Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 3

Chương 3/9

Audio chương

7

Cuối tuần, Lục gia tổ chức một buổi yến tiệc.

Nghe nói Thái tử gia nhà họ Cố là Cố Dạ Xuyên cũng sẽ có mặt.

Mẹ dặn dò tôi: “Hôm trước ở trường con đã làm Cố Dạ Xuyên không vui, hôm nay nhớ nói vài câu tốt đẹp để dỗ dành cậu ta.”

Tôi gật đầu: “Vâng thưa mẹ.”

Dưới yêu cầu khắt khe của bà, tôi đã đổi cách xưng hô.

Lúc này, Lục Gia đứng bên cạnh lên tiếng.

“Nhưng mà chị không có lễ phục để mặc, bây giờ đi đặt may thì cũng không kịp nữa rồi…”

Lục Gia vừa nói vừa lại gần nắm tay tôi, “Chị qua phòng em chọn đi, em có nguyên một tủ đầy váy lễ phục luôn đấy!”

Khi cô ấy cười, đôi mắt cong cong lại.

Lòng tôi cũng thấy ấm áp vô cùng.

“Em gái, em thật tốt bụng.”

Một Lục Gia tốt thế này, sao có thể là nữ phụ độc ác như trong sách nói được chứ?

Lục Gia nhìn tôi, há miệng định nói gì đó.

Nhưng cuối cùng vẫn không nói ra lời.

Tôi hiểu ý cô ấy.

Vỗ vỗ tay cô ấy: “Yên tâm đi, em ghét nhất bộ nào? Cho chị mượn bộ đó mặc một lát là được.”

“Lát nữa chị mặc xong sẽ giặt sạch rồi trả lại cho em.”

Lục Gia im lặng hồi lâu: “... Chị à, chị sống ở dưới quê suốt nên có lẽ không biết, lễ phục là không được giặt bằng nước đâu.”

“Vậy sao? Đây thật sự là lần đầu tiên chị biết đấy.”

Tôi đại ngộ ra: “Vậy phải làm sao? Hay là chị cứ mặc đồ của chị nhé?”

Lục Gia hình như đang nghiến răng: “Không sao, nếu chị thích, em tặng cho chị luôn.”

Tôi lại nhớ đến tình tiết trong mơ.

Nghe nói yến tiệc hôm nay, nữ chính sẽ cùng xuất hiện với nam chính Thái tử gia giới Bắc Kinh.

Lục Gia sẽ đi gây khó dễ cho nữ chính, cuối cùng bị nam chính vả mặt công khai.

Còn Lục Hành thì sẽ nhớ lại quả quýt mà nữ chính đã tặng, từ đó yêu cô ta sâu đậm.

Nghĩ đến đây, tôi quay đầu nhìn Lục Gia bên cạnh.

Quả nhiên cô ấy có vẻ hơi lơ đãng.

Lúc cùng tôi đi xuống lầu, bàn tay cô ấy đang khoác tay tôi đột nhiên rút mạnh về phía sau, cơ thể ngã chúi xuống.

“Chị ơi, tại sao chị lại đẩy…”

Lời cô ấy còn chưa dứt, tôi đã chộp lấy cổ tay cô ấy, dùng sức kéo mạnh về phía mình.

Cô ấy nhào vào lòng tôi.

Còn tôi thì ngã phịch mông xuống bậc thang phía sau.

Váy kêu "xoẹt" một tiếng, rách rồi.

Tôi xoa xoa cái xương cụt, không nhịn được mà mắng cô ấy vài câu: “Em nhìn em xem, đi đường không nhìn đường, chỉ biết thẫn thờ ra đó, nếu không phải chị kéo một cái thì em ngã thành cái dạng gì rồi?”

Lục Gia ở trong lòng tôi ngẩng đầu lên, ngây dại nhìn tôi.

Tôi đứng dậy, thuận tay xách Lục Gia lên, để cô ấy đứng vững.

Sau đó dặn dò: “Chị lên lầu thay bộ quần áo rồi xuống ngay, em xuống dưới ăn chút gì đi, tuyệt đối đừng để xảy ra xung đột với ai đấy.”

8

Tôi lên lầu, mở tủ quần áo.

Chọn đại một bộ đồ để thay rồi vội vàng chạy xuống lầu.

Vừa xuống tới nơi xem thử.

Mắt tôi tối sầm lại.

Sức mạnh của cốt truyện đúng là quá lớn.

Chỉ trong một lát thôi mà đã xảy ra chuyện rồi.

Cố Dạ Xuyên không biết đã đi đâu.

Lục Gia đang đứng trước mặt một thiếu nữ xinh đẹp quật cường, nước mắt chực trào: “Hôm nay là tiệc mừng chị gái tôi về nhà. Tại sao cô lại đến phá rối, tại sao lại đổ rượu vang lên váy tôi?”

Thiếu nữ đó, rõ ràng chính là nữ chính Mạnh Tiêu rồi.

Cô ấy nhíu mày, giọng điệu nhàn nhạt: “Tôi không biết tại sao cô lại nói như vậy? Nhưng rượu không phải do tôi đổ.”

“Cô còn chối cãi, cô có biết…”

Tôi lập tức lao xuống lầu, bịt miệng Lục Gia lại, dùng cánh tay kẹp đầu cô ấy, chắn ra sau lưng: “Ngại quá, ngại quá, em gái tôi nhận nhầm người nên đang dỗi tôi ấy mà.”

Sau đó tôi cưỡng ép lôi người đi.

Lục Gia vung vẩy cánh tay vùng vẫy hồi lâu nhưng không thoát ra được.

Vừa buông tay ra là cô ấy hét vào mặt tôi: “Lục Chân, chị bị bệnh à!”

Tôi cảm thấy rất mới lạ.

“Hóa ra em cũng biết tức giận, biết hét cơ đấy! Chị cứ tưởng em chỉ biết khóc thôi chứ!”

Cô ấy càng giận hơn, đỉnh đầu sắp bốc khói đến nơi: “Chị đang mỉa mai tôi đấy à?”

“Không có, chỉ là nói thật thôi.”

Thấy chủ đề bị chệch hướng, tôi vội bẻ lái lại, “Nói chuyện chính sự, em đừng có chọc vào cô ấy, em có biết cô ấy là ai không?”

Lục Gia đanh mặt, hừ một tiếng khinh miệt: “Chẳng phải là con nhