Chương 8
Chương 8/9
Audio chương
21
Năm mới đến.
Cả nhà nhất quyết đòi theo tôi về quê ăn Tết.
Tôi khuyên không được, đành phải tiêm phòng trước cho họ: “Điều kiện ở làng con không tốt lắm đâu, thực sự là không tốt lắm đâu nhé! Nếu mọi người ở không quen thì…”
Xe theo con đường xi măng rộng thênh thang chạy thẳng đến cửa nhà tôi.
Tôi ngây người.
Lục Hành xoa đầu tôi: “Dự án tối ưu hóa cơ sở hạ tầng cho làng của em mà Thanh Hành hợp tác với chính quyền hiện đã hoàn thành giai đoạn một rồi.”
“Chân Chân, vào xem thử đi.”
Thực ra trong nhà hầu như chẳng thay đổi gì mấy.
Sau khi bà nội đi, tôi vẫn duy trì thói quen khi bà còn sống, dọn dẹp căn phòng nhỏ sạch bong kin kít.
Bàn ăn ghép từ những mảnh gỗ vụn được lau bóng loáng, trên bậu cửa sổ có mấy chiếc bình gốm nhỏ cắm hoa cúc dại, chiếc chuông gió bà làm cho tôi từ vỏ chai thuốc uống vẫn còn treo trước cửa.
Chúng tôi đã đón cái Tết đầu tiên sau khi tôi trở về Lục gia tại đây.
Dân làng biết chuyện Lục Hành tài trợ đã chiêu đãi chúng tôi vô cùng nồng hậu.
Cả kỳ nghỉ đông, gia đình chúng tôi ở lại trong làng.
Ăn hết nhà này đến nhà khác.
Khiến cả nhà ai nấy đều béo lên một vòng.
Trước khi đi, họ còn nhét đầy vào xe Lục Hành thịt gác bếp, lạp xưởng và đủ loại đồ khô.
Trước khi rời đi, tôi dẫn mẹ, anh trai và em gái lên núi tế bái bà nội.
Mộ của bà cũng đã được người ta dọn dẹp rất sạch sẽ, trước bia mộ còn đặt những bó hoa tươi.
Tôi đặt xuống những món bánh quy đào và bánh ngọt mà bà thích, lảm nhảm nói với bà rất nhiều chuyện.
Cuối cùng tôi gọi người nhà họ Lục lại.
Chỉ vào họ rồi cười với bà: “Đây là gia đình mới của con đấy ạ! Họ đối xử với con tốt lắm.”
“Bà ơi, bây giờ ngày nào con cũng hạnh phúc, ngày tháng ở làng cũng tốt lên rồi!”
Trên đường xuống núi, cả ba người đều im lặng.
Tôi buộc phải hỏi họ: “Mọi người sao thế?”
Lục Gia dụi mắt: “Chị ơi, bà nội của chị…”
“Bà nhặt được chị năm bà 80 tuổi, lúc bà đi đã 95 rồi, không bệnh không tật. Người trong làng đều nói đó là hưởng thọ.”
“Và bà còn nói, khi nào rảnh bà sẽ vào giấc mơ thăm chị.”
22
Năm thi đại học đó, trường xuất hiện hai thủ khoa của thành phố.
Một người là Lục Gia, người kia là Mạnh Tiêu.
Mạnh Tiêu từ chối lời đề nghị cùng ra nước ngoài du học của Cố Dạ Xuyên, nhận học bổng hậu hĩnh và vào Thanh Hoa.
Lục Gia lén kể chuyện bát quái với tôi: “Nghe nói họ đã cãi nhau một trận, Cố Dạ Xuyên nói Mạnh Tiêu chỉ đang lợi dụng cậu ta, Mạnh Tiêu bảo lợi dụng anh thì đã sao, anh nên thấy may mắn vì mình còn có giá trị lợi dụng đi. Cố Dạ Xuyên tức nổ đom đóm mắt, trong cơn giận đã đòi chia tay.”
“Mạnh Tiêu đồng ý ngay lập tức, Cố Dạ Xuyên hối hận nhưng không hạ cái mặt xuống để cầu hòa được, giờ ngày nào cũng uống rượu đua xe, tối qua vừa bị tai nạn xong, giờ đang nằm viện. Đám anh em của cậu ta chụp ảnh bộ dạng thê thảm đó gửi cho Mạnh Tiêu, bảo cô ấy đến xem.”
