Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 10

Chương 10/12

Audio chương

20

Kinh thành đêm nay ngập trong mùi máu tanh nồng nặc.

Có kẻ thức trắng đêm không ngủ, có kẻ quỳ xuống cầu xin tha mạng, có kẻ treo cổ tự vẫn, cũng có kẻ trốn trong phòng tối đốt sạch thư tín.

Trời còn chưa sáng, ta đã một mình rời khỏi kinh thành.

Mộ của Tạ Chấp ở trên sườn núi Nam Sơn ngoài thành, mặt hướng về phía bắc, đó là phương hướng mà khi còn sống chàng đã dùng mạng để trấn thủ.

Ba năm không đến, cỏ xanh trước mộ sớm đã mọc rất cao rồi, chữ khắc trên bia mộ bị gió mưa mài mòn đến mức có chút mơ hồ, thế nhưng từng nét bút từng nét vẽ kia, ta nhắm mắt lại đều có thể hình dung ra được.

Ta cúi người xuống trước mộ, gạt đi những chiếc lá khô rụng trên văn bia, từ trong hộp đồ ăn lấy ra một vò rượu.

Rượu thanh mai.

Là loại mà chàng yêu thích nhất, vừa chua lại vừa chát.

Ta trước đây luôn cười chàng, một nam nhi đại trượng phu, uống cái gì rượu thanh mai, nên uống liệt tửu mới đúng.

Hắn mỗi lần đều không buồn giận, chỉ cười nói: "Liệt tửu là để cho kẻ địch uống, rượu thanh mai là lưu lại cho ta và Vân Thư."

Ngày nay, ta đã thay chàng uống suốt ba năm liệt tửu rồi.

Đêm nay, rốt cuộc có thể bồi chàng uống một vò rượu thanh mai rồi.

Ta đem rượu chậm rãi nghiêng đổ xuống trước mộ.

"Tạ Chấp." Ta khẽ tiếng mở miệng, "Ta đến muộn rồi."

Ta ngồi xuống bên cạnh mộ, tựa vào chiếc bia đá lạnh lẽo, giống như trước đây tựa vào bờ vai của ai đó vậy.

Vò rượu trong tay sớm đã vơi đi một nửa, một nửa khác đã nhập vào lòng đất.

"Chàng có còn hận ta không?"

"Những kẻ hãm hại chàng, ta một kẻ cũng không có buông tha."

"Chu gia xong rồi, Thừa tướng chết rồi, những kẻ tham ô quân nhu lương thảo, thông địch bán quốc." Ta dừng một chút, "Đều chạy không thoát."

Gió thổi qua sườn núi, cành cây trước mộ lay động một phát.

Một chiếc lá úa ung dung rơi xuống, không lệch không vẹo, rơi vào trên bả vai của ta.

Ta nhìn chiếc lá kia, bỗng nhiên cười rồi.

Vừa cười, vành mắt liền đỏ lên.

Trước đây chàng cũng luôn như vậy.

Khi ta nói điều gì ngốc nghếch, chàng không phản bác, chỉ là cười cười xoa xoa đầu ta.

Ngày nay chàng không có tay để có thể xoa đầu ta nữa rồi, liền gửi gắm một chiếc lá đến, rơi trên bả vai ta.

"Chàng vẫn là như thế." Ta thấp giọng nói, vươn tay đem chiếc lá kia nhặt lên, cẩn thận cất vào trong ống tay áo.

21

Chỉ trong một đêm, trời của hoàng thành liền đã thay đổi rồi.

Khi sắc trời chưa sáng rõ, cấm quân liền đã khống chế cửu môn.

Ngụy Trạch một đêm không ngủ, mặc long bào ngồi ở trong ngự thư phòng, trước mặt chất đống vàng bạc châu báu và thư tín vãng lai soát được từ các phủ.

Cây bút chu sa trước mặt hắn phê hết một đạo chỉ dụ này đến một đạo chỉ dụ khác, tịch thu gia sản, bắt người, cách chức, hạ ngục.

Mà hết thảy chuyện này có thể thuận lợi như thế, không thể tách rời khỏi những nương tử kim chỉ, đầu bếp nữ, bà tử giặt giũ không đáng chú ý kia.

Không có ai sẽ chú ý tới họ.

Họ giống như chiếc bóng vậy, an an tĩnh tĩnh ở trong những phủ đệ cao quan kia, ngày qua ngày làm những công việc hèn mọn nhất.

