Chương 7
Chương 7/8
16.
Đến cổng bệnh viện, có người tuần tra canh gác.
Tôi nhìn qua tình hình của nhóm mình.
Tiểu Nguyệt có thể trà trộn vào đám zombie.
Tạ Đình Dã bôi đen mặt cũng miễn cưỡng che được.
Còn Thẩm Dư Bạch… nhìn kiểu gì cũng giống người.
Tôi và anh dìu Tạ Đình Dã tiến đến cổng.
“Đứng lại!”
Có người chặn lại.
Tôi vội chỉ vào Tạ Đình Dã:
“Làm ơn cứu bạn tôi! Anh ấy bị thương rồi!”
Người kia nhìn vết thương:
“Đây là vết dao?”
“Không biết tên cướp bịt mặt vô lương tâm nào cướp đồ của bọn tôi, còn làm bạn tôi bị thương.”
Hắn nghi ngờ nhìn Tạ Đình Dã.
Thẩm Dư Bạch lén véo mạnh vào eo anh ta.
Tạ Đình Dã lập tức “á” một tiếng, khóc rống:
“Tôi sắp chết rồi! Đau quá! Làm ơn cứu tôi với.”
Bình luận:
【Nam chính chơi xấu kìa.】
Tôi trừng Thẩm Dư Bạch một cái, anh vô tội chớp mắt.
Người kia dẫn chúng tôi vào trong.
Một kẻ khác hỏi:
“Sao lại mang cả phế vật về?”
Hắn hạ giọng:
“Phế vật cũng có thể làm mồi thu hút zombie.”
Tôi và Thẩm Dư Bạch liếc nhìn nhau.
Bình luận:
【Phản diện đang định dùng nữ chính làm thí nghiệm để điều khiển zombie.
Nên mới nhốt đám người này lại làm mồi.】
Bước vào trong, cảnh tượng trước mắt khiến tôi siết chặt nắm tay.
Đường Mộ Tuyết bị trói trên ghế.
Chu Kiêu co ro dưới đất, người đầy vết thương.
Một người đàn ông đứng trước mặt họ, gương mặt âm trầm.
Hắn nhìn Đường Mộ Tuyết, cười lạnh:
“Mộ Tuyết, năng lực tinh thần của cô mạnh như vậy, không thể lãng phí được.”
“Chỉ cần cô gọi tới mười con zombie, tôi sẽ cân nhắc tha cho hắn. Nếu không…”
Hắn trở tay dí gậy điện vào người Chu Kiêu.
Chu Kiêu rên lên, toàn thân co giật.
Tạ Đình Dã đỏ cả mắt, nghiến răng chửi nhỏ:
“Chết tiệt…”
Đường Mộ Tuyết cắn chặt răng, kìm nước mắt:
“Dừng tay! Tôi đồng ý!”
Cô nhắm mắt, bắt đầu thúc đẩy dị năng.
Sắc mặt Thẩm Dư Bạch khẽ biến.
Vài phút sau, Đường Mộ Tuyết mở mắt.
Ánh mắt cô lướt nhẹ về phía chúng tôi.
Ngoài cửa, quả nhiên xuất hiện vài con zombie.
Kỳ Hàn Xuyên đếm:
“Chín con? Còn thiếu một.”
Vừa dứt lời, người tuần tra ngoài cửa vội chạy vào:
“Không ổn rồi! Bên ngoài có vô số zombie!”
Đám người bị giam lập tức hoảng loạn.
Kỳ Hàn Xuyên giơ súng lên:
“Ai dám động, tao bắn chết!”
Cả đám lập tức im bặt, chỉ còn lại tiếng khóc nén nghẹn.
17
Đúng lúc đó.
Ống thông gió trên trần bỗng rơi xuống một bóng người nhỏ xíu.
Tiểu Nguyệt “hây ha” một tiếng, rơi thẳng xuống người Kỳ Hàn Xuyên, đè hắn chặt xuống đất.
Thẩm Dư Bạch đứng dậy, chậm rãi bước tới.
“Xin lỗi nhé, con thứ mười ở đây rồi.”
Tạ Đình Dã và tôi lập tức gọi mọi người rút sang hai bên hành lang.
Vừa dứt lời.
Cửa lớn bị đâm bật tung.
Vô số zombie tràn vào.
Nhưng chúng không tấn công ai, chỉ lặng lẽ đứng đó, bao vây Kỳ Hàn Xuyên ở giữa.
Kỳ Hàn Xuyên trợn to mắt, nhìn chằm chằm Thẩm Dư Bạch đầy khó tin:
“Mày là ai? Sao có thể khiến bọn chúng nghe lời?”
Bình luận:
【Vua zombie đỉnh vl!】
【Phản diện ơi, bố mày tới rồi!】
Kỳ Hàn Xuyên đột ngột bóp cổ Tiểu Nguyệt, nhấc bổng con bé lên.
Cơ thể hắn bắt đầu phình to, quần áo rách toạc, cơ bắp cuồn cuộn, làn da chuyển sang màu xanh xám quái dị.
Chớp mắt đã biến thành một con quái vật to gấp đôi.
Bình luận:
【Đệt! Hắn biến thành zombie từ lúc nào vậy?】
【Trong cốt truyện không có mà!】
【Nhưng phản diện vốn là kẻ điên cuồng, khao khát sức mạnh và quyền lực… có khi hắn tự biến mình thành zombie!】
Tiểu Nguyệt giãy giụa trong tay hắn, mặt đỏ bừng.
Tôi muốn lao lên, nhưng không kịp.
Kỳ Hàn Xuyên cười gằn, siết tay, chuẩn bị bẻ gãy cổ con bé.
Ngay khoảnh khắc đó.
“XẸT!!!”
Tiếng điện giật vang lên.
Chu Kiêu không biết từ lúc nào đã bò dậy, nhặt cây gậy điện, đâm mạnh vào eo Kỳ Hàn Xuyên.
Hắn co giật toàn thân, tay buông lỏng, Tiểu Nguyệt rơi xuống.
Tạ Đình Dã kích động vung tay:
“Lão Chu đỉnh quá!!!”
Tiểu Nguyệt vừa chạm đất đã lăn đi, chạy vội ra sau lưng tôi.
Nhưng Kỳ Hàn Xuyên hoàn toàn phát điên.
Hắn ngửa đầu gào thét, đám thuộc hạ cũng đồng loạt lao lên.
Một trận hỗn chiến bùng nổ.
Tạ Đình Dã và Thẩm Dư Bạch cùng lao về phía hắn.
Thẩm Dư Bạch phát ra một tiếng gầm trầm thấp.
Động tác của Kỳ Hàn Xuyên khựng lại, trên mặt lộ vẻ kinh hãi:
“Mày… mày là vua zombie?!”
Thẩm Dư Bạch không trả lời, một cước đá bay hắn.
18
Kỳ Hàn Xuyên bị đá xuyên qua hai bức tường, rồi lại bò ra từ đống đổ nát.
Hắn muốn phản kháng, nhưng dưới áp lực của Thẩm Dư Bạch, động tác chậm chạp như ông lão.
Thẩm Dư Bạch bước tới, túm lấy đầu hắn, đập mạnh xuống đất.
Một lần.
Hai lần.
Ba lần.
Bình luận:
【Nam chính đúng kiểu xe tăng hình người, toàn đánh bằng sức!】
【Phản diện nhìn to xác mà vô dụng ghê.】
【Gặp phải vua zombie thì chịu thôi.】
Kỳ Hàn Xuyên bị đập đến choáng váng, nhưng tay vẫn quờ quạng dưới đất.
Trùng hợp thế nào lại vớ được một khẩu súng.
Hắn chĩa thẳng vào Thẩm Dư Bạch.
“Chết đi!”
Tôi không nghĩ gì, lao lên chắn trước mặt anh.
“ĐOÀNG!”
Tiếng súng nổ vang.
Tôi nhắm mắt lại.
…Không đau?
Mở mắt ra, tôi thấy viên đạn lệch hướng bay sang một bên, cắm vào tường.
Đường Mộ Tuyết đứng cách đó không xa, mặt trắng bệch, nhưng vẫn gượng cười.
Bình luận:
【Đệt! Nữ chính bá quá! Tinh thần lực thăng cấp ngay lúc nguy cấp!】
【Điều khiển đạn bằng tinh thần lực?! Thần tiên à?!】
【Hu hu hu cô ấy cứu nữ phụ rồi!】
Tôi chạy tới đỡ cô, cô mềm nhũn suýt ngã.
“Cậu điên rồi à?!”
Tôi quát:
“Dùng cạn tinh thần lực như vậy sẽ thành ngốc đấy!
Không cần mạng nữa à?!”
Cô dựa vào tôi, thở dốc:
“Cậu… cậu chẳng phải cũng điên à? Lấy thân chắn đạn…”
Kỳ Hàn Xuyên thấy Thẩm Dư Bạch phân tâm nhìn tôi, ánh mắt lóe lên sát khí, lại lao tới.
Lần này nhắm vào tôi.
Tạ Đình Dã ném súng cho tôi.
Tôi giơ tay, nhắm vào chân hắn.
“ĐOÀNG.”
Hắn quỳ sụp xuống.
Thẩm Dư Bạch từ phía sau bóp chặt đầu hắn, quát lớn:
“Sênh Sênh, nhắm mắt!”
Rồi.
“RẮC!”
Tôi không nhìn thấy.
Bàn tay của Đường Mộ Tuyết che mắt tôi lại.
“Đừng nhìn.”
Cô nói.
Xung quanh lập tức yên tĩnh.
Tôi đặt tay lên mu bàn tay cô, khẽ nói:
“Cảm ơn.”
Đường Mộ Tuyết không đáp, chỉ dựa vào vai tôi, từ từ trượt xuống ngồi.
Tôi đỡ cô, mới phát hiện toàn thân cô run rẩy.
Tiểu Nguyệt chạy tới, ngồi xổm bên cạnh, nghiêng đầu nhìn cô.
Rồi đưa tay nhỏ ra, nhẹ nhàng xoa tóc cô.
“Dì ơi, đau không?”
Đường Mộ Tuyết sững lại.
Tiểu Nguyệt Lượng chớp mắt, nói thêm:
“Dì đẹp lắm.”
Khóe môi cô run lên, cuối cùng không nhịn được bật cười:
“Con zombie nhỏ này…”
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Vợ Của Vai Ác Không Dễ Làm
Tác giả: Tử Thanh Du
Cập nhật: 12:53 09/04/2026
Xuyên Vào Thú Thế, Ta Trở Thành Giống Cái Hiếm Có Được Cưng Chiều
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:07 21/04/2026
Mây Tan Trăng Sáng
Tác giả: Vi Khanh Thập Bút
Cập nhật: 14:43 20/04/2026
Khóa Sâu
Tác giả: Thu Nhật Đan Quất
Cập nhật: 15:15 20/04/2026
Thỏ Tinh Báo Ân
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:13 20/04/2026