Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 13

Chương 13/15

Audio chương

38

Tôi lại lấy từ trong túi ra một xấp ảnh nữa.

Đặt lên mặt bàn.

Toàn bộ đều là Triệu Viện Viện sau khi đã trưởng thành.

Triệu Viện Viện đang quấn quýt với đủ loại đàn ông.

Có người già, có người trẻ, thấp thì tầm hơn hai mươi, cao thì sáu bảy mươi tuổi.

Trong những bức ảnh này, có cái thì đang hôn nhau, cái thì đang sờ soạng, cái thì đang thò tay vào dưới váy cô ta.

Thậm chí có những cảnh còn "hạ cấp" hơn thế.

Biểu cảm của Triệu Viện Viện, lúc thì lộ vẻ đau đớn, lúc thì tận hưởng, lúc thì nhẫn nhịn, lúc lại thiếu kiên nhẫn.

Tấm nào trông cũng dâm loạn, bẩn thỉu đến mức không thể tả.

Triệu Viện Viện nhìn thấy những bức ảnh này, cả người như bị sét đánh ngang tai, sắc máu trên mặt tan biến sạch bách.

Lý Đông Mai không biết đã xảy ra chuyện gì, theo phản xạ cầm lấy những bức ảnh đó xem.

"Rốt cuộc là cái gì?"

"Không!"

Triệu Viện Viện kinh hoàng nhảy dựng lên, hét chói tai: "Không được xem, không được xem."

Cô ta điên cuồng lao vào cướp, đáng tiếc là chậm một bước, vẫn bị bà ta cầm mất vài tấm.

Lý Đông Mai nhìn những bức ảnh đó, thân hình bỗng chốc lảo đảo.

Bà ta ôm trán, kiên quyết không thừa nhận tất cả những gì mình đang thấy: "Điều này không thể nào, Lục Kiều Nhất, mày cố tình hãm hại Viện Viện."

Sao lại là tôi hãm hại cô ta được?

Tôi cười nói: "Không chỉ có ảnh đâu, tôi còn có cả video đấy."

Tôi mở iPad, ngẫu nhiên phát một đoạn video.

Dựng đứng máy tính bảng lên, màn hình hướng thẳng về phía hai mẹ con.

Đây là video Triệu Viện Viện "mây mưa" trên xe với một gã đàn ông béo mầm mỡ.

Vì ở ngoài đồng hoang nên cửa sổ xe không hề đóng lại.

Ống kính chuyên nghiệp đúng là tốt thật, hình ảnh rõ nét và sống động, âm thanh cũng nghe rõ mồn một.

Triệu Viện Viện ngồi trên người đàn ông, phần thân trên cởi sạch sành sanh.

Cái miệng heo của gã đàn ông đang ra sức gặm nhấm lồng ngực cô ta.

Tiếng thở dốc, tiếng rên rỉ dâm loạn liên tục lọt vào tai.

Thân xe rung lắc dữ dội.

Theo một tiếng gầm gừ trầm thấp của gã đàn ông, cả hai cùng run rẩy mấy cái, cùng nhau đạt tới đỉnh cao của cuộc đời.

Video kết thúc.

Lý Đông Mai run rẩy ôm ngực, gương mặt đau khổ tột cùng.

Triệu Viện Viện như bị ma ám, đờ đẫn nhìn vào chiếc máy tính bảng trong tay tôi.

39

Năm đại học năm hai, Lý Đông Mai ngã từ ban công nhà chủ xuống nên nhập viện, Triệu Viện Viện bảo lưu kết quả.

Cô ta đúng là từng đi giao hàng, cũng từng giao đồ ăn nhanh, nhưng những cách đó kiếm tiền quá chậm.

Bác sĩ nói tình trạng của Lý Đông Mai phải phẫu thuật ngay lập tức, sau phẫu thuật ít nhất phải nằm viện từ ba đến năm tháng.