Thế nhưng chính là họ, vào canh khuya lặng lẽ mở ra góc cửa, ở trong trà nước điểm tâm thêm vào bột thuốc trợ miên (giúp ngủ ngon).

Ta trở về trong thành.

Hai bên trường nhai sớm đã dán đầy cáo thị, vết mực chưa khô.

Chu Khắc Minh thông địch phản quốc, khấu khấu quân nhu lương thảo, tham ô tiền của cứu trợ thiên tai…

Từng điều tội trạng được viết vô cùng minh bạch, phía dưới là thánh chỉ do chính tay Ngụy Trạch phê duyệt.

Tịch thu gia sản, diệt tộc, thủ phạm bị yêu trảm, chặt ngang lưng, tòng phạm bị lưu đày ba ngàn dặm.

Bách tính vây quanh trước cáo thị, có người vỗ tay nhảy nhót khen hay, có người phóng thanh đại khóc.

Khi ta đi qua, nhìn thấy một bà lão quỳ trước cáo thị, gào khóc thảm thiết.

"Con ơi!" Giọng nói của bà khàn đặc đến mức hầu như nghe không rõ, "Con có nhìn thấy không? Cái chết của con, không phải là vì con đánh trận không được, không phải là vì mệnh con không tốt! Vi nương đã thay con đòi lại công đạo rồi!"

Bên cạnh có người đỡ bà dậy, bà đứng không vững, lảo đảo hai bước, lại quỳ sụp xuống.

Ta không có dừng bước, chỉ là bước chân chậm đi một chút.

Những quan viên từng ở trong bóng tối thay chúng ta làm việc, ngày nay rốt cuộc có thể bước ra ngoài ánh sáng rồi.

Có người ở trên triều đường ẩn nhẫn suốt ba năm, giả điếc giả câm, nhẫn khí nuốt tiếng, đợi chính là ngày này.

Ngụy Trạch ban một đạo thánh chỉ, người nên được thăng chức thì thăng chức, người nên được ban thưởng thì ban thưởng.

Trên kim điện, từng người nối nhau quỳ xuống, có kẻ mắt đã đỏ.

Ba năm.

Họ cũng đã ẩn mình trong bóng tối, nhẫn nhịn suốt ba năm ấy.

22

Một ngày trước khi hành hình, ta đang ngồi ở trong thư phòng lật xem cuốn sổ hồ sơ, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân dồn dập.

Phùng Châu đẩy cửa bước vào, vẻ mặt có chút phức tạp:

"Công chúa điện hạ, địa lao vừa truyền tin tới. Chu Cẩm Niên ở trong ngục không ngừng kêu gào, nói mình là phò mã, chuyện của phụ thân hắn hắn hoàn toàn không biết gì, còn xin được gặp người một lần."

Ta khép cuốn hồ sơ trong tay lại, im lặng một lúc.

Ngày mai là ngày hành hình.

Chu thị mãn môn, không một ai được miễn.

Vậy mà đến thời khắc cuối cùng, hắn mới nhớ ra mình vẫn còn mang thân phận phò mã.

"Chuẩn bị giấy bút." Ta nói.

Phùng Châu lặng một chút, rất nhanh liền phản ứng lại, trải giấy mài mực.

Ta chấm mực đề bút, nét bút lưu loát, không có nửa phần do dự.

Vết mực chưa khô, ta liền đem nó gấp lại cất vào trong ống tay áo, đứng dậy đi ra ngoài.

Trong địa lao còn chưa đi đến gần, liền nghe thấy tiếng của Chu Cẩm Niên.

"Để ta diện kiến Công chúa! Ta là phò mã! Tội trạng của cha ta, ta hoàn toàn không biết nội tình! Các người dựa vào cái gì giam giữ ta, ta muốn diện kiến Công chúa! Các người nghe thấy không!"

Cửa sắt tiếng kẽo kẹt mở ra.

Chu Cẩm Niên đột ngột ngẩng đầu, vào khoảnh khắc nhìn thấy ta, hắn nhào đến trước cửa lao, hai tay chết chết bám chặt lấy thanh gỗ, đốt ngón tay bợn trắng.

"Công chúa! Người rốt cuộc đã đến rồi!"

Bộ tù phục trên người hắn bẩn thỉu không chịu nổi, búi tóc tán loạn.

Ta đứng định trước cửa lao, không có tiến lên phía trước, cũng không có mở miệng.

