Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 7

Chương 7/9

Audio chương

18

Sau khi Lục Gia xuất viện, chúng tôi được gọi đến đồn cảnh sát.

Cảnh sát nói cho chúng tôi biết, kẻ định bắt cóc thiên kim nhà họ Lục có liên quan đến cha của chúng tôi.

Sắc mặt mẹ tôi biến đổi kịch liệt: “Chuyện này là sao?”

Bà nhanh chóng biết được sự thật.

Ba tôi có nhân tình ở bên ngoài.

Đã hơn mười năm rồi.

Rất nhiều lần nói là đi bàn chuyện làm ăn, thực chất là đi thăm người đàn bà đó.

Gần đây, người đàn bà kia mang thai.

Cô ta muốn thượng vị, nhưng ba tôi lại muốn cắt đứt hoàn toàn, hai bên đàm phán không thành.

Cô ta trong cơn thịnh nộ đã phái em trai mình đi bắt cóc thiên kim nhà họ Lục, muốn cho ba tôi một bài học.

“Tôi đã theo ông ta mười một năm, lúc đầu ông ta nói vợ ông ta giống như bị điên, suốt ngày lẩm bẩm về đứa con gái thất lạc, ông ta thực sự không chịu nổi nữa rồi, chỉ là một đứa con gái nhỏ thôi, mất thì cũng mất rồi.”

Trong phòng thẩm vấn, người đàn bà kia nước mắt lem nhem đầy mặt, “Ông ta nói ở bên tôi có thể cảm nhận được sự thư thái và khoái lạc đã mất từ lâu, tôi cứ ngỡ ông ta thực lòng yêu mình... hu hu hu…”

Tôi cũng chẳng biết nói gì nữa.

Người thực lòng yêu bạn thì làm sao nỡ để bạn làm nhân tình không thấy ánh sáng suốt mười một năm trời chứ?

Tôi nhanh chóng được gặp người cha ruột của mình.

Ông ta quỳ trước mặt mẹ tôi, chỉ trời thề thốt, nói rằng mình chỉ là hồ đồ nhất thời.

Nhưng mẹ tôi vẫn sắt đá quyết tâm ly hôn với ông ta.

Phát triển đến bước này, cốt truyện đã chẳng còn liên quan gì đến những gì tôi thấy trong mơ nữa rồi.

Hai người giằng co qua lại mấy lần về vấn đề phân chia tài sản.

Cuối cùng mẹ tôi chủ động lùi một bước, điều kiện là dẫn theo tôi và Lục Gia đi.

“Còn về Lục Hành, nó đã trưởng thành từ lâu rồi, sống với ai là do nó tự quyết định.”

Lục Hành nói: “Việc học của Chân Chân con còn phải trông chừng, ba cứ yên tâm, lúc rảnh con sẽ về thăm ba.”

Lựa chọn của con trai ruột khiến ông ta già sụp đi hẳn năm tuổi.

Thế nhưng Lục Gia ngay sau đó đã nhào vào lòng ông ta, khiến mắt ông ta sáng lên.

“Gia Gia, con có nguyện ý sống với ba không?”

Lục Gia ngập ngừng do dự, cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi: “Ba ơi, sau khi con dọn đi cùng mẹ, con còn có thể hỏi xin ba tiền tiêu vặt được không?”

19

Lục Hành bảo chúng tôi đừng quá lo lắng.

“Sự phát triển của Thanh Hành không hề kém cạnh Lục thị, các người muốn làm gì tôi đều có thể cung phụng được.”

Thanh Hành là công ty do chính anh ta sáng lập năm mười tám tuổi.

Trong nguyên tác, công ty này đã mấy lần gây khó dễ cho Cố Dạ Xuyên, mãi đến đại kết cục mới sụp đổ.

Hiện giờ anh ta không đối đầu với Cố Dạ Xuyên, chắc là sẽ không có vấn đề gì.

Chúng tôi sớm phải rời khỏi biệt thự Lục gia.

Chuyển đến một căn nhà mới hơn và rộng hơn.

Ngày chuyển nhà, tôi giúp mẹ thu dọn đồ đạc, tìm thấy một túi hồ sơ đã ố vàng.

Mở ra, bên trong là một xấp dày ảnh chụp, bệnh án, hồ sơ nhập viện, biên bản báo án, còn có một đống vỏ hộp thuốc và những mẩu tin vắn thu thập được khắp nơi.

“Sau khi em mất tích, mẹ đã tìm em rất lâu, mãi mà không có tin tức. Sau đó bất đắc dĩ mới gọi anh từ nước ngoài về ở bên cạnh, nhưng tình hình vẫn không khá khẩm hơn.”

‘Suốt bảy năm ròng, bà ấy vẫn luôn nhớ về em, nghe nói ở đâu có bé gái cùng lứa tuổi được tìm thấy là lập tức chạy tới xem, ngày nào cũng khóc không ngừng, ăn không ngon, người gầy sọp đi chưa đầy 35kg, lại phải nằm viện rất lâu.”

Tôi quay đầu lại, Lục Hành đã đi tới, ngồi xuống bên cạnh tôi, “Về sau anh và ba mới đưa bà ấy đến cô nhi viện, định nhận nuôi một đứa con gái.”

“Cuối cùng chọn Lục Gia, là bởi vì lúc đó con bé bị mấy đứa trẻ lớn hơn đánh đập đến mức khắp người đầy vết thương, còn bị nhốt trong tủ kính. Mẹ nói, Lục Gia khiến bà ấy nghĩ đến em, không biết em ở bên ngoài sống có tốt không, có phải chịu khổ như vậy không.”

Tôi lắc đầu: “Em sống rất tốt.”

Bà nội đối với tôi rất tốt, người trong làng cũng đối đãi với tôi rất tốt.

