Chương 7
Chương 7/15
Audio chương
9
Bạn nói xem sao mà lại có thể khéo đến như vậy cơ chứ.
Dưới màn đêm, Lâm Mộc lạnh lùng nhìn chằm chằm tôi, không biết là vì nguyên nhân trời tối hay là vì cái gì, lúc này sắc mặt của anh ấy trông rất không tốt.
Tôi vùng vẫy muốn từ trên người anh ấy tuột xuống, nhưng tay lại chạm phải một chỗ mềm mại.
Cái gì thế này? Tôi cẩn thận sờ nắn hình dáng của vật đó, cố gắng phân biệt xem đó là thứ gì.
"Đừng có sờ lung tung!" Lâm Mộc phát ra một tiếng hừ nhẹ từ lồng ngực.
Anh ấy bế tôi sải bước nhanh về phía chiếc xe hơi đang đỗ bên lề đường, dùng lực ném tôi vào ghế phó lái.
Tôi bị đau nên bừng tỉnh táo lại ngay lập tức, vừa định chất vấn anh ấy, thì nhìn thấy Lâm Mộc đã đi đến chỗ lan can bên kia.
Anh ấy khom người xuống, tuy rằng đang quay lưng về phía tôi, nhưng từ bóng lưng của anh ấy tôi có thể nhìn ra, anh ấy dường như vô cùng đau đớn.
Qua một lúc lâu sau, Lâm Mộc mới mở cửa ghế lái bước vào ngồi xuống.
Tôi ủy khuất nhìn về phía anh ấy, "Anh làm gì mà hung dữ thế."
Lâm Mộc hít một hơi thật sâu, "Ai mượn em sờ lung tung."
"Sờ một cái thì đã làm sao đâu, keo kiệt."
"Kiều Ngôn, em có biết em vừa sờ vào cái gì không?"
Tôi thật thà lắc lắc đầu, "Không biết, là cái gì cơ?"
Lâm Mộc lặng lẽ nhìn tôi, tôi hình như nhìn thấy hai chữ "cạn lời" trong mắt anh ấy.
Anh ấy khởi động xe, "Thắt dây an toàn vào."
Thật là vô lý đùng đùng, tôi tức giận rồi đấy.
Cơn giận vẫn chưa nguôi, tôi đây cũng là người có cốt khí nha, tôi quờ quạng giả vờ như muốn mở cửa xe, "Hay là để tôi tự đi tàu điện ngầm về vậy, không làm phiền anh nữa."
Mau lên, mau ngăn tôi lại đi, mau nói với tôi là con gái đêm hôm khuya khoắt đi về một mình không an toàn đi chứ.
"Được."
Hả? Anh ấy nói cái gì cơ?
Lâm Mộc liếc nhìn thời gian một cái, "Giờ này trạm tàu điện ngầm đóng cửa rồi, em chỉ có nước bắt taxi về thôi, từ đây bắt taxi về nhà đại khái hết hai trăm tệ..."
Lời của anh ấy còn chưa nói xong, tôi đã nhanh chóng thắt chặt dây an toàn, ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn.
Hai trăm tệ, đùa cái gì thế, tiền lương một ngày của tôi còn chưa được hai trăm tệ nữa là.
Tôi nặn ra một nụ cười gật đầu với Lâm Mộc, "Vậy thì làm phiền anh nha."
Trước mặt tiền bạc, cốt khí tính là cái thá gì chứ.
Chiếc xe lăn bánh trên đường, trong khoang xe yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng hít thở của nhau.
Cuối cùng tôi cũng nhớ ra câu hỏi mà mình luôn muốn hỏi, do dự một lát rồi tôi mở miệng, "Lâm Mộc, sao anh lại từ nước ngoài trở về thế?"
"Tìm một người."
"Vậy anh tìm được chưa?"
"Tìm được rồi."
Tôi bứt bứt góc áo, tiếp tục hỏi, "Vậy anh tìm được rồi thì có phải sắp sửa đi ngay không?"
Lâm Mộc gật đầu, "Ừm."
"Ồ."
Một nỗi thất vọng tràn trề dâng lên trong lòng tôi.
Hóa ra, vừa về đã sắp phải đi ngay rồi sao.
Tôi quay đầu sang hướng khác, nhìn ra ngoài cửa sổ. Những tòa nhà bên lề đường nhanh chóng lướt qua trước mắt, thoáng chốc đã biến mất.
Ngay vào lúc tôi đang ngủ gà ngủ gật, chiếc xe bỗng dừng lại.
"Đến nơi rồi."
Sao mà nhanh đến nơi thế nhỉ?
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, tòa nhà tập thể quen thuộc này, chẳng phải là đến nơi rồi thì là gì.
Đầu óc có chút choáng váng, tôi chậm chạp mở cửa xe, vừa định bước xuống, Lâm Mộc đã đi vòng từ phía trước đầu xe đến bên cạnh tôi.
Anh ấy chìa tay ra với tôi, tôi ngại ngùng mỉm cười, đặt tay mình lên cánh tay của anh ấy.
Độ cồn của rượu hình như đang từ từ ngấm vào, mới đi được vài bước, trong dạ dày lập tức nhào lộn như lật sông đổ biển, đầu óc càng ngày càng choáng váng, cảnh vật trước mắt cũng ngày một mờ mịt.
"Nghỉ một lát, nghỉ một lát đã." Tôi mất hết sức lực ngồi thụp xuống đất, há miệng thở dốc hít lấy không khí trong lành.
Lâm Mộc bất lực thở dài một tiếng rồi ngồi xổm xuống bên cạnh tôi, "Ngồi ở đây sẽ bị cảm lạnh đấy, lên đi, tôi cõng em."
