Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 2

Chương 2/6

Audio chương

Tôi dẫn Trương Kỳ vào nhà.

"Cậu cứ tự nhiên kiểm tra đi, đừng làm xáo trộn đồ đạc của tôi là được." Tôi rót cho cậu ta một cốc nước, "Sau vụ bánh kem dâu tây, tôi đã thuê người có chuyên môn đến nhà kiểm tra, không tìm thấy bất kỳ thiết bị nghe lén hay ghi hình nào, ổ khóa cửa cũng không có dấu vết bị cạy phá."

Cậu ta dường như không nghe tôi nói, cúi đầu khẽ luồn tay sờ mó từng món đồ nội thất, dáng vẻ tập trung cao độ ngoài dự tính của tôi.

"Cô Vương." cậu ta đột nhiên lên tiếng hỏi, "Sao trên giường của cô lại đặt một con gấu bông lớn như thế?"

"Đó là món quà đầu tiên chồng tôi tặng tôi." Tôi quay đầu mỉm cười, "Hồi đó anh ấy không có nhiều tiền sinh hoạt phí, không mua nổi quà đắt tiền, liền vào trung tâm trò chơi chơi máy đẩy xu suốt một đêm."

"Kỹ năng của anh ấy rất tốt, thắng được rất nhiều xu vàng rồi đổi con gấu bông to nhất, đắt nhất đó cho tôi."

Trương Kỳ im lặng một lúc rồi nói: "Người chết đã đi rồi, người sống vẫn phải tiếp tục sống. Cô đặt nó ở đầu giường thì sẽ mãi mãi kẹt trong ký ức không thoát ra được, tốt nhất là nên... xử lý nó sớm đi."

"Đây là chuyện riêng của tôi, không phải lý do tôi mời cậu đến." Tôi có chút không vui, "Cậu có tìm ra vấn đề gì không?"

"Trên người cô quấn quanh âm khí và oán khí rất nặng, chắc chắn là có kẻ mang lòng căm thù cực lớn đang nguyền rủa cô."

Cậu ta vừa dứt lời, tiếng chuông báo tin nhắn trên điện thoại của tôi lập tức dồn dập vang lên như tiếng chuông đòi mạng.

[Người đàn ông bên cạnh em là ai?]

[Có phải em đã thay lòng đổi dạ rồi không?]

[Một năm trước là em đã hại chết anh! Sao em có thể phản bội anh!]

[Là em hại chết anh!]

[Là em hại chết anh!]

[Là em hại chết anh!]

[Là em hại chết anh!]

Mặt tôi cắt không còn giọt máu, người run rẩy không kiểm soát nổi, suýt chút nữa thì làm rơi điện thoại.

Trương Kỳ nhanh tay lẹ mắt giật lấy chiếc điện thoại, lướt nhanh qua một lượt rồi dứt khoát tắt nguồn ném sang một bên.

"Cô Vương, cô bình tĩnh lại đi." Cậu ta dùng lực giữ chặt vai tôi, "Loại nguyền rủa cực mạnh này cần phải có tro cốt của người chết và vật tùy thân của người sống, không phải ai cũng làm được. Tro cốt của chồng cô hiện đang để ở đâu?"

Tôi ngơ ngác nhìn cậu ta, thẫn thờ một lúc lâu tầm mắt mới dần rõ ràng trở lại, lý nhí đáp: "Ở nhà tang lễ."

"Xin chào, tôi muốn kiểm tra hũ tro cốt của chồng tôi là Trần Phong."

Tôi đưa giấy tờ tùy thân cho nhân viên nhà tang lễ, Trương Kỳ đứng một bên, lặng lẽ quan sát xung quanh.

"Được rồi, xin cô chờ một lát. Ơ... thưa cô, hũ tro cốt của chồng cô, anh Trần Phong, đã được mang đi rồi ạ."

"Cái gì?" Tôi kinh hãi, "Ai mang đi? Có ghi chép lại không?"

"Là mẹ của anh Trần đến mang đi ạ."

Trương Kỳ nhíu mày: "Mang đi từ lúc nào?"

"Để tôi xem thời gian... À, là hai tháng trước."

Trong tích tắc, tôi như rơi vào hầm băng.

Hai tháng trước, chính là thời điểm tôi bắt đầu nhận được tin nhắn của Trần Phong.

Tôi nhớ lại hình ảnh người bà cụ vốn luôn hiền từ nhân hậu lại ở trong bệnh viện giật tóc tôi, gào thét đến khản cả giọng: "Là mày đã hại chết con trai tao! Mày trả nó lại đây cho tao! Trả lại đây!"

Tôi lại nhớ đến ánh mắt lạnh lẽo đầy thù hận của bà ta tại tang lễ của Trần Phong: "Tại sao người chết không phải là mày? Thiện ác cuối cùng đều có báo ứng, sẽ có ngày mày phải đền mạng cho Trần Phong."

Tôi lẩm bẩm: "Trách không được... Sau khi Trần Phong mất, bà ấy luôn né tránh không gặp tôi, vậy mà hai tháng trước đột nhiên lại bảo muốn đến nhà lấy vài bộ quần áo của Trần Phong. Sau khi bà ấy đến, nhẫn cưới của tôi cũng đột ngột không tìm thấy đâu nữa, tôi cứ nghĩ là mình làm mất..."

Tôi nghẹn ngào: "Bà ấy lại hận tôi đến mức này sao..."

Trương Kỳ im lặng đứng một bên, dường như định giơ tay lên an ủi tôi, nhưng cuối cùng cậu ta lại siết chặt nắm tay, từ từ hạ xuống.