Chẳng qua là ngày tháng có hơi nghèo khổ một chút, nhưng tình yêu tôi nhận được thì vô cùng đong đầy.

Tôi cúi đầu lật xem những bức ảnh trong tay.

Rất lâu cũng không nói gì.

Bà nội từng nói, đức tính quý giá nhất của con người là sự tha thứ.

Bà ấy đã vì tôi mà đau khổ sầu muộn suốt bảy năm ròng.

Sau khi tôi trở về, bà ấy đã lạnh nhạt với tôi bảy ngày.

Thôi bỏ đi.

Tôi tha thứ cho bảy ngày đó.

20

Sau khi chuyển đến nhà mới, Lục Gia cứ nhất quyết nhường phòng ngủ lớn nhất cho tôi ở.

Tôi không đồng ý: “Em lại định đào hố gì cho chị đấy?”

“Chị gái à~ người ta là thành tâm thành ý mà~”

Lục Gia ôm cánh tay tôi lắc qua lắc lại, đôi mắt chớp chớp, “Hơn nữa chị vốn dĩ là thiên kim thật của nhà này, em mới là giả, chị ở phòng tốt nhất mới đúng.”

Tôi thở dài, đính chính lại lời cô ấy: “Không có gì là thật hay giả cả, cái tên Lục Gia của em, mang nghĩa là tốt đẹp và xuất chúng.”

Lục Gia theo thói quen cong môi cười: “Em biết mà, chị gái.”

Nhưng ai cũng có thể nhận ra là cô ấy không hề biết.

Tôi bỗng nhiên nhận ra.

Mặc dù mẹ tôi và Lục Hành rất nuông chiều cô ấy, nhưng họ chưa bao giờ thực sự cho Lục Gia một cảm giác an toàn về mặt tình cảm.

“Chị trở về, không có nghĩa là em sẽ bị đuổi đi, hay bị tước mất tình yêu của họ.”

“Lục Gia, đã là người nhà thì không phải cứ ai nhất định phải lấn lướt ai, giữa chúng ta có thể là bình đẳng, em hiểu không?”

Lục Gia ngẩn ngơ nhìn tôi.

Một lúc sau, cô ấy cụp mắt xuống, lấy tay che mặt, đôi vai run rẩy dữ dội.

Nước mắt không ngừng thấm qua kẽ tay.

Khi cô ấy thực sự đau lòng, cô ấy khóc không ra tiếng.

Tôi lườm cô ấy: “Hay lắm Lục Gia, quả nhiên trước đây em toàn là giả vờ thôi!”

Cô ấy không nói gì, chỉ để mặc cho nước mắt lưng tròng, lặng lẽ tựa vào lòng tôi.

Cuối cùng phòng ngủ đó vẫn nhường cho tôi ở.

Bởi vì mẹ tôi dẫn theo Lục Gia cùng nhau khóc lóc trước mặt tôi: “Con ở bên ngoài đã chịu bao nhiêu là khổ cực rồi…”

Cái con người tôi ấy mà, xưa nay vốn không chịu nổi nước mắt của đàn bà.

Đành phải dọn vào ở thôi.

Chiều hôm nay tan học.

Lục Hành đến đón chúng tôi.

Kết quả là Mạnh Tiêu lại vừa vặn đi bộ ngay phía trước tôi và Lục Gia.

Tôi nơm nớp lo sợ, ánh mắt cứ đảo qua đảo lại giữa hai người.

Chỉ sợ Lục Hành giống như trong nguyên tác, vừa nhìn thấy nữ chính là hoàn toàn mất hết lý trí.

Kết quả là Lục Hành chỉ liếc nhìn cô ấy một cái, rồi thu hồi tầm mắt, hỏi tôi: “Có điểm thi tháng chưa? Thi cử thế nào rồi?”

Ánh mắt tôi dời đi chỗ khác: “Ờ thì, chắc là... cũng được ạ…”

Lục Gia cười một cách gian xảo: “Anh ơi, chị ấy đứng thứ sáu từ dưới đếm lên của cả lớp đấy!”

“Thì chẳng phải vẫn còn năm người đứng sau chị sao!”

Tôi cố gắng biện hộ, “Chưa kể nhé, Lục Gia còn bị thụt lùi kìa! Từ hạng ba toàn khối rơi xuống hạng mười rồi, chắc chắn là do mải mê theo đuổi Thái tử gia giới Bắc Kinh đây mà!”

“A a a a a!”

Lục Gia hét lên rồi nhào tới bịt miệng tôi, “Chị đừng có nói nữa! Cái cách gọi đó nghe tởm chết đi được!”

Cô ấy vừa dứt lời.

Cố Dạ Xuyên đang đuổi theo Mạnh Tiêu đi ngang qua cạnh chúng tôi.

Cậu ta cũng không quên lườm chúng tôi một cái.

Lục Gia lườm ngược lại: “Nhìn cái gì mà nhìn? Còn nhìn nữa là tôi bảo chị tôi móc mắt anh ra đấy!”


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Mất Kiểm Soát

Mất Kiểm Soát

Tác giả: Beng Chacha

Cập nhật: 05:46 09/05/2026
Kim Chủ Beta Của Alpha Cấp S

Kim Chủ Beta Của Alpha Cấp S

Tác giả: Xách hành lý bỏ chạy

Cập nhật: 05:35 09/05/2026
Niệm Chi

Niệm Chi

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:51 22/04/2026
Cẩm Nang Thuần Hóa Thiếu Gia Kiêu Ngạo

Cẩm Nang Thuần Hóa Thiếu Gia Kiêu Ngạo

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 14:34 22/04/2026
Sênh Sênh, Anh Không Hối Tiếc

Sênh Sênh, Anh Không Hối Tiếc

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:07 23/04/2026