Chương 5
Chương 5/14
Audio chương
11
Còn chưa kịp đợi đến lúc bị đưa đi triệt sản, Kiều Kiều đã không còn "ngông" được nữa.
Vì cứ liên tục từ chối uống thuốc, rảnh rỗi lại thường xuyên nghịch ngợm lung tung, chỉ cần không để mắt tới một chút là chạy nhảy loạn xạ.
Vết thương vốn nên lành từ lâu vẫn chưa bình phục hoàn toàn.
Lẩm bẩm câu "chiều con như hại con", cuối cùng tôi cũng phải lấy tuýp thuốc mỡ ra: “Chê thuốc nước đắng, dùng thuốc bôi thì được rồi chứ gì?”
Vẫn là không được.
Kiều Kiều giãy giụa kịch liệt, cứ như thể tôi không phải đang bôi thuốc cho nó, mà là đang ép nó treo cổ tự tử.
Không chú ý một chút, cái móng vuốt sắc nhọn bật ra lướt qua mu bàn tay tôi, trực tiếp cào ra ba vết máu.
Vết thương đau rát, tôi và Kiều Kiều đồng thời sững sờ.
Tôi thì không thấy có vấn đề gì, chuyện ngoài ý muốn này xảy ra khi tiếp xúc với động vật nhỏ là rất bình thường, tôi cũng tin là chúng không hề có ác ý.
Ngược lại Kiều Kiều thì hơi ngây người, cứng đờ cơ thể không dám chạy nhảy lung tung nữa.
Đang lúc tôi muốn chớp thời cơ, nhân lúc này bôi thuốc cho nó thật tốt, thì cánh cửa phía sau bị đẩy ra.
Một cái đầu chó màu trắng đầy lông đẩy khe cửa ra.
“Ư?” Tiểu Bạch nghiêng đầu nhìn tôi, cái mũi không ngừng khịt khịt ngửi.
Rõ ràng là ngửi thấy mùi máu, sợ tôi xảy ra chuyện nên mới chạy tới xem tình hình.
Tiểu Bạch vô cùng linh tính, có đôi khi tôi cảm thấy nó sắp thành tinh đến nơi rồi.
Nếu để nó biết tôi bị Kiều Kiều cào bị thương tay, không chừng nó sẽ đánh nhau với Kiều Kiều mất.
Kiều Kiều hiện tại còn không đủ cho Tiểu Bạch "xơi" một miếng nữa là.
Nghĩ đến đây, tôi theo bản năng giấu bàn tay bị thương ra sau lưng, bình thản đánh trống lảng:
“Sao thế bé cưng, là muốn chị chơi cùng à? Đợi chị bôi thuốc xong cho Kiều Kiều, một lát là xong ngay thôi.”
Nhưng Tiểu Bạch không dễ bị lừa đến thế.
Đôi mắt màu xanh băng giá ấy nhìn về phía Kiều Kiều, biểu cảm vô cùng nghiêm túc.
Rõ ràng vẫn là một chú thú non, nhưng lại có uy nghiêm một cách khó hiểu.
Hai món đồ chơi nhỏ xíu cứ như vậy đối đầu từ xa, nhất thời bầu không khí trong phòng trở nên ngột ngạt bất thường.
Nhưng ngay trước khi tôi chuẩn bị tách chúng ra, Kiều Kiều vốn tính nóng nảy lại là bên thu hồi ánh nhìn trước, chuyển sang ngẩng đầu nhìn bàn tay bị thương đang giấu sau lưng tôi.
Ánh mắt đó không rõ là có ý gì.
Dường như có chút chột dạ, nhưng nhiều hơn vẫn là sự chê bai.
Chê bai con người quá đỗi "yếu nhớt".
Này này này, người bị thương thật sự rõ ràng là nhóc mà.
Mèo con tuổi nổi loạn vết thương mãi không lành mà còn chết sống không chịu bôi thuốc, rốt cuộc lấy tư cách gì mà chê bai người chăm sóc của chính mình hả, này!
12
Sau khi bị cào một nhát, tôi quyết định không cưỡng ép nữa.
"Ăn một miếng cơm, học một điều khôn", tôi chuyển sang dùng trí tuệ để thắng.