Cơn say càng lúc càng xộc lên đầu, mắt tôi cũng có chút hoa lên, sao trước mắt lại có đến tận hai Lâm Mộc thế này.
Tôi xua xua tay, "Lâm Mộc, sao anh lại phân thân thành hai người thế kia."
Lâm Mộc tóm lấy tay tôi đặt lên người anh ấy, "Em sờ thử xem, rốt cuộc là mấy người."
Cái xúc cảm này, cái cảm giác quen thuộc này, chẳng phải là múi bụng mà tôi hằng ao ước bấy lâu nay sao, tôi liền vội vàng dùng cả hai tay ra sức sờ soạng vài cái thật mạnh trên người anh ấy.
Lâm Mộc trầm giọng nói, "Bình thường thôi à?"
Tôi mơ màng nhìn về phía anh ấy, khuôn mặt đầy vẻ nghi hoặc.
Anh ấy đang nói cái gì thế?
Bình thường cái gì chứ, vóc dáng thế này mà đứa nào dám bảo bình thường thì tôi là người đầu tiên không đồng ý.
Lâm Mộc đỡ tôi từ dưới đất đứng dậy, tôi loạng choạng muốn đứng thẳng người nhưng lại ngã nhào vào trong lòng ngực của anh ấy.
Không biết tại sao, lúc này trong đầu tôi đột nhiên nghĩ đến chuyện tối hôm qua mẹ lại ép tôi đi xem mắt, một nỗi ủy khuất trào dâng trong lòng, nước mắt bắt đầu chực trào nơi hốc mắt.
Tôi ngẩng đầu lên nhìn Lâm Mộc, nước mắt theo biên độ chuyển động của tôi mà lã chã rơi xuống, tôi dám đánh cược, tôi lúc này trông chắc chắn là vô cùng đáng thương, hoa lê đái vũ.
Tôi sụt sùi nức nở, "Lâm Mộc, tôi không muốn đi xem mắt đâu, hay là anh phục tùng tôi đi, tôi nhất định sẽ đối xử tốt với anh mà."
Thời gian dường như ngưng đọng vào khoảnh khắc này, tôi nín thở chờ đợi câu trả lời của anh ấy.
Đôi mắt đào hoa của Lâm Mộc nhìn chằm chằm vào tôi trân trân, qua một hồi lâu, anh ấy mới chịu mở miệng, "Kiều Ngôn, lời tương tự thế này em đã từng nói một lần trước đây rồi, nhưng em đã nuốt lời."
Tôi từng nói rồi sao? Lời thoại này hình như có chút quen thuộc thật nha.
Tôi kiên định giơ hai ngón tay lên, "Anh yên tâm, lần này tôi nhất định nói lời giữ lời, tuyệt đối không đổi ý."
Lâm Mộc dựng nốt một ngón tay còn lại của tôi lên, "Kiều Ngôn, em dựa vào cái gì mà nghĩ rằng tôi sẽ luôn đứng ở nguyên chỗ cũ để đợi em chứ, em đến tận bây giờ vẫn chưa cho tôi một lý do chia tay năm đó."
Cái đồ ngốc này, tôi làm sao có thể nói với anh là do mẹ anh ép tôi chia tay với anh được chứ, nói như vậy chẳng phải là đang phá hoại tình cảm mẫu tử giữa hai người hay sao.
Tôi giơ ba ngón tay lên, chớp chớp mắt, "Cho nên anh có đồng ý cưới tôi không?"
Gần như là ngay lập tức, Lâm Mộc thốt ra hai chữ, "Đồng ý."
Tôi lộ ra nụ cười đắc ý vì mưu đồ đã đạt được, "Từ trên xuống dưới đúng là có mỗi cái miệng là cứng nhất."
Lâm Mộc rủ mắt xuống, anh ấy cười như không cười, "Tôi bắt buộc phải giải thích một chút, không chỉ có mỗi cái miệng đâu."
Anh ấy đang nói cái gì thế nhỉ?
Đúng là ông nói gà bà nói vịt, tôi tựa đầu vào trước ngực anh ấy, nghe tiếng nhịp tim đập mạnh mẽ của anh ấy, "Anh yên tâm, nhà anh phá sản rồi cũng không sao hết, sau này tôi có một miếng thịt ăn thì sẽ có một mẩu xương cho anh gặm, tôi nhất định sẽ đối xử thật tốt với anh."
Mí mắt càng ngày càng nặng trĩu, trước khi hoàn toàn chìm vào giấc ngủ, tôi hình như nghe thấy giọng nói tràn đầy nghi hoặc của Lâm Mộc, "Phá sản? Ai nói với em là tôi..."
Những lời tiếp theo tôi đã không còn nghe rõ được nữa rồi, cái loại rượu này, hậu vị đúng là mạnh thật đấy.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Não Yêu Đương Không Tu Nổi Vô Tình Đạo
Tác giả: Ngọc Tử
Cập nhật: 22:22 01/06/2026
Yến Tiên Sinh Mắc Chứng Khao Khát Tiếp Xúc Da Thịt
Tác giả: Nhân Mặc Tùy
Cập nhật: 22:05 01/06/2026
Thực Sắc Tính Dã
Tác giả: Cá Lớn Ăn Cá Nhỏ
Cập nhật: 21:55 01/06/2026
Hận Minh Nguyệt
Tác giả: Thập Tứ Kỳ
Cập nhật: 22:08 31/05/2026
Tận Cùng Của Tuyệt Vọng
Tác giả: Nhược Hoa
Cập nhật: 22:01 31/05/2026