Chương 2
Chương 2/9
Audio chương
4
Phó Lưu Xuyên vẫn chưa biết, tôi đã chết rồi.
Chỉ là khi nhắn tin hỏi về dự định sau khi tốt nghiệp của tôi.
Anh ấy phát hiện ra tôi đã chặn mình.
Anh ấy biết tính cách tôi kỳ lạ, bốn năm đại học cũng chỉ có Giang Dao là người bạn tâm giao duy nhất.
Vì thế, anh ấy đã tìm đến cô ta.
Tôi phiêu du giữa không trung, nhìn anh tìm thấy Giang Dao.
"Xin hỏi, cô có thể liên lạc với Phó Liễu Liễu không?"
Giọng điệu của Phó Lưu Xuyên khách sáo lại xa cách.
Giang Dao nhìn anh, cắn môi, vẻ mặt đầy sự ngập ngừng.
Anh bổ sung thêm một câu: "Tôi nghĩ, cô chắc từng gặp tôi rồi, tôi là anh trai của Phó Liễu Liễu, Phó Lưu Xuyên."
"Liễu Liễu từng nói, anh không phải anh trai cậu ấy."
Giang Dao buột miệng nói ra.
Sau đó lập tức che miệng, vẻ mặt đầy sự hối hận vì lỡ lời.
Phó Lưu Xuyên đột ngột sững người.
Một lát sau, anh bình tĩnh mở lời: "Cô ấy còn nói gì với cô về tôi nữa không?"
"Liễu Liễu nói, cậu ấy rất ghét anh, vất vả lắm mới tốt nghiệp, chỉ muốn tránh xa anh ra, tốt nhất là cả đời đừng gặp mặt."
Giang Dao nói đến đây thì ngừng lại, "Cậu ấy còn nói, bố anh đã hại chết mẹ cậu ấy, giữa hai người vốn dĩ là kẻ thù."
"Cậu ấy chỉ mong anh sớm chết đi."
Không phải vậy.
Không phải như thế.
Tôi liều mạng muốn phản bác lại Giang Dao.
Nhưng dù có cố gắng đến thế nào, cũng không phát ra được dù chỉ một chút âm thanh.
Phó Lưu Xuyên lặng lẽ nghe cô ta nói.
Hàng mi dài khẽ run lên, như cánh bướm chực chờ bay lên, che giấu mọi cảm xúc trong đáy mắt.
Không biết có phải anh ấy nhớ lại ngày sinh nhật tôi, lúc tôi cãi nhau với anh ngoài cửa tòa nhà cổ hay không.
Khi đó tôi cũng nói: "Nếu anh chết rồi, tôi phải mở sâm panh ăn mừng."
Nghĩ đến đây, tôi đột nhiên ngẩn người dừng lại giữa không trung.
Cảm giác hối hận trào dâng như nước biển tràn về.
Không phải vậy đâu, anh trai!
Em chỉ là sợ, sợ anh nhìn thấu những tâm tư ẩn giấu, bẩn thỉu của em.
Anh đã đủ ghét em rồi.
Em không muốn trở nên khó coi hơn nữa.
"Tôi biết, em ấy luôn hận tôi."
Hồi lâu sau, Phó Lưu Xuyên với sắc mặt trắng bệch cuối cùng cũng cong môi, "Có thể làm phiền cô, sau này định kỳ liên lạc với tôi, nói cho tôi biết tình hình của Phó Liễu Liễu không?"
Giang Dao lộ ra vẻ do dự.
Anh lại dịu dàng lịch sự bổ sung thêm một câu: "Không cần nói cho em ấy biết, tôi chỉ muốn xác nhận em ấy an toàn."
5
Giang Dao đương nhiên đồng ý.
Đây vốn dĩ đã là mục đích của cô ta.
Để thuận tiện, Phó Lưu Xuyên còn sắp xếp cho cô ta vào làm tại tập đoàn Phó thị.
Tôi nhìn cô ta lấy điện thoại của tôi để tự nhắn tin cho mình.
Mỗi ngày sau khi tan làm đều tìm Phó Lưu Xuyên.
Thêu dệt nên lời nói dối rằng tôi tìm được công việc ở một thành phố khác và đang sống rất tốt.
Ở chung bốn năm đại học, cô ta vốn dĩ đã rất hiểu tôi.
Cộng thêm sự giúp đỡ của hệ thống.
Phó Lưu Xuyên dường như chưa từng nghi ngờ lời nói của cô ta.