Thế là ngay lúc Kiều Kiều khẩn trương chạy ra thò đầu thò cổ, tưởng rằng tôi vì bị cào nên tức giận, không muốn để ý tới nó nữa.
Tôi mang về nhà một chậu bạc hà.
Tiểu Bạch chạy tới ngửi hai cái, không phát hiện có gì bất thường nên cũng không thấy hứng thú mà bỏ đi.
Thấy nó như vậy, Kiều Kiều cũng không cam chịu thua kém mà bước lên, cũng dùng sức ngửi hai cái.
Rồi giây tiếp theo liền "phê" đến mức đánh lô tô.
Kiều Kiều: “?!”
Kiều Kiều trợn tròn mắt nhìn tôi đầy không thể tin nổi, trên mặt hiện rõ một dòng chữ: Đồ dân đen nhà ngươi dám mưu hại trẫm!
Tôi cười gian tà bế nó lên, vừa bôi thuốc vừa giải thích:
“Thứ này gọi là bạc hà, hay còn gọi là —— Cỏ mèo (catnip).”
Tuy nhiên mèo con dưới 6 tháng tuổi thường không có phản ứng mạnh như vậy với cỏ mèo, Kiều Kiều đúng là lạ thật.
Nhân lúc nó còn đang đê mê, tôi nhanh tay lẹ mắt lấy tuýp thuốc mỡ, bôi kín thuốc lên vết thương vẫn chưa lành hẳn của nó.
Bị bôi thuốc nhân cơ hội, Kiều Kiều kêu "miêu miêu ư ư", than phiền tôi vậy mà chơi xấu.
Chỉ là tiếng "than phiền" này phát ra bằng cái giọng mèo nũng nịu, nghe vào hoàn toàn giống như đang làm nũng vậy.
Cuối cùng để giữ thể diện cho cục cưng nhỏ, tôi vẫn dỗ dành hai câu: “Chao ôi, Kiều Kiều nhà ta ngoan thật, biết phải bôi thuốc cẩn thận thì vết thương mới nhanh lành, đúng không nào?”
“Nếu sau này Kiều Kiều cũng ngoan như vậy, chị sẽ không dùng cỏ mèo nữa.” dù sao hút nhiều quá hiệu quả sẽ giảm, “Đợi vết thương của em lành gần hết rồi, chị sẽ thưởng cho Kiều Kiều nhé?”
Chú mèo nhỏ bị cưỡng ép chấp nhận cái biệt danh Kiều Kiều liếc tôi một cái, khuôn mặt nhỏ màu vàng đầy kiêu kỳ ngoảnh sang hướng khác, trông có vẻ hoàn toàn không ăn chiêu này.
“Nào, Kiều Kiều lật người lại, bên kia cũng phải bôi thuốc nữa.”
Mèo con khinh bỉ đứng dậy.
Mèo con khinh bỉ xoay người lại.
Mèo con khinh bỉ nhưng vô cùng phối hợp mà lộ ra cái bụng ở phía bên kia.
Tôi chậm rãi nở nụ cười: “Kiều Kiều ngoan lắm.”
Tôi biết ngay mà.
Quả nhiên không có một con vật nhỏ nào có thể từ chối sức quyến rũ của tôi!
Hắc hắc hắc.
13
Sau khi bôi thuốc đúng giờ, vết thương của Kiều Kiều nhanh chóng lành gần như hoàn toàn.
Khả năng tự phục hồi của động vật ở thời đại tinh tế này mạnh đến mức quá đáng, vết thương nặng như vậy mà đến vết sẹo cũng không để lại, khiến một con người "yếu nhớt" như tôi phải trầm trồ thán phục.
Lời hứa thưởng cho Kiều Kiều trước đó, tôi cũng nói được làm được.
Tôi làm hai chiếc gối ôm hình thú, hai nhóc mỗi đứa một cái.
“Cái này là của Tiểu Bạch.” Tôi đặt chiếc gối ôm hình khúc xương trước mặt Tiểu Bạch.
Kiều Kiều trước đây cứ tìm cơ hội bỏ trốn, tôi sống một mình nên không tránh khỏi những lúc không để mắt tới.
Vẫn là Tiểu Bạch gánh vác trách nhiệm canh giữ, vài lần liền tóm gọn chú mèo nhỏ đang tuổi nổi loạn kia.
