xin thượng thương, Chu Minh Quang chỉ cần còn sống là được! Cho dù có gãy tay gãy chân cũng chẳng sao cả!

Nơi thương binh doanh vẫn còn một bộ phận người đang dưỡng thương, ta vì làm việc cẩn thận chu đáo nên được giữ lại nơi này, phải đợi đến khi vị thương binh cuối cùng rời đi thì công việc mới xem như kết thúc.

Triệu đại tẩu bảo: "Muội cứ an tâm ở lại đây, việc nghe ngóng tin tức của muội phu cứ giao cho ta!"

Ngày hôm đó, tẩu ấy bỗng nhiên phong phong hỏa hỏa chạy xộc vào: "Nghe ngóng được rồi! Ta nghe ngóng được tin tức của muội phu rồi!"

Ta sững sờ bật dậy, chén thuốc trên tay rơi xuống, vỡ tan tành khắp đất.

Lời muốn hỏi cứ quanh quẩn nơi đầu lưỡi mấy bận, nhưng đôi môi run rẩy lại chẳng thể thốt lên lời.

Có một hỏa phu nói rằng năm ngoái hắn và Chu Minh Quang từng ở cùng một doanh.

Chỉ là nửa năm trước, Chu Minh Quang đã được điều đến Dục Khẩu Quan.

Lần thủ thành này, vì Dục Khẩu Quan ở quá xa nên không được điều quân đến tham chiến.

Trái tim ta lúc này mới chậm rãi đặt trở lại vào lồng ngực.

Triệu đại tẩu nói tiếp: "Yên tâm đi! Ít nhất cũng chứng minh muội phu vẫn bình bình an an, đợi đến mùa xuân băng tuyết tan, muội liền có thể đến Dục Khẩu Quan tìm hắn rồi!"

Ta vui đến bật khóc. Ai cũng biết ta đã vượt qua ngàn núi muôn sông, nhưng chẳng ai biết ta còn vượt qua cả kiếp trước lẫn kiếp này.

Cuộc chờ đợi này đã quá lâu rồi, lâu đến mức ta ngỡ như mình đang ở trong một giấc mộng.

Triệu đại tẩu đau lòng nắm lấy tay ta: "Khóc đi, năm đó khi đương gia nhà ta từ chiến trường bình an trở về, ta cũng giống hệt như muội bây giờ."

Từ Thanh Tùng ở một bên cũng cười ngốc: "Tìm được là tốt rồi, không uổng công tỷ tỷ bắt chước Mạnh Khương Nữ, vạn dặm tìm phu!"

Ta bị họ trêu chọc đến mức có chút thẹn thùng xen lẫn tức giận, liền cầm lấy cây chổi bắt đầu thu dọn những mảnh sứ vỡ trên nền đất.

"Xem kìa, vừa dùng xong ta một cái là liền bắt đầu đuổi người rồi..."

Triệu đại tẩu lúc rời đi cũng không quên trêu chọc thêm một câu.

Sau niềm hoan hỷ khôn xiết, lại là nỗi bất an dâng tràn.

Ta lại bắt đầu trăn trở về kiếp trước của chàng, rốt cuộc là vì cớ gì mà mấy mươi năm qua chàng không hề hồi hương?

Chàng của kiếp này, liệu có còn nhớ rõ lời hứa hẹn của ba năm trước?

Hơn nữa, lúc Chu Minh Quang rời đi đã hết lần này đến lần khác dặn dò: "A nương của ta xin nhờ nàng để tâm chăm sóc người nhiều hơn."

Khi đó, Chu thẩm thẩm chống nạnh đứng trước cổng viện, cố tỏ ra mạnh mẽ: "Mẫu tử hai người chúng ta không cần con phải bận lòng, con hãy tự chăm sóc tốt cho bản thân, ngàn vạn lần phải sống sót trở về, bằng không ta sẽ tìm cho Tuyết Nghiêu một vị lang quân tuấn tú."

Ta phải làm sao mới có thể nói với Chu Minh Quang rằng, ta đã không chăm sóc tốt cho a nương của chàng.

Chu thẩm thẩm vì một trận phong hàn, ngay mùa đông năm đầu tiên sau khi chàng đi, người đã quy thiên rồi.

Ta cứ ngỡ sẽ sớm ngày được gặp Chu Minh Quang, nào ngờ cái đợi này lại là hơn ba tháng trời.

Một là vì quân Bắc Địch không chiếm được chút lợi lộc nào ở thành Vọng Bắc, nên đã mấy lần tập kích các tòa quan thành lân cận, trong đó có cả Dục Khẩu Quan.

Hai là vì công việc trong tay ta vẫn chưa bàn giao rõ ràng.