“Chị đoán xem Mạnh Tiêu trả lời thế nào?”
Tôi không đoán được.
Chỉ biết rằng mọi chuyện phát triển đã chệch khỏi quỹ đạo nguyên tác 180 độ rồi.
Lục Gia cười không ngớt: “Cô ấy nói ‘Khi nào rảnh thì xem’.”
Tôi cười cùng cô ấy xong lại cố ý trêu: “Đây là cơ hội tốt để em theo đuổi người ta đấy! Mau mang canh đến bệnh viện thăm Thái tử gia đi, hạ gục cậu ta…”
“Chị!”
Lục Gia rúc vào lòng tôi vặn vẹo, “Người ta hồi đó cũng là bị tra nam lừa thôi mà! Thái tử gia Bắc Kinh gì chứ, giờ trong lòng em chỉ có chị thôi~”
Cô ấy mà nũng nịu thì tôi chẳng thể phản kháng nổi một chút nào.
Chỉ đành giơ tay đầu hàng.
Cuối cùng Lục Gia ôm eo tôi, mỉm cười ngẩng đầu: “Thầy giáo trường Kinh Đại đồng ý điều kiện của em rồi! Khai giảng chị sẽ cùng em vào Kinh Đại!”
Đúng vậy, thành tích của tôi kém xa Lục Gia.
Cuối cùng chỉ miễn cưỡng lọt vào top 100 của khối.
Nhưng vẫn được thơm lây từ cô ấy để vào được ngôi trường tốt nhất.
Suốt thời gian đại học.
Lục Gia bám lấy tôi một cách thái quá.
Hận không thể biến thành vật trang trí treo trên người tôi.
Cho đến năm thứ ba.
Cô ấy đi trao đổi ở nước ngoài nửa năm.
Lúc quay về, tôi đã có bạn trai.
Đối phương là một cậu đàn em nghèo nhưng có chí.
Chúng tôi mới bên nhau được vài ngày.
Tôi dẫn cậu ta đi ăn cơm cùng Lục Gia.
Lục Gia nhìn một cái liền cười: “Trước mặt chị tôi thì giả vờ kiên trinh bất khuất gớm nhỉ, đồ hám của.”
Tôi hơi kinh ngạc: “Em nói bậy gì thế! Cậu ấy căn bản không biết gia cảnh nhà mình!”
“Vậy sao? Chắc là em nhận nhầm người rồi.”
Lục Gia cười híp mắt nói, “Xin lỗi nha anh rể, em xin lỗi anh, anh đừng chấp nhặt với em có được không?”
Bạn trai tôi đanh mặt hừ một tiếng.
Lục Gia lại rót nước cho tôi, bóc tôm, gỡ xương cá, cuối cùng cười hi hi sán lại bóp vai cho tôi.
Vốn dĩ tôi cũng không giận cô ấy, ngay lập tức bị dỗ đến mức mềm cả lòng.
Tối về nhà, tôi nhắn tin bảo bạn trai đừng trách em gái tôi, nó chỉ là tính tình trẻ con thôi.
Dỗ dành hồi lâu.
Cậu ta đột nhiên buông một câu: “Chia tay đi.”
Sau đó xóa kết bạn với tôi luôn.
Ngay sau đó, Lục Gia đến gõ cửa phòng tôi: “Chị, có phải anh ta đòi chia tay với chị rồi không?”
Không đợi tôi hỏi, cô ấy chủ động quăng cho tôi mấy tấm ảnh chụp màn hình bài đăng trên diễn đàn.
[Nghi ngờ cô gái ngồi đối diện mình trong thư viện là thiên kim tiểu thư, có nên theo đuổi không?]
[Trước đây từng thực tập ở Thanh Hành, cứ thấy cô gái đối diện trông rất giống em gái của tổng giám đốc Thanh Hành. Nếu theo đuổi được, cả nhà mình đều được nhờ vả rồi.]
Bình luận phía dưới toàn là ghen tị, mỉa mai, còn có người hiến kế cho cậu ta.