Nửa tháng sau, Giang Dao nói với anh: "Liễu Liễu nói, dạo này cậu ấy gặp được một người đàn ông khiến cậu ấy có cảm tình, đã bắt đầu hẹn hò rồi."
Cả người Phó Lưu Xuyên cứng đờ trên ghế.
Một lát sau, anh chậm rãi thở ra một hơi, đứng dậy.
Đi đến cửa, anh dừng lại một chút, quay đầu lại: "Em ấy có nói với cô, đó là người như thế nào không?"
6
Trong quán bar, ánh đèn mờ ảo, làm nổi bật không khí ám muội.
Phó Lưu Xuyên đã uống quá nửa chai Brandy.
Đôi mắt vốn lạnh lùng như mặt hồ phẳng lặng, lúc này mờ mịt hơi men.
Trong khoang ngồi đối diện, Giang Dao đang kể cho anh nghe về người đàn ông mà cô ta bịa đặt ra.
"Liễu Liễu nói, họ là đồng nghiệp…"
Anh hơi nghiêng đầu, chống cằm, nghe một lúc lâu.
Đột nhiên cười cười: "Như vậy cũng tốt."
"Cô Giang, cảm ơn đã thông báo, thời gian cũng không còn sớm, cô cũng nên về nhà đi."
"Anh Phó, anh uống nhiều như vậy, cũng không tiện lái xe."
Giang Dao cố ý làm mềm giọng.
Dưới ánh đèn mờ, gương mặt trang điểm tinh xảo của cô ta mang theo vẻ dụ dỗ nào đó, "Tối nay tôi không uống rượu, để tôi lái xe đưa anh về."
Nói xong câu này, cô ta thầm bổ sung trong lòng: "Cuối cùng cũng đợi được lúc Phó Lưu Xuyên say khướt! Gạo nấu thành cơm, cơ hội tốt ngàn năm có một này không thể bỏ lỡ."
Hệ thống phụ họa: "Ký chủ, anh ta đã say rồi, cô lại xinh đẹp thế này, là đàn ông ai mà không rung động."
"Trước làm sau yêu, đúng là cốt truyện ngôn tình ngọt sủng kinh điển!"
Giang Dao đắc ý vô cùng.
Cô ta lái chiếc Bentley đen của Phó Lưu Xuyên, thông suốt đưa anh về tận dưới lầu.
Đột nhiên, Phó Lưu Xuyên vốn đang ngồi ghế phụ mở mắt ra.
Trong mắt vẫn tràn đầy hơi men, nhưng giọng điệu lại mang theo vài phần thăm dò: "Cô có vẻ, rất quen đường đến nhà tôi."
Giang Dao sững người, trong mắt xẹt qua một tia hoảng loạn, nhưng rồi nhanh chóng đè xuống.
"À… tôi từng nghe Liễu Liễu nhắc đến."
Phó Lưu Xuyên không đáp, chỉ im lặng nhìn cô ta đỗ xe, rồi đi theo anh lên lầu.
Cửa phòng mở ra, anh xoay người, lịch sự nói: "Muộn thế này rồi, cô về một mình không an toàn."
"Căn hộ dưới lầu cũng là tôi mua, cô có thể ở tạm đó một đêm."
Giang Dao cắn môi, như thể đã quyết tâm.
Mạnh mẽ bước tới một bước, lao vào lòng anh: "Anh Phó, thực ra tôi… "
Cô ta chưa nói hết câu, trong lúc giằng co, chiếc túi trên khuỷu tay đột nhiên rơi xuống đất.
Khóa kéo không đóng kỹ, đồ đạc bên trong văng tung tóe.
Phó Lưu Xuyên theo phản xạ nhìn qua.
Ánh đèn ở lối vào chiếu xuống, soi rõ trên chiếc điện thoại của tôi mà cô ta đã lấy đi.
Phó Lưu Xuyên đột ngột ngẩng đầu.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Não Yêu Đương Không Tu Nổi Vô Tình Đạo
Tác giả: Ngọc Tử
Cập nhật: 22:22 01/06/2026
Yến Tiên Sinh Mắc Chứng Khao Khát Tiếp Xúc Da Thịt
Tác giả: Nhân Mặc Tùy
Cập nhật: 22:05 01/06/2026
Thực Sắc Tính Dã
Tác giả: Cá Lớn Ăn Cá Nhỏ
Cập nhật: 21:55 01/06/2026
Hận Minh Nguyệt
Tác giả: Thập Tứ Kỳ
Cập nhật: 22:08 31/05/2026
Tận Cùng Của Tuyệt Vọng
Tác giả: Nhược Hoa
Cập nhật: 22:01 31/05/2026