Khó khăn lắm mới đợi được mọi chuyện lắng xuống, ta vừa chuẩn bị từ biệt gia đình Triệu đại tẩu để đến Dục Khẩu Quan tìm Chu Minh Quang, thì liền thấy Lưu thúc trầm mặt bước vào tửu quán.

Vì thần sắc căng thẳng nên vết sẹo trên mặt ông lại càng thêm phần dữ tợn, đáng sợ.

Ông vờ như vô tình liếc nhìn ta một cái, rồi kéo Triệu đại tẩu vào hậu viện.

Nhưng ta là kẻ nhạy cảm biết nhường nào, những ngày qua trong lòng vốn đã ngày một bất an, ban đầu còn tưởng là vì gần quê nhà lòng càng thêm khiếp sợ.

Hôm nay nhìn thấy sắc mặt của Lưu thúc, ta mới ý thức được mọi chuyện không hề đơn giản như vậy!

Đại khái là Chu Minh Quang đã xảy ra chuyện rồi!

Ta lặng lẽ đi theo ra hậu viện, liền nghe thấy Lưu thúc hạ thấp giọng nói mấy câu, Triệu đại tẩu bỗng nhiên trợn tròn hai mắt hỏi: "Sao có thể như vậy?"

Tay tẩu ấy bưng chiếc đĩa, không ngừng run rẩy:

"Sao có thể như thế được? Chuyện này bắt ta phải nói thế nào với Tuyết Nghiêu đây?"

"Tẩu tử muốn nói với ta chuyện gì?"

Giọng nói của ta vang lên từ phía sau, họ đột ngột quay đầu lại.

Nhìn thấy là ta, cả hai người đều chết trân tại chỗ.

Một lát sau, Triệu đại tẩu đau đớn thấp giọng than thở: "Tuyết Nghiêu... muội tử của ta ơi! Sao số mệnh của muội lại khổ cực đến thế này..."

"Kìa tẩu tử, đừng làm nha đầu này sợ hãi trước, biết đâu vẫn còn chuyển biến tốt đẹp thì sao?"

Lưu thúc ngắt lời Triệu đại tẩu: "Dương cô nương, một vị lão huynh đệ của ta vừa mới truyền tin tới, nói là Chu Minh Quang mấy ngày trước đi vận chuyển vật tư, không may gặp phải tuyết lở..."

Sắc mặt ta thoắt cái trắng bệch không còn một giọt máu, đôi môi run rẩy không thốt nên lời.

Ta từng nghĩ qua vô số khả năng, nhưng lại chẳng thể ngờ được chàng lại gặp nạn ở một nơi gần ta đến thế!

Lưu thúc an ủi ta: "Người vẫn chưa tìm được, biết đâu là được mục dân cứu giúp, cũng có khả năng bị quân Bắc Địch bắt đi làm nô lệ, muội trước tiên chớ nghĩ đến điều tồi tệ nhất."

Ta vịnh vào khung cửa, rồi mềm nhũn người trượt dài xuống đất.

Ánh mặt trời vùng Tây Bắc gay gắt, vạn vật xung quanh như bị sóng nhiệt nung đốt đến mức vặn vẹo.

Ta phảng phất như trở về với buổi hoàng hôn nơi cố hương, gà vịt về chuồng, trâu bò về trại, nỗi nhớ nhung như bóng chiều tà lan tỏa khắp không gian.

"Khả lân Vô Định hà biên cốt, do thị xuân khuê mộng lý nhân." (Đáng thương thay, nắm xương tàn bên sông Vô Định ấy vẫn là phu quân ngày đêm hiện về trong giấc mộng của thê tử nơi khuê phòng.)

Cứ ngỡ năm mươi năm chờ đợi đằng đẵng ở kiếp trước đã là đau khổ nhất, đến nay mới thấu, khi sự chờ đợi mất đi ý nghĩa thì lại càng thống khổ hơn.

Biết trước như vậy, ta hà cớ gì phải bôn ba ngàn dặm xa xôi?


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Mùa Hè Cuối Cùng

Mùa Hè Cuối Cùng

Tác giả: Thang Thang Đại Ma Vương

Cập nhật: 20:25 14/06/2026
Đêm Chưa Tàn Ở Vịnh Victoria

Đêm Chưa Tàn Ở Vịnh Victoria

Tác giả: Nam Tường Hải Đường

Cập nhật: 19:28 19/06/2026
Duy Nhất

Duy Nhất

Tác giả: Nhị Thập Tứ Kiều Hoa Nguyệt

Cập nhật: 18:04 18/06/2026
Sau Khi Tôi Nghỉ Việc, Cả Dự Án Lập Tức Sập

Sau Khi Tôi Nghỉ Việc, Cả Dự Án Lập Tức Sập

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 15:59 23/06/2026
Tôi Ship Con Trai Cho Tổng Tài Vô Sinh

Tôi Ship Con Trai Cho Tổng Tài Vô Sinh

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 12:31 17/05/2026