Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 4

Chương 4/8

Audio chương

11

Bố mẹ Thẩm gia cũng không nói gì.

Dù sao Hạ Kiều Chi cũng mới trở về, cảm giác tội lỗi của họ đối với cậu ta vẫn còn rất lớn.

Họ cũng hy vọng tôi ít tiếp xúc với con trai ruột của họ hơn.

Cho nên cục diện hiện tại chính là tốt nhất cho tất cả.

Chỉ là Hạ Kiều Chi lại không thỏa mãn với sự bình yên lúc này.

Hôm đó khi tôi đi học về, từ xa đã nhìn thấy có người đang đứng trước cổng viện.

Đi đến gần nhìn kỹ lại.

Hóa ra là Hạ Kiều Chi.

Theo bản năng tôi liền muốn quay đầu đi lối khác.

Bởi vì tôi không muốn xảy ra xung đột trực diện với cậu ta.

Tiếc là.

Cậu ta không cho tôi cơ hội đó.

“Thẩm Dịch Đông! Cậu định đi đâu đấy?!”

Bị gọi đích danh, tôi không còn cách nào khác đành phải dừng bước.

Hệ thống: 【Cậu đúng là nhát chết đi được.】

Hạ Kiều Chi nhanh chóng đi tới trước mặt tôi.

“Khoảng thời gian này cậu sống khá là vui vẻ nhỉ, cậu tưởng trốn đến chỗ chú nhỏ thì có thể yên tâm ở lại Thẩm gia sao?”

“Sao da mặt cậu lại dày thế cơ chứ? Đã không phải người Thẩm gia rồi mà còn bám riết không đi.”

Những lời cậu ta nói tôi không hề phản bác.

Chủ yếu là vì tôi cũng chẳng biết phải phản bác làm sao.

Hơn nữa, cậu ta có oán hận tôi thì cũng là điều dễ hiểu.

Bởi vì bất luận là lỗi của ai.

Thì việc tôi đã chiếm giữ cuộc đời vốn thuộc về cậu ta là sự thật.

Nếu đổi lại là tôi, tôi cũng không thể chịu đựng nổi.

“Cậu tìm tôi có chuyện gì không?”

Hạ Kiều Chi giơ thứ đồ đang xách trong tay lên.

“Tôi có chuẩn bị canh cho chú nhỏ, đặc biệt mang tới cho chú ấy nếm thử.”

“Vậy cậu cứ đợi chú nhỏ về đi, chú ấy đồng ý thì tôi mới có thể cho cậu vào được.”

“Thẩm Dịch Đông! Cậu đang khoe khoang cái gì đấy hả?! Tôi mới là con cái Thẩm gia, chú nhỏ cũng là của tôi, cái đồ giả mạo như cậu chắn ở đây làm gì? Cậu tưởng cậu không mở cửa thì tôi không vào được chắc?”

Ý thức về lãnh địa riêng tư của Chu Trì Tuân rất mạnh.

Bất kỳ ai cũng không được phép bước vào nếu chưa có sự đồng ý của anh.

12

Thấy Hạ Kiều Chi thật sự định xông bừa vào.

Tôi không nhịn được đành phải tiến lên ngăn cản.

Chú nhỏ đã giúp tôi nhiều như vậy, tôi không thể đến cả chuyện nhỏ nhặt này cũng không giúp anh ngăn lại được.

Nhưng Hạ Kiều Chi đã quyết tâm phải vào bằng được.

Thế là hai chúng tôi đẩy qua đẩy lại với nhau.

Trong lúc giằng co, cặp lồng canh cậu ta mang tới đổ hết lên cánh tay tôi.

Nhiệt độ tuy không đến mức bỏng rát sôi sục, nhưng cũng đủ để làm da thịt bị bỏng.

Ngay khi tôi còn đang bàng hoàng vì đau đớn, Hạ Kiều Chi đã thẳng tay đẩy mạnh một cái làm tôi ngã nhào xuống đất.

“Tôi đã nói rồi, cái loại giả mạo như cậu không có tư cách tranh giành với tôi đâu. Cứ chờ đấy, sớm muộn gì tôi cũng sẽ đuổi cậu ra khỏi Thẩm gia!”

“Hai người đang làm cái gì thế?”

Giọng nói quen thuộc vang lên, sắc mặt Hạ Kiều Chi lập tức thay đổi xoạch một cái.

Cậu ta quay sang mách tội với Chu Trì Tuân.

Nói là tôi làm đổ canh của cậu ta, lại còn không cho cậu ta vào nhà.

Còn tôi thì không thèm biện minh lấy một lời.

Chỉ im lặng từ dưới đất bò dậy.

Tôi cứ ngỡ Chu Trì Tuân cũng giống như bố mẹ Thẩm gia, sẽ tin vào lời nói của Hạ Kiều Chi.

“Cút ra ngoài.”

“Nghe thấy chưa hả Thẩm Dịch Đông, chú nhỏ bảo cậu…”

“Tôi nói cậu đấy, Hạ Kiều Chi, cút khỏi đây ngay. Chưa có sự cho phép của tôi thì cấm được bén mảng đến nơi này nửa bước. Nếu cậu không làm được, tôi không ngại đến nói chuyện hẳn hoi với bố mẹ cậu đâu.”