Và dòng cập nhật mới nhất của chủ thớt là: [Đã gặp được em gái của bạn gái rồi, mới biết cô chị là người không được sủng ái nhất nhà, lại còn là giả thiên kim, sau này căn bản chẳng được chia tài sản đâu. Mẹ kiếp, phí hoài tình cảm của ông đây.]
[Nhưng tin tốt là, cô em gái cũng bày tỏ hứng thú với tôi.]
[Anh em ạ, nhan sắc tôi đúng là đỉnh thật, chị em nhà giàu vì tôi mà trở mặt thành thù luôn.]
Lục Gia nói: “Đây là một diễn đàn thuần nam giới, phải có mã mời nội bộ mới vào được.”
“Trong đó toàn một lũ hám của muốn thượng vị, còn có cả lớp dạy chuyên biệt nữa, chị đừng có mắc bẫy hắn.”
Tôi như bị sét đánh ngang tai.
Liên tục hồi tưởng lại ngày đầu tiên tôi và bạn trai cũ nói chuyện với nhau.
Chàng thiếu niên thanh tú như nhành trúc đứng trước mặt tôi, khẽ chạm vào vai tôi:
“Xin lỗi bạn học, bút của mình lăn xuống dưới ghế bạn rồi.”
Tôi quay đầu, thấy ánh mặt trời chiếu lên lớp lông tơ mịn trên mặt cậu ta.
Còn có chiếc áo sơ mi trắng giặt sạch sẽ, tỏa ra mùi hương chanh của bột giặt.
Hóa ra tất cả đều là diễn kịch.
Lục Gia lo lắng nhìn tôi: “Chị ơi, chị đừng buồn nhé.”
“Không buồn, chỉ là tò mò thôi.”
Tôi hoàn hồn lại, hỏi Lục Gia: “Sao em biết được chuyện này?”
Lục Gia chui vào chăn của tôi: “Bởi vì em là người phụ nữ xấu mà, radar bắt sóng đồng bọn nhạy lắm.”
Tôi lấy ánh mắt đe dọa cô ấy: “Không được nói bậy.”
“Được rồi, là một cậu chàng đang theo đuổi em gửi cho em đấy.”
Cô ấy chớp mắt, “Đàn ông mà, tính đố kỵ lớn lắm. Thấy anh em tốt sắp thành công bước chân vào hào môn, họ hận đến chết đi được, sao có thể để hắn toại nguyện chứ?”
Tôi nảy sinh cảnh giác: “Chàng trai theo đuổi em là ai? Hai đứa tiến triển đến đâu rồi?”
Lục Gia cười: “Em còn chẳng thèm để mắt đến họ.”
“Ai cũng giống nhau cả thôi, trong lòng đều có toan tính và dự định riêng.”
Cô ấy dụi dụi vào tay tôi, “Chỉ có chị là tốt với em nhất thôi.”
Đột nhiên, cửa phòng ngủ của tôi bị gõ: “Lục Gia! Mẹ nấu đồ ăn đêm bảo tôi lên gọi Chân Chân xuống ăn, sao cô lại bám lấy chăn con bé nữa rồi!”
Là Lục Hành.
Lục Gia thản nhiên ngồi dậy, vuốt lại tóc: “Được rồi, xuống ngay đây.”
Tôi theo sau cô ấy xuống lầu.
Từ xa, trong phòng ăn đã tỏa ra mùi thơm của canh sườn củ sen.
Là món tôi tình cờ nhắc đến tối qua là muốn ăn.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, mẹ đã bày sẵn bát đũa.
Tôi thầm nói trong lòng.
Bà nội ơi, bà có thể yên tâm rồi.
Mỗi ngày trong cuộc đời con, đều là những ngày tốt đẹp.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Mất Kiểm Soát
Tác giả: Beng Chacha
Cập nhật: 05:46 09/05/2026
Kim Chủ Beta Của Alpha Cấp S
Tác giả: Xách hành lý bỏ chạy
Cập nhật: 05:35 09/05/2026
Niệm Chi
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:51 22/04/2026
Cẩm Nang Thuần Hóa Thiếu Gia Kiêu Ngạo
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 14:34 22/04/2026
Sênh Sênh, Anh Không Hối Tiếc
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:07 23/04/2026