Chương 8
Chương 8/10
Audio chương
16
Mẹ tôi móc điện thoại ra, cho họ xem ảnh của Tống Triết, sắc mặt tiểu thẩm đều thay đổi, điện thoại truyền đến tay Trần Phi, cô ta cười nhạo một tiếng.
“Bức hình này photoshop rồi, tường đều vẹo cả rồi.”
“Đúng thế, bây giờ cái đó gọi là gì, làm đẹp đúng không, ôi chao người trẻ tuổi này hư vinh quá, làm đẹp mở lớn thế.”
Trần Phi sau khi gọi điện thoại xong với chồng cô ta, đắc ý ghé vào bên cạnh tôi.
“An An tỷ, hai người quen nhau thế nào vậy? Ôi chồng tôi phiền quá, ba ngày hai bữa lại gọi điện thoại cho tôi, tỷ và tỷ phu chắc chắn cũng rất ngọt ngào đúng không?”
Tôi há miệng, đang định nói, Trần Phi bỗng nhiên giật lấy điện thoại của tôi, kêu lên đầy khoa trương.
“Ôi chao, đây là cái gì thế này!”
Trên màn hình điện thoại, là lịch sử trò chuyện giữa tôi và Tống Triết.
“Tôi hôm nay về quê cũ, anh luyện tập bận không?”
“Mẹ tôi kỹ thuật lái xe quá kém, tôi đều ngồi YUE rồi, thật ghê tởm.”
“Hôm nay bữa trưa ăn ở nhà đại bá, đại bá làm món cá dưa chua tuyệt vời, anh buổi trưa ăn cái gì?”
“Tôi nhớ anh rất nhiều.”
Toàn là một mình tôi lẩm bẩm, Tống Triết ngay cả một dấu chấm câu cũng không hồi đáp tôi.
“Trời ạ, An An tỷ, người ta đều nói, cái người đàn ông đáng tin cậy này, phải mọi sự đều có phản hồi. Chị xem chị, chị hình như là cái chó liếm mà mọi người nói ấy… ha ha ha, tôi đùa chút thôi… “
Trần Phi đắc ý đưa điện thoại ra cho mọi người xem, sắc mặt bố mẹ tôi đều rất khó coi, tôi thì vẻ mặt bình tĩnh.
“Anh ấy đang tập luyện, rất bận. Khi nào thấy tin nhắn thì tự nhiên sẽ trả lời WeChat của tôi thôi.”
“Hơ hơ, An An tỷ, không cần cố chịu nói lời khách sáo, mọi người lại không phải người ngoài.”
Lời vừa nói xong, điện thoại bỗng nhiên rung lên, từng tin Wechat liên tiếp gửi vào.
“Hôm nay nhiệm vụ luyện tập không nặng, không bận.”
“Tôi mua cho em thuốc say xe, trong túi em tùy lúc để một chút.”
“Ngay cả em đều nói ngon, đó chắc chắn rất tuyệt, lần sau đưa tôi đến nhà đại bá nếm thử? Tôi hôm nay ăn cơm khoai tây thịt bò.”
“Tôi cũng nhớ em, ngoan, đợi tôi.”
Sắc mặt Trần Phi lập tức thay đổi, mẹ tôi đắc ý ha ha cười lớn.
“Ôi chao, thật sến súa quá đi, tôi cái người con rể này á là lính cứu hỏa, mỗi ngày luyện tập hễ có rảnh liền gửi tin nhắn cho An An cơ, thật là, người xem da gà đều nổi lên rồi.”
17
Mọi người cùng nhau ăn bữa tối, Trần Phi tìm không được điểm khác, liền cứ lấy chuyện bức ảnh ra nói miệng.
“Lính cứu hỏa à? Mỗi ngày luyện tập, chắc chắn phơi đến rất đen nhỉ, tôi xem trên ảnh da dẻ còn khá tốt, không biết mài da mở đến mấy cấp.”
Tôi chôn đầu bới cơm, mẹ tôi và tiểu thẩm hai người môi súng lưỡi kiếm, đang nói đến náo nhiệt, ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến tiếng ồn ào.
“Oa, anh ấy thật soái quá đi!”
“Cảm giác hình như là cái ngôi sao nào đó.”
“À, tôi biết rồi! Anh ấy là Tống Triết đúng không? Tôi từng lướt thấy trên Douyin rồi. Trời ơi, người thật còn đẹp trai hơn trong video nhiều!”
Tôi quay đầu, Tống Triết túi lớn túi nhỏ đứng ở cửa.
Đầu đinh có tinh thần, ngũ quan hoàn mỹ, anh mặc một chiếc áo phông đen đơn giản, đường nét cánh tay lồi lên, vai rộng chân dài, cả người soái đến mức thật sự không giống lời nào.
Mẹ tôi lao tới, cười như một kẻ ngốc.
“Ôi chao Tiểu Tống, sao con lại đến thế, mau đến ngồi mau đến ngồi, mẹ giới thiệu cho con, đây là thúc thúc, đây là tiểu thẩm, ha ha ha…”
Trần Phi và tiểu thẩm phảng phất như hai chú gà trống đánh thua, mẹ tôi hãnh diện.
Ăn xong cơm, tôi ngồi xe của Tống Triết về, mẹ tôi hào phóng vẫy tay, “Mẹ và bố con về muộn chút.”
Mẹ tôi vui điên rồi, hoàn toàn quên mất ban đầu làm sao tam lệnh ngũ thân, nghiêm cấm tôi và Tống Triết gặp mặt.