Hạ Kiều Chi hậm hực mặt đen như nhọ nồi bỏ đi.

Còn Chu Trì Tuân thì không nói lời nào.

Chỉ nắm tay dắt tôi vào nhà.

Anh giúp tôi xối nước lạnh lên chỗ bị bỏng để xử lý vết thương, sau đó lại dắt tôi ra sofa ngồi xuống.

Anh tìm ra tuýp thuốc mỡ trị bỏng.

Vô cùng chăm chú và nhẹ nhàng bôi thuốc cho tôi.

Nhìn dáng vẻ anh quan tâm lo lắng cho mình như vậy, tôi không nhịn được liền buột miệng hỏi:

“Chú nhỏ, sao chú lại đối xử tốt với cháu như thế? Chú có muốn lấy được thứ gì từ chỗ cháu không?”

Chu Trì Tuân khựng lại hành động của mình, bàn tay đang nắm cổ tay tôi khẽ trượt xuống.

Anh trực tiếp len ngón tay vào giữa các ngón tay tôi rồi nắm chặt lấy.

Ánh mắt anh nhìn tôi mang theo một cảm giác chiếm đoạt mãnh liệt, khiến tôi có chút rụt rè.

Tôi muốn rút lại câu nói vừa rồi.

Nhưng đã không kịp nữa rồi.

“Vậy thì phải xem, cháu có thể cho tôi cái gì rồi.”

“Thẩm Dịch Đông, cháu có thể cho tôi cái gì nào?”

13

Nghe thấy lời Chu Trì Tuân nói, tôi vậy mà lại thật sự suy nghĩ nghiêm túc xem, hiện tại mình có thể cho anh cái gì?

Nhưng tôi chỉ là một cậu sinh viên nghèo.

Chẳng có cái gì trong tay cả.

Thì cho anh được cái gì chứ?

Có chăng thứ cho được chính là mấy cái điều mà hệ thống đã nói với tôi thôi.

Thế nhưng...

Tôi lén nhìn Chu Trì Tuân một cái, anh vừa nói xong câu đó thì đã tiếp tục cúi đầu làm việc của mình rồi.

Anh lại cẩn thận, nhẹ nhàng bôi thuốc cho tôi.

Anh thực sự là kiểu người giống như hệ thống nói sao?

Tôi nghĩ thế nào cũng không ra, Chu Trì Tuân làm sao có thể rung động với tôi được chứ.

“Thẩm Dịch Đông, đôi khi đối xử tốt với một người là không cần lý do đâu. Nếu trên đời này làm chuyện gì cũng phải tìm cho mình một cái cớ, thì mọi người sống chẳng phải mệt mỏi lắm sao? Cháu thấy đúng không?”

Tôi khẽ cắn vào đầu lưỡi một cái.

Để bản thân tỉnh táo lại, đừng có bị lời của hệ thống dắt mũi nữa.

Sau đó tôi gật gật đầu.

Tỏ ý đã hiểu.

Chu Trì Tuân cất tuýp thuốc bỏng đi.

Rồi anh đứng dậy, đứng từ trên cao nhìn xuống tôi.

“Chuyện ngày hôm nay cháu làm rất đúng, nhưng cũng không đúng. Khi cậu ta đối xử với cháu như vậy, cháu nên mạnh dạn đánh trả lại. Tôi nhìn ra được, cháu hoàn toàn đánh thắng được cậu ta mà.”

Chu Trì Tuân nói xong câu đó liền đi lên lầu tắm rửa.

Tôi ngồi thẫn thờ ở dưới nhà một lúc lâu.

Suy nghĩ xem lời anh vừa nói rốt cuộc có ý gì.

Nhưng không thể không thừa nhận.

Lúc này tôi cảm thấy vô cùng may mắn.

Vì lúc trước đã đồng ý ở lại đây.

Chứ không phải gồng mình lên sĩ diện hão nói rằng bản thân không cần sự giúp đỡ của Chu Trì Tuân.

Khoảng thời gian này, chắc là anh đều biết rõ những chuyện đã xảy ra giữa tôi và Hạ Kiều Chi rồi nhỉ.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Từ Nay Không Dám Nhìn Quan Âm

Từ Nay Không Dám Nhìn Quan Âm

Tác giả: Quýt Ấm

Cập nhật: 19:10 19/06/2026
Đêm Chưa Tàn Ở Vịnh Victoria

Đêm Chưa Tàn Ở Vịnh Victoria

Tác giả: Nam Tường Hải Đường

Cập nhật: 19:28 19/06/2026
Duy Nhất

Duy Nhất

Tác giả: Nhị Thập Tứ Kiều Hoa Nguyệt

Cập nhật: 18:04 18/06/2026
Kết Hôn Rồi Mới Yêu

Kết Hôn Rồi Mới Yêu

Tác giả: Vương Nhị Miêu

Cập nhật: 17:54 18/06/2026
Tổng Chỉ Huy Tối Cao Là Một "Trà Xanh" Chính Hiệu?

Tổng Chỉ Huy Tối Cao Là Một "Trà Xanh" Chính Hiệu?

Tác giả: Mông Kỳ Kỳ

Cập nhật: 17:46 18/06/2026