Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Phiên ngoại của Ngụy Trạch.

Chương 12/12

Audio chương

Hoàng tỷ cả đời này, không có tái giá nữa.

Ta từng hỏi qua tỷ ấy, có muốn ở trong tông thất nhận nuôi một đứa trẻ hay không, tương lai cũng tốt có người thay tỷ dưỡng lão lo liệu ma chay.

Tỷ ấy lúc đó đang ngồi ở dưới hành lang uống trà, nghe vậy liếc nhìn ta một cái.

"Ta có Ty Vận, có Phùng Châu, Phùng Tu, có đệ," Tỷ ấy bẻ ngón tay đếm, "Cần cái gì hài tử?"

Ta á khẩu.

Sau đó, có một năm vào đêm trừ tịch, tỷ ấy hiếm khi hồi kinh, uống mấy ly rượu, lời mới nhiều lên.

Ta thừa cơ lại hỏi một lần nữa.

Tỷ ấy nắm ly rượu, trầm mặc rất lâu.

"Trăm năm sau," Tỷ ấy bỗng nhiên mở miệng, giọng nói rất nhẹ, "Ta muốn cùng Tạ Chấp hợp táng."

Ta lăng người một chút.

Tỷ ấy xoay đầu nhìn ta, cười cười: "Chỉ là không biết hắn có nguyện ý hay không."

"Hoàng tỷ!"

"Nhưng không sao." Tỷ ấy ngắt lời ta, bưng ly rượu lên lại nhấp một ngụm, "Tạ Chấp cũng không có cơ hội phản đối nữa rồi."

Vào khoảnh khắc đó, ta không biết là nên cười hay là nên xót xa.

Cuối cùng ta chỉ là thay tỷ ấy châm đầy rượu, cái gì cũng không nói.

Sau khi Chu Thừa tướng sụp đổ, ta tưởng rằng hoàng tỷ sẽ nghỉ ngơi một chút.

Những năm này, tỷ ấy ở biên quan chịu biết bao nhiêu là khổ cực, ở trên triều đường chịu biết bao nhiêu là ủy khuất, ngày nay thù cũng đã báo rồi, oan cũng đã rửa sạch rồi, dẫu sao nên dừng lại hưởng mấy ngày thanh phúc.

Thế nhưng tỷ ấy không có.

Tỷ ấy thậm chí so với trước đây càng thêm bận rộn.

Nữ tử mất tay kia, Ty Vận, luôn đi theo bên cạnh tỷ ấy.

Họ đi khắp thiên hạ, từ nam đến bắc, từ đông đến tây.

Mỗi đến một nơi, liền tra xét kho lương của quan, sổ sách, điền mẫu của nơi đó, có tham quan liền nhổ ra, có oan án liền lật ngược lại.

Quan viên các địa phương nghe tin đã mất vía, còn bách tính thì đứng chật hai bên đường nghênh đón.

Có người ở Lĩnh Nam từng gặp qua hoàng tỷ, sau khi hồi kinh miêu tả lại với ta, Trưởng công chúa mặc một thân kình trang màu huyền, bên eo đeo kiếm, cưỡi trên con ngựa cao to lớn, anh tư sảng khoái, so với năm đó khi ở biên quan còn có khí thế hơn.

Ta nghe xong, chỉ cảm thấy vô cùng vinh hạnh.

Đó chính là hoàng tỷ của ta.

Ngoài việc chỉnh đốn tham quan, tỷ ấy còn làm một chuyện khiến ta hoàn toàn không ngờ tới, tỷ ấy nói muốn ở mỗi một nơi thiết lập nữ tử học đường.

Lần đầu tiên nghe tỷ ấy nhắc đến, ta đang phê duyệt tấu chương.

"Nữ tử học đường?" Ta ngẩng đầu nhìn tỷ ấy, "Hoàng tỷ, người đây là…"

"Nữ tử thì làm sao?" Tỷ ấy đứng trước ngự án, chống hai tay lên bàn, nhìn ta từ trên xuống, khí thế ép người.

"Ngụy Trạch, đệ tự hỏi lòng mình xem. Nếu ta sinh ra là nam tử, cái long ỷ này… còn có phần của đệ không?"

Ta bị nghẹn đến mức nói không ra lời.

Tỷ ấy nhìn ta, từng chữ đều rõ ràng: "Ngụy Trạch, ta muốn đệ đáp ứng ta, từ nay về sau, nữ tử cũng được phép dự khoa cử, nhập triều làm quan."

Ta nhìn vào mắt tỷ ấy, nhìn rất lâu.