Chu Cẩm Niên vội vàng nói: "Công chúa điện hạ, tội trạng của phụ thân, thần hoàn toàn không hay biết! Những chuyện ông ấy làm, thần không biết một việc nào cả! Thần vô tội! Thần vẫn là phò mã, vẫn là người của người. Người không thể đem thần cùng xử tử được!"

Ta lấy từ trong ống tay áo ra bức hưu thư kia, cách song gỗ đưa cho hắn.

Âm thanh của Chu Cẩm Niên đột ngột im bặt.

"Ngươi là thực sự không biết?" Ta nhìn hắn, "Hay là ngươi hưởng thụ mọi thứ suốt những năm qua đến mức coi đó là lẽ đương nhiên, nên mới giả câm giả điếc?"

Hắn lặng người.

"Quân nhu lương thảo bị cắt xén, số bạc dư ra trong phủ ngươi những năm ấy, ngươi thật sự chưa từng hỏi đến lai lịch của chúng sao?"

"Con đường mà Chu Thừa tướng mua quan bán tước dọn sẵn cho ngươi, ngươi chưa từng cự tuyệt."

Ta dừng một chút, tiếp tục nói.

"Ngươi không phải là không có nhìn thấy. Hoặc là nói, ngươi căn bản là không muốn nhìn thấy."

"Chu Cẩm Niên." Ta nhìn hắn, từng chữ một, "Ngươi phải biết rằng, nếu ngươi không phải là đích tử của Chu Thừa tướng, ngươi đời này đều không cách nào đi đến trước mặt ta. Càng không xứng, làm phò mã của Ngụy Vân Thư ta."

Bàn tay hắn run rẩy chụp lấy bức hưu thư kia, siết đến mức nhăn nhúm thành một cục, đốt ngón tay kêu răng rắc.

"Ngụy Vân Thư…" Giọng nói của hắn khàn đặc, "Ngươi sớm đã chuẩn bị sẵn sàng rồi, đúng không? Ngươi ngay từ đầu không có dự định để ta sống! Ngươi gả cho ta, chính là vì ngày hôm nay!"

Ta không có phủ nhận, cũng không có thừa nhận.

Chỉ là trân trân nhìn hắn.

"Tội lỗi của cha ngươi, ngươi có biết nội tình hay không, đều không quan trọng nữa rồi." Ta xoay người lại, không nhìn hắn nữa, "Quan trọng là, ngươi họ Chu."

Phía sau truyền đến âm thanh giãy giụa hấp hối cuối cùng của Chu Cẩm Niên: "Ngụy Vân Thư! Ngươi không thể đối xử với ta như thế! Ta là trượng phu của ngươi! Ta là phò mã! Ngươi quay lại đây!"

"Ngụy Vân Thư! Ngươi đã từng đối với ta có nửa phần chân tâm nào chưa?"

Ta không có quay đầu.

Khi đi ra khỏi địa lao, gió đêm đón mặt ập tới.

Phùng Châu đi theo bên sườn ta, thấp giọng nói: "Công chúa, ngày mai pháp trường…"

"Như thường lệ." Ta nói.

Ta ngẩng đầu nhìn trời đêm, trăng sáng sao thưa.

Ngày mai hẳn sẽ là một ngày nắng đẹp.

Thích hợp hành hình.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Thiếu Gia Thật Trở Về, Hệ Thống Bắt Tôi Công Lược Chú Nhỏ

Thiếu Gia Thật Trở Về, Hệ Thống Bắt Tôi Công Lược Chú Nhỏ

Tác giả: Cố Vân Sinh

Cập nhật: 19:48 19/06/2026
Đêm Chưa Tàn Ở Vịnh Victoria

Đêm Chưa Tàn Ở Vịnh Victoria

Tác giả: Nam Tường Hải Đường

Cập nhật: 19:28 19/06/2026
Duy Nhất

Duy Nhất

Tác giả: Nhị Thập Tứ Kiều Hoa Nguyệt

Cập nhật: 18:04 18/06/2026
Kết Hôn Rồi Mới Yêu

Kết Hôn Rồi Mới Yêu

Tác giả: Vương Nhị Miêu

Cập nhật: 17:54 18/06/2026
Tổng Chỉ Huy Tối Cao Là Một "Trà Xanh" Chính Hiệu?

Tổng Chỉ Huy Tối Cao Là Một "Trà Xanh" Chính Hiệu?

Tác giả: Mông Kỳ Kỳ

Cập nhật: 17:46 18/06/2026