Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 5

Chương 5/6

Tôi nhìn về phía Thẩm Tắc, chờ đợi một lời giải thích từ anh ta.

Cách tôi hỏi câu này y hệt như vài năm trước mỗi khi hai người họ xảy ra mâu thuẫn.

Sắc mặt Úc Tranh lập tức tối sầm lại.

Đừng nói là nụ cười, anh ta suýt chút nữa là không giữ nổi vẻ bình tĩnh thường ngày.

Anh ta quá hiểu tôi.

Chỉ cần nghe câu hỏi này, anh ta liền biết tôi đang có ý định "ăn lại cỏ cũ" rồi.

Thẩm Tắc ấm ức nói: "Anh ta mắng em, bảo là em có tìm tiểu tam cũng không bao giờ tìm hạng người như anh."

"Anh ta sỉ nhục anh thì không sao, nhưng không được sỉ nhục em."

"Anh ta không chỉ hạ thấp anh, mà còn tung tin đồn là em sẽ tìm tiểu tam, không trung thủy trong tình cảm."

Úc Tranh: ?

Anh ta vặn lại: "Rõ ràng tôi nói là loại như cậu đến tư cách làm tiểu tam còn chẳng có."

Thẩm Tắc: "Thế thì có gì khác nhau không?"

Cùng một ý nghĩa nhưng thay đổi cách nói, hiệu quả đương nhiên là khác hẳn.

Anh ta rõ ràng là đang cố tình gán cho Úc Tranh cái tội bôi nhọ tôi.

Úc Tranh thực tế còn nói nhiều câu khác để chọc giận Thẩm Tắc.

Và Thẩm Tắc thì vẫn như xưa, chẳng bao giờ giữ nổi bình tĩnh, chỉ cần vài câu khích tướng là nhảy dựng lên ngay.

Trước đây khi đối đầu, Úc Tranh không chiếm được ưu thế vì tôi và Thẩm Tắc đang yêu nhau.

Nhưng bây giờ chúng tôi đã chia tay.

Úc Tranh cứ ngỡ mình nắm chắc phần thắng trong tay.

Một người bạn thanh mai trúc mã hơn hai mươi năm so với một anh người yêu cũ ba năm không liên lạc, anh ta nghĩ tôi ít nhiều cũng sẽ thiên vị mình một chút.

Chỉ cần một chút thiên vị đó thôi cũng đủ để anh ta trả đũa Thẩm Tắc rồi.

Thế nhưng, anh ta không ngờ rằng tôi cũng có lúc "si tình" đến vậy.

Tôi đưa cho Úc Tranh một chiếc khăn lông:

"Xem ra chỉ là một chút hiểu lầm nhỏ thôi."

"Nhưng dù sao đi nữa, Thẩm Tắc ra tay trước là sai rồi, qua đây xin lỗi Úc Tranh một tiếng đi."

Thẩm Tắc vui vẻ xin lỗi ngay lập tức.

Úc Tranh thì cảm thấy buồn nôn đến mức khó lòng chấp nhận.

Anh ta tiến lại gần tôi, gương mặt khó coi hỏi khẽ:

"Tại sao hắn ta lại có cơ hội thứ hai? Tại sao?"

Anh ta thực sự không hiểu nổi.

Năm xưa anh ta liên tục nhắm vào Thẩm Tắc, chính là vì cảm nhận được sự đặc biệt mà tôi dành cho anh ta. Úc Tranh hoang mang lo sợ.

Mỗi lần công kích Thẩm Tắc đều là để che đậy nỗi sợ hãi trong lòng anh ta. N

hưng mỗi lần kết thúc cuộc công kích, nỗi sợ đó lại càng được chứng thực rõ ràng hơn.

Thẩm Tắc là người yêu tôi lâu nhất (ngoài anh ta ra).

Là người duy nhất từng chung sống với tôi.

Là người duy nhất dù lộ ra những mặt tối mà tôi vốn không chấp nhận được, vẫn được tôi bao dung.

Và bây giờ, là người đầu tiên được tôi trao cho cơ hội thứ hai.

Úc Tranh không thể không dè chừng sự tồn tại của Thẩm Tắc.

Những khuyết điểm không được chấp nhận của anh ta, khi đặt lên người Thẩm Tắc thì dường như chẳng là gì cả.