Ta rũ mắt xuống, hạ bút, xuống thánh chỉ.

Vào khoảnh khắc đó ta nghĩ đến rất nhiều chuyện.

Ta nhớ đến ngày phụ hoàng băng hà, tỷ ấy một thân đầy máu chém giết tiến vào cung, che chở ta ở phía sau.

Nhớ đến tỷ ấy một mình gả vào Chu gia, rồi lại một mình đi đến biên cương.

Nhớ đến tỷ ấy ngồi trước mộ Tạ Chấp suốt một đêm dài, đến ngày hôm sau vẫn như thường lệ vào triều nghị sự.

Ta còn có lý do gì để nói không chứ?

Hoàng tỷ của ta, chính là tấm gương tốt nhất.

Rất nhiều năm sau đó, ta thường xuyên nảy ra ý nghĩ thoái vị nhường hiền.

Những con cáo già trên triều đường kia, ta tự nhận còn có thể ứng phó.

Thế nhưng mỗi khi gặp phải thế cục khó giải, chuyện khó chơi, ta luôn sẽ nghĩ, nếu là hoàng tỷ ngồi ở trên chiếc ghế này, tỷ ấy sẽ làm như thế nào?

Tỷ ấy nhất định so với ta dứt khoát nhanh nhẹn hơn nhiều.

Ta thậm chí đã từng soạn sẵn một đạo chiếu thư nhường ngôi, cất giấu trong ngăn kéo mật của ngự án, nghĩ xem ngày nào hạ định quyết tâm liền lấy ra ngoài.

Thế nhưng mỗi lần hoàng tỷ hồi kinh, ta còn chưa kịp mở miệng, tỷ ấy liền giống như nhìn thấu tâm tư của ta.

"Đừng nghĩ nữa." Tỷ ấy ngồi ở đối diện ta, uống trà, ngữ khí hờ hững vô tình, "Ta sẽ không ngồi chiếc ghế đó đâu."

"Vì sao?" Ta không cam lòng, "Hoàng tỷ rõ ràng so với đệ…"

"Ngồi ở đài cao, liền sẽ bị hạn chế." Tỷ ấy đặt chén trà xuống, nhìn bầu trời ngoài cửa sổ, "Không thể đi xa, không thể đi xem những thứ người dân cần, không thể đi nghe thanh âm của thiên hạ."

Tỷ ấy xoay đầu nhìn ta, cười rồi.

"Ngụy Trạch, chiếc ghế này vây khốn một mình đệ liền đủ rồi, còn muốn vây khốn cả ta sao?"

Ta cũng cười rồi, vừa cười, vành mắt liền có chút vị chua chát.

Đúng vậy, tỷ ấy từ trước đến nay đều không phải là người có thể bị vây khốn.

Ta nhìn ánh nắng ngoài cửa sổ, chợt nhớ đến bóng lưng của hoàng tỷ vào lần rời kinh trước đó.

Tỷ ấy cưỡi trên lưng ngựa, Ty Vận đi bên cạnh. Hai người sóng vai đi xa, dần dần khuất khỏi nơi cuối chân trời.

Tỷ ấy không ngoái đầu lại.

Ta biết, tỷ ấy sẽ không quay đầu.

Bởi vì thiên hạ này vẫn còn quá nhiều nơi cần đến tỷ ấy.

Còn ta, sẽ thay tỷ ấy giữ vững chiếc ghế này.

Toàn văn hoàn.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Thiếu Gia Thật Trở Về, Hệ Thống Bắt Tôi Công Lược Chú Nhỏ

Thiếu Gia Thật Trở Về, Hệ Thống Bắt Tôi Công Lược Chú Nhỏ

Tác giả: Cố Vân Sinh

Cập nhật: 19:48 19/06/2026
Đêm Chưa Tàn Ở Vịnh Victoria

Đêm Chưa Tàn Ở Vịnh Victoria

Tác giả: Nam Tường Hải Đường

Cập nhật: 19:28 19/06/2026
Duy Nhất

Duy Nhất

Tác giả: Nhị Thập Tứ Kiều Hoa Nguyệt

Cập nhật: 18:04 18/06/2026
Kết Hôn Rồi Mới Yêu

Kết Hôn Rồi Mới Yêu

Tác giả: Vương Nhị Miêu

Cập nhật: 17:54 18/06/2026
Tổng Chỉ Huy Tối Cao Là Một "Trà Xanh" Chính Hiệu?

Tổng Chỉ Huy Tối Cao Là Một "Trà Xanh" Chính Hiệu?

Tác giả: Mông Kỳ Kỳ

Cập nhật: 17:46 18/06/2026