Ngoại truyện
Chương 9/9
Audio chương
Lần đầu tiên Triệu Phong Vọng nhìn thấy Lâm Úy không phải là ở tiệm sách.
Mà là ở bãi biển, anh ấy nhìn thấy cô đang mặc một bộ Hán phục màu xanh nước biển để chụp ảnh trên bãi cát.
Sự cảm tri đối với vận động của vỏ Trái Đất và có thể khống chế vận động của vỏ Trái Đất, đây chính là dị năng của anh ấy.
Dị năng mạnh mẽ như thế này khiến cho thính lực của anh ấy khác dị với người thường, ngày thường cần phải đeo nút bịt tai đặc chế để đoạn tuyệt với mọi âm thanh, nếu không màng nhĩ của anh ấy sẽ bị các loại âm thanh xuyên thấu và phá hủy.
Ngày hôm đó vùng biển sâu không được yên bình, anh ấy được phái qua đây để điều tra, liền gặp phải Lâm Úy.
Ánh mặt trời chiếu rọi mặt nước biển lấp lánh, thiếu nữ xinh đẹp chạy nhảy trên bãi cát vàng, nơi xa biển trời một đường, bọt sóng màu trắng ở gần đó cuộn trào một cách vui vẻ.
Giống như thần nữ đến nhân gian vui chơi, có thể nhìn từ xa đã là phúc khí to lớn của cuộc đời rồi.
Sau này gặp lại Lâm Úy, là ở quảng trường âm nhạc.
Lâm Úy ở trong tiệm sách, mặc một chiếc áo măng tô màu kem, sau khi xoa xoa gáy thì bưng ly cà phê lên, thông qua bức tường kính của tiệm sách để nhìn trộm phong cảnh bên ngoài.
Những con chim bồ câu trắng ở quảng trường âm nhạc vỗ cánh cổ động anh ấy tiến về phía trước.
Không khéo, anh ấy bước vào cửa, cô liền đặt cuốn sách trở lại giá sách.
Triệu Phong Vọng lấy ra cuốn sách mà cô vừa mới đặt lại kia, không ngờ tới đó lại là một cuốn bản sao chép tay về tâm đắc cờ vây.
Chủ nhân của tiệm sách này cho phép độc giả sử dụng phương thức "bình luận đoạn bằng tay", đem suy nghĩ, nghi vấn, cảm nhận của bản thân viết vào một cuốn sổ nhỏ bằng lòng bàn tay, ghi chú rõ thời gian ngày tháng, kẹp vào trang mà mình muốn bình luận.
Cuốn sách này người mượn đọc chắc chắn chỉ có một mình cô, cứ cách vài trang là lại kẹp một tờ giấy, nét bút sắc sảo đầy sắc khí viết toàn là những lời nghi vấn và mệt mỏi của con tim.
Anh ấy đã làm thẻ hội viên để mượn cuốn sách đó, ở ngay phía dưới những nghi vấn của cô mà lần lượt giải đáp.
Mấy ngày cuối tuần sau đó, anh ấy đều sẽ đến tiệm sách một chuyến.
Trọn vẹn hai tháng trời.
Ngày tuyết đầu mùa của thành phố A rơi cũng là vào ngày cuối tuần, Triệu Phong Vọng đi đến quảng trường âm nhạc, trên tay bưng hai ly cà phê, nói là nhãn hiệu mà lúc anh ấy mới gặp Lâm Úy thấy cô uống.
Anh ấy nghĩ, nếu như lần này lại không gặp được, chứng tỏ họ có duyên không phận.
Sau đó, anh ấy nhìn thấy cô đang ngồi ở cùng một vị trí cũ, mặc chiếc áo khoác dạ màu đen và chiếc khăn quàng cổ màu đỏ rượu vang.
Bên tay của cô vừa vặn đang thiếu một ly cà phê.
Anh ấy bước vào cửa, chuẩn bị mở ra sợi dây ràng buộc thuộc về hai người họ.
Toàn văn hoàn.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Não Yêu Đương Không Tu Nổi Vô Tình Đạo
Tác giả: Ngọc Tử
Cập nhật: 22:22 01/06/2026
Yến Tiên Sinh Mắc Chứng Khao Khát Tiếp Xúc Da Thịt
Tác giả: Nhân Mặc Tùy
Cập nhật: 22:05 01/06/2026
Hận Minh Nguyệt
Tác giả: Thập Tứ Kỳ
Cập nhật: 22:08 31/05/2026
Tận Cùng Của Tuyệt Vọng
Tác giả: Nhược Hoa
Cập nhật: 22:01 31/05/2026
Hạ Linh
Tác giả: Lựu Liên Tuế Tuế An
Cập nhật: 21:51 31/05/2026