Khoảng thời gian đó, Triệu Viện Viện luôn quanh quẩn bên ngoài trang viên nhà họ Lục.

Cô ta vô cùng hy vọng mẹ tôi và Lục Diệc Minh có thể từ trên trời rơi xuống, cứu cô ta thoát khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng.

Nhưng cô ta thất vọng rồi.

Cô ta từng phục kích ở ngoài cổng chính suốt hai ngày, cuối cùng cũng canh được quản gia Lưu.

Cô ta cầu xin ông đưa số điện thoại của mẹ tôi hoặc Lục Diệc Minh cho cô ta.

Do bà nội đã dặn dò kỹ lưỡng từ trước, quản gia Lưu tất nhiên sẽ không đồng ý với yêu cầu của cô ta.

Triệu Viện Viện hoàn toàn tuyệt vọng.

Sau đó, cô ta tìm được đường dây, quen biết với một "tú bà" trong khách sạn.

Cô ta trở thành một phần tử trong đội quân bán dâm, lấy cho mình một cái tên thật kêu, lại còn làm cả chứng minh thư giả.

Vì tiền, cô ta lăn lộn qua tay bao nhiêu gã đàn ông, chỉ cần có tiền, việc gì cô ta cũng làm được.

Cô ta kiếm tiền điên cuồng.

Trong những bức ảnh thám tử gửi cho tôi, có lúc ở nhà vệ sinh khách sạn, có lúc ở nhà nghỉ, có lúc ngay trên xe của khách.

Cuối cùng, đợi khi cô ta kiếm đủ tiền để trả học phí hai năm còn lại và viện phí cho mẹ, cô ta lập tức dừng tay, quay lại trường học, tiếp tục việc học hành của mình.

Giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

"Muốn người khác không biết, trừ khi mình đừng làm."

"Đáng tiếc thay, Triệu Viện Viện, cô chỉ cần kiên trì thêm một năm nữa thôi là cả nhà chúng tôi đã quay về rồi."

Lý Đông Mai đờ đẫn nhìn Triệu Viện Viện.

Một ngụm máu tươi từ trong miệng bà ta phun ra.

"Viện Viện, con hồ đồ quá."

Thảo nào bà ta lại tức đến mức thổ huyết, đứa con gái bảo bối từ "thiên chi kiêu nữ" của kiếp trước, giờ lại sa đọa thành loại gái bán hoa chỉ cần có tiền là cho đụng vào của kiếp này.

Tim sao có thể không đau.

Lý Đông Mai nhìn tôi, trong mắt là nỗi hận thù cuộn trào.

"Lục Kiều Nhất, mày tàn nhẫn quá, bao nhiêu năm nay biết rõ tình cảnh hai mẹ con tao mà không giúp đỡ một tay."

Tôi bị bà ta chọc cười.

"Bà đang diễn hài đấy à, bà cô?"

"Kiếp trước tôi bị ai hại chết? Còn giúp đỡ một tay, lúc nhìn thấy những bức ảnh này tôi không biết đã hả giận đến mức nào đâu."

"Còn về bà, kiếp trước khi bà được chẩn đoán ung thư dạ dày, còn nhớ bác sĩ đã nói gì không?"

"Bệnh của bà chỉ cần phát hiện sớm nửa năm, cơ hội khỏi hẳn lên tới chín mươi phần trăm."

"Nửa năm trước, chính là lúc bà mới vào nhà họ Lục làm việc. Theo quy định của nhà họ Lục, người giúp việc trước khi vào làm đều phải kiểm tra sức khỏe, tôi đã đặc biệt dặn quản gia Lưu là bà không cần kiểm tra, cứ vào làm việc là được."

"Kiếp trước bà sống tới bốn mươi lăm tuổi, kiếp này vẫn không thoát khỏi vận mệnh của kiếp trước."

"Chỉ tiếc là, trước lúc chết còn bị một gã lang thang cưỡng hiếp."