Điều này sao anh ta có thể chấp nhận được?

Anh ta đã ở bên tôi hơn hai mươi năm, tốn bao công sức che giấu tâm ý, quan sát ưu khuyết điểm của những gã "người yêu cũ" để nỗ lực nhào nặn bản thân thành hình mẫu tôi thích, thu hồi hết thảy những mặt tối không được phép lộ ra.

Nỗ lực nhiều đến thế mới dám đứng trước mặt tôi nói một câu "Anh thích em".

Cuối cùng, vẫn không bằng một kẻ ngoại lai đột ngột xuất hiện.

Tôi thản nhiên nói: "Anh ấy sẵn sàng ở rể. Anh có sẵn sàng không?"

Biểu cảm của Úc Tranh có một khoảnh khắc trống rỗng.

Tôi vỗ vỗ tay anh ta:

"Úc Tranh, chí hướng mỗi người mỗi khác. Tôi và anh ấy tình cờ lại khá ăn ý với nhau về điểm này."

Thực tế, tôi chưa bao giờ muốn anh ta phải vì tôi mà từ bỏ bất cứ điều gì.

Nếu anh ta thực sự làm vậy, tôi ngược lại sẽ không thể chấp nhận được.

Tôi không chấp nhận bất kỳ ai vì tôi mà hy sinh cái tôi của họ, đó là một lựa chọn sai lầm, một tư tưởng không đúng đắn.

Ngoài việc "tự làm mình cảm động" ra thì chẳng có tác dụng gì khác.

Hai người ở bên nhau không nên có bất kỳ ai phải nhượng bộ vì tình cảm.

Nếu phải đi đến bước đó, mối quan hệ sớm muộn gì cũng tan vỡ.

Chẳng thà chia tay luôn cho xong.

Úc Tranh lặp lại: "Ăn ý sao?"

Anh ta cười chua chát: "Em cũng từng dùng từ đó để miêu tả chúng ta."

Những năm tháng yêu Úc Tranh, tôi cũng thực sự rất thích anh ta.

Lúc đó tôi tràn đầy dã tâm, tôi thích một người có thể cùng mình kề vai sát cánh, cùng chia sẻ thất bại và niềm vui.

Lúc đó tôi thấy một người đàn ông không có ý chí chiến đấu thì không xứng đứng cạnh mình.

Khi ấy tôi cũng bao dung cho mặt tối của anh ta y như vậy.

Tính chiếm hữu và kiểm soát của anh ta đối với tôi chẳng là gì cả, vì nó chưa thực sự gây hại cho tôi, và vì lúc đó tôi rất thích anh ta.

Dưới góc nhìn của tôi, việc tôi và Úc Tranh kết thúc không phải vì hai chúng tôi có vấn đề gì lớn.

Chỉ đơn giản là nhu cầu của tôi đã thay đổi.

Tôi không còn cần một người mạnh mẽ giống hệt mình để làm bạn đời nữa.

Thế là tình cảm của tôi cũng thay đổi theo.

Hoặc có lẽ, đơn giản là tôi không muốn yêu anh ta nữa thôi.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Thị Vệ Thật Thà Và Chủ Tử Khổng Tước Kiêu Ngạo

Thị Vệ Thật Thà Và Chủ Tử Khổng Tước Kiêu Ngạo

Tác giả: Tôi muốn đi ngủ rồi

Cập nhật: 06:15 19/04/2026
Boss Là Nữ Phụ

Boss Là Nữ Phụ

Tác giả: Mặc Linh

Cập nhật: 14:08 06/04/2026
Một Đời Phù Tang, Một Đời Đế Tâm

Một Đời Phù Tang, Một Đời Đế Tâm

Tác giả: Hâm Ngôn

Cập nhật: 06:35 19/04/2026
Tiểu Tứ Trọng Sinh, Tôi Nằm Yên Cũng Thắng

Tiểu Tứ Trọng Sinh, Tôi Nằm Yên Cũng Thắng

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:54 19/04/2026
Xuyên Vào Văn Mạt Thế, Tôi Trở Thành Con Gái Của Vua Tang Thi

Xuyên Vào Văn Mạt Thế, Tôi Trở Thành Con Gái Của Vua Tang Thi

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 13:37 18/04/2026