Tôi thậm chí nghi ngờ cái gọi là phong tục này đều là bà bịa ra, nếu không trong làng sao hoàn toàn không nghe người nhắc đến?
Đường về phải lái xe hơn một tiếng đồng hồ. Không gian chật hẹp trong xe rất dễ khiến bầu không khí trở nên mập mờ. Tôi ngồi ở ghế phụ, mặt đỏ bừng, những lời trước đây có thể thoải mái nhắn trên WeChat, giờ lại chẳng tài nào nói ra miệng được.
“Sao anh bỗng nhiên đến thế?”
“Có người nói nhớ tôi rồi, đến để cô ấy xem một chút.”
Tống Triết một tay nắm vô lăng, nghiêng mặt đối với tôi, xương mày cứng cỏi, sống mũi cao thẳng, đường quai hàm gọn gàng như dao gọt vậy.
Tôi đỏ bừng mặt.
Tống Triết cười khẽ.
“Đẹp không?”
Tôi gật đầu, “Đẹp.”
18
Chuông điện thoại của tôi bỗng nhiên vang lên, tôi nhận điện thoại, trực tiếp bật loa ngoài, giọng nói vang dội của mẹ tôi vang vọng trong xe.
“An An à, mẹ tối nay không về đâu, ngũ bính, đụng! Mẹ nói với con à, con bảo Tiểu Tống đưa con về đến nhà, không được làm loạn nghe thấy chưa?”
Bên cạnh có người khác chen lời.
“Chu Xuân Hoa ngươi thật quá đáng, chuyện của người trẻ tuổi quản họ làm gì cơ chứ. Huống hồ con rể ngươi soái thế, ôi chao, cái bộ dạng đó, An An nhà ngươi không chịu thiệt đâu!”
“Đúng thế đúng thế, bây giờ đều rất cởi mở rồi à, lại không phải thời của chúng ta. Ngươi cái con rể này, chậc chậc, tôi cùng ngươi nói à, bảo An An ra tay trước chiếm ưu thế, bây giờ còn chưa kết hôn, đừng để người khác cướp mất.”
Tôi đỏ cả mặt, luống cuống tay chân ngắt điện thoại.
“Cái dì vừa nãy nói rất có lý, Trần An An, em có thể tiếp thu một chút ý kiến của dì ấy.”
Tống Triết nghiêm trang, lời nói ra miệng lại khiến người mặt đỏ tim đập.
Tôi khẽ vỗ anh một cái.
“Không được nói bậy.”
Thời gian suốt đường đi trôi qua vừa dài đằng đẵng vừa ngắn ngủi, Tống Triết đưa tôi về đến nhà, đứng ở cửa, nhìn tôi vào đi.
“Tôi đi đây, khóa chặt cửa nhé.”
Tôi có chút thất vọng gật đầu, nửa tháng không gặp mặt, chỉ thế này?
Nhưng chủ động mời anh vào, hình như lại không lớn tốt, trong lòng tôi hai người nhỏ thiên nhân giao chiến, một cái hét lớn thả anh vào, một cái thét chói tai nói tỉnh táo chút, Trần An An, phải giữ giá!
Cuối cùng, vẫn là lý trí chiếm thượng phong.
Tôi đóng cửa, lưng tựa vào cửa phòng, thở dài một tiếng.
Nghĩ lại nghĩ, trước mắt đều là gương mặt của Tống Triết, thật sự không cam tâm à, tôi đuổi theo, muốn một cái hôn biệt ly, không quá đáng chứ?
Liền làm thế đi.
Tôi mở cửa phòng, bất ngờ phát hiện Tống Triết vẫn như cũ đứng ở cửa, tà mị nhướng mày với tôi.
“Thật sự không mời tôi vào?”
19
Tôi nắm lấy cánh tay Tống Triết, kéo anh vào trong nhà. Cửa vừa đóng lại, mọi thứ liền mất kiểm soát.
Tống Triết ép tôi lên cánh cửa, đầu óc tôi lập tức trống rỗng.
Đợi ý thức khôi phục chút tỉnh táo thời điểm, hai chúng tôi đã ở trong phòng tôi rồi.
“An An …”
Giọng Tống Triết khàn khàn đầy trầm thấp.
“Mẹ tôi đã đang mua quần áo trẻ con rồi.”
Tôi đại kinh.
“Hai người vẫn chưa giải thích với dì sao, vậy làm sao bây giờ? Mau bảo dì trả lại đi à.”
“Không cần.”
Tống Triết hôn cổ tôi.
“Thời gian kịp, chúng ta có thể giả thành thật luôn.”
Đêm buông xuống, bóng cây ngoài cửa sổ lay động, trăng rất tròn, lại là một đêm lãng mạn.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Bái Thủy Thần
Tác giả: Có ai đi Chicago không
Cập nhật: 12:01 20/05/2026
Nhất Lễ Hoàn Khanh
Tác giả: Cuồng Phong Xuy Lạc Nhạn
Cập nhật: 11:26 20/05/2026
Tỉnh Mộng Giữa Cơn Mê
Tác giả: Ma Vương Sang Sang
Cập nhật: 12:06 19/05/2026
Cá Voi Nhỏ Và Tổng Tài Phúc Hắc
Tác giả: Tiểu Thất
Cập nhật: 12:22 19/05/2026
Sau Đêm Xuân Với Sư Huynh, Ta Mang Bầu Bỏ Chạy
Tác giả: Chính Trực Mỹ Thiếu Nữ
Cập nhật: 12:34 19/05/2026