Lý Đông Mai hận đến mức toàn thân run rẩy, ánh mắt nhìn thẳng vào tôi, một ngón tay run rẩy chỉ vào tôi: "Mày, mày..."

Mỉa mai xong bà ta, giờ đến lượt Triệu Viện Viện.

"Vừa rồi cô nói, đợi Lý Cận Ngôn thức tỉnh ký ức kiếp trước, anh ấy sẽ lập tức vứt bỏ tôi để cưới cô phải không."

"Cô là loại kỹ nữ 'một đôi tay ngọc vạn người gối, một chút môi son vạn người nếm', tôi thật không thể tưởng tượng nổi, với gia phong nhà họ Lý, bố mẹ Lý Cận Ngôn phải cởi mở đến mức nào mới có thể nhẫn nhịn được nàng dâu như cô."

"Lý Cận Ngôn nhớ lại dáng vẻ cô uốn éo bán mạng trên người đàn ông khác, anh ấy có vừa ngủ với cô vừa nôn không nhỉ?"

"Á!"

Triệu Viện Viện hét lớn lên.

Cô ta bịt tai, điên cuồng lắc đầu.

"Không, không, đừng."

Lý Đông Mai ngồi một bên, mặt đầy tuyệt vọng, miệng chỉ còn hơi thở vào mà không có hơi thở ra.

Tôi mỉm cười nhìn bà ta: "Những bức ảnh này, có hài lòng không?"

"Đến giờ bà nên hiểu rõ, đứa con gái bảo bối kiếp trước mà bà tự hào, tỏa sáng rực rỡ, kiêu ngạo cao quý, nghệ sĩ chính của Học viện Ballet Hoàng gia, kiếp này đã sa đọa thành loại kỹ nữ rẻ tiền, ngàn người cưỡi, vạn người thao, chỉ cần 200 tệ là có thể xâm nhập cơ thể nó như thế nào rồi chứ."

"Á!!!"

Lần này đến lượt Lý Đông Mai gào thét.

Tôi cầm túi xách và máy tính bảng bên cạnh, thong thả đứng dậy.

Tôi muốn "đồ sát" tối nay.

"Những bức ảnh và video đặc sắc thế này, sao có thể để mình tôi thưởng thức được chứ? Tất nhiên là phải cho vị hôn phu Lý Cận Ngôn của tôi chiêm ngưỡng cẩn thận rồi."

Triệu Viện Viện bất chợt ngẩng đầu, rõ ràng cô ta đã nhận ra tôi định làm gì.

Giây tiếp theo, cô ta điên cuồng lao tới.

"Lục Kiều Nhất, đồ tiện nhân, tao muốn giết mày, tao muốn giết mày."

Tôi tung một cú đá khiến cô ta văng ra xa.

"Quên chưa nói với cô, ngoài việc tốt nghiệp Imperial College ra, tôi còn biết chơi violin, cello, Taekwondo cửu đẳng, Judo thập đẳng đấy."


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Mùa Xuân Năm Sau

Mùa Xuân Năm Sau

Tác giả: Hoa Vị Miên

Cập nhật: 19:57 06/06/2026
Trâu Già Gặm Cỏ Non

Trâu Già Gặm Cỏ Non

Tác giả: Tiêu Ly Hoa

Cập nhật: 19:40 06/06/2026
Nam Thần Mắc Chứng Hoang Tưởng

Nam Thần Mắc Chứng Hoang Tưởng

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 21:17 05/06/2026
Sau Khi Cô Ấy Mất Đi

Sau Khi Cô Ấy Mất Đi

Tác giả: Mèo Không Ăn Cá

Cập nhật: 22:09 05/06/2026
Mạo Danh Nhiều Năm

Mạo Danh Nhiều Năm

Tác giả: Khương Tiểu Sinh

Cập nhật: 22:24 05/06/2026