Cậu ta trầm giọng hỏi tôi: "Cô có cách nào lấy lại hũ tro cốt từ tay bà ấy không?"

"Tôi chắc chắn là không thể... Nhưng có một người làm được." Tôi day nhẹ thái dương, "Trịnh Xuyên, người bạn thân nhất của chồng tôi, có thể giúp được việc này."

Tôi gọi điện thoại cho Trịnh Xuyên, hỏi anh ấy xem có thể giúp đỡ được không.

"Yêu cầu này của cậu đúng là làm khó người ta quá." Giọng Trịnh Xuyên nghe có vẻ khá bất lực, "Nếu tớ giúp cậu việc này, e là bà cụ sẽ hận tớ cả đời mất. Tớ có thể hỏi vì sao cậu lại muốn làm vậy không?"

Tôi do dự một lát, cuối cùng vẫn kể lại đầu đuôi sự việc cho anh ấy nghe.

Giọng Trịnh Xuyên bỗng trở nên nghiêm túc: "Cậu nói thế tớ mới nhớ ra. Hai tháng trước, bà cụ có gọi điện cho tớ, bảo là mình được cao nhân chỉ điểm, có cách để Trần Phong quay về nhân gian."

"Tớ lo bà cụ gặp phải kẻ lừa đảo nên có khuyên vài câu, nhưng bà ấy tin sái cổ là nhất định sẽ thành công, còn nói cái gì mà... mượn xác hoàn hồn của người sống."

Mượn xác hoàn hồn của người sống?

Rõ ràng, người sống ở đây chính là tôi.

Câu nói năm xưa của bà cụ: "Sẽ có ngày mày phải đền mạng cho Trần Phong", hóa ra không chỉ là một câu nói lúc tức giận.

Không phải là không đau, cũng không phải là không muốn khóc lóc thảm thiết, chỉ là đột nhiên tôi cảm thấy vô cùng hoang mang, giống như một khoảng trắng xóa không tìm thấy lối ra.

Tôi trầm giọng hỏi anh ấy: "Cậu có thể giúp tớ không?"

Trịnh Xuyên im lặng một lát: "Tớ đương nhiên sẽ giúp cậu rồi, đừng quên tớ là bạn thân nhất của Trần Phong mà. Tại hôn lễ của hai người, tớ đã hứa sẽ mãi mãi bảo vệ tình yêu của hai bạn."

Tôi cảm kích nói: "Cảm ơn cậu... thay mặt cho tớ, và cũng thay cho cả Trần Phong nữa."

Sau khi cúp máy, tôi nhìn sang Trương Kỳ: "Chúng ta cứ đợi ở đây là được, Trịnh Xuyên sẽ mang hũ tro cốt ra ngoài."

"Cô rất tin tưởng anh ta."

"Chúng tôi quen biết nhau từ hồi đại học, anh ấy, chồng tôi và tôi cùng sinh hoạt chung một câu lạc bộ, nhiều năm qua quan hệ vẫn luôn rất tốt, anh ấy còn là phù rể trong đám cưới của chúng tôi."

Tôi cúi đầu, có chút xót xa nói: "Hồi đại học anh ấy cứ luôn bảo là rất ngưỡng mộ bọn tôi vì tìm thấy chân ái."

"Lúc tôi và Trần Phong kết hôn, anh ấy còn khóc nhiều hơn cả bọn tôi, nói rằng mình đã được chứng kiến tình yêu đẹp nhất trên đời và muốn mãi mãi bảo vệ bọn tôi."

"Sau khi Trần Phong qua đời, cú sốc anh ấy phải chịu đựng cũng chẳng kém gì tôi... Anh ấy cứ mãi không chịu yêu đương ai, bảo là bản thân vẫn chưa thể bước ra được."

Trương Kỳ im lặng không nói gì.

"Không nhắc chuyện này nữa."Tôi lau nước mắt, "Sao cậu lại không hỏi tôi?"

"Hỏi cô chuyện gì?"

"Chuyện những tin nhắn, và chuyện về mẹ của Trần Phong." Tôi nhìn thẳng vào mắt cậu ta, "Cậu không thắc mắc vì sao mọi người đều nói chính tôi là người đã hại chết Trần Phong à?"

Trương Kỳ lắc đầu: "Đây là chuyện riêng của khách hàng, chúng tôi sẽ không nghe ngóng. Cô không muốn nói thì tôi sẽ không hỏi."

Tôi lặng lẽ nhìn cậu ta một lúc, cuối cùng thở dài một tiếng: "Tôi kể cho cậu nghe sự thật vậy."

"Trần Phong là do tôi hại chết."


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Sênh Sênh, Anh Không Hối Tiếc

Sênh Sênh, Anh Không Hối Tiếc

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 13:07 23/04/2026
Hoa Ngô Đồng Chưa Tàn, Người Chưa Quên

Hoa Ngô Đồng Chưa Tàn, Người Chưa Quên

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 15:58 24/04/2026
Sau Khi Mang Thai Con Của Anh Kế, Tôi Đã Bỏ Trốn

Sau Khi Mang Thai Con Của Anh Kế, Tôi Đã Bỏ Trốn

Tác giả: Tây Tây Bạt La Bộc

Cập nhật: 20:24 15/07/2026
Thương Xót Ngày Xuân Đến Muộn

Thương Xót Ngày Xuân Đến Muộn

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 20:08 15/07/2026
Alpha Thật Thà

Alpha Thật Thà

Tác giả: Sô-cô-la A Hoa Điềm

Cập nhật: 22:58 04/07/2026