“Cái này là cho Kiều Kiều.” Gối ôm hình cá khô nhỏ cũng được tôi đặt lên.
Tiểu Bạch sẵn lòng giúp tôi trông chừng chú tù nhân nhỏ, Tiểu Bạch là bé ngoan xứng đáng được thưởng.
Kiều Kiều sau đó ngoan ngoãn bôi thuốc, nên Kiều Kiều cũng là bé ngoan xứng đáng được thưởng.
Tiểu Bạch ngay lập tức thu chiếc gối ôm vào lòng, cúi đầu dùng mũi khẽ chạm nhẹ, không gì trân quý hơn.
Còn về phần Kiều Kiều.
Nó có vẻ không coi trọng loại đồ chơi chất lượng kém, khâu vá thô kệch, vải vóc bình thường này, trực tiếp khinh bỉ ngoảnh đầu đi.
Tất nhiên đây chỉ là bề ngoài.
Thực tế cứ mỗi vài giây, nó lại liếc nhìn một cái đầy không chú ý, rồi lại thản nhiên dùng cái đuôi quắp quắp một cái.
Liếc một cái, quắp một cái, liếc một cái, lại quắp một cái...
Cho đến khi cái đuôi trái ý chủ nhân, tự ý nhét chiếc gối ôm vào lòng nó, Kiều Kiều mới miễn cưỡng chấp nhận con cá khô nhỏ.
Đêm đó, chiếc giường đơn chật chội của tôi chào đón những vị khách mới.
Khi Tiểu Bạch đã trải xong chiếc chăn nhỏ của mình và chọn vị trí đặt gối ôm hình khúc xương, Kiều Kiều ngậm con cá khô, ngẩng cao đầu nhảy phắt lên giường.
Thấy Tiểu Bạch ngủ bên tay trái tôi, nó liền thản nhiên nằm xuống bên tay phải tôi, và ném cho Tiểu Bạch một ánh nhìn đầy thách thức.
Tiểu Bạch: “...”
Tiểu Bạch coi như không thấy, chỉ dụi dụi vào mu bàn tay tôi, ra hiệu rằng tối nay vẫn chưa được xoa đầu.
Thế là bên phải cũng bắt chước theo, cái đuôi to vỗ một cái, nhắc nhở tôi phải chia đều sự quan tâm.
Được được được, tuổi còn trẻ mà đã cho tôi trải nghiệm niềm hạnh phúc và nỗi phiền muộn của người mẹ sinh đôi rồi.
Nhưng may mắn thay, con người vừa đúng có hai bàn tay.
Thế là tôi một tay ôm một đứa, xoa đầu xong xuôi, liền ôm cả hai vào lòng.
“Các em đều là đôi cánh của chị, ngoan lắm ngoan lắm, phải đi ngủ thôi nào…”
Tiểu Bạch đã quen với màn tập kích bất ngờ này của tôi, rất nhanh liền chìm vào giấc ngủ an lành trong mùi hương quen thuộc.
Còn Kiều Kiều thì như lâm vào đại địch, nhìn chằm chằm vào bàn tay phải mà tôi đang ôm lấy nó, đồng tử còn giãn ra.
Không lâu sau, ngay khi tôi tưởng rằng chú mèo kiêu kỳ sẽ nhảy xuống giường bỏ trốn.
Kiều Kiều khẽ cuộn cái đuôi, cuộn con cá khô nhỏ của mình vào lòng.
Nó dán lưng vào ngực tôi, bốn cái chân nhỏ đặt lên con cá khô.
Cứ như vậy mà ngủ thiếp đi một cách hiếm thấy.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Hệ Thống Địa Phủ Sập Vì Anh Chồng Cuồng Đốt Vàng Mã!
Tác giả: Ma Nữ Cáp Cáp Phạn
Cập nhật: 22:31 14/06/2026
Mùa Hè Cuối Cùng
Tác giả: Thang Thang Đại Ma Vương
Cập nhật: 20:25 14/06/2026
Tiểu Thư Và Ám Vệ
Tác giả: Bé Soda Vải
Cập nhật: 21:28 13/06/2026
Hôn Lễ Triệu Đô
Tác giả: Bất Tá Quang
Cập nhật: 21:20 13/06/2026
Nhà Đỏ
Tác giả: Diễm Nhi
Cập nhật: 23:27 12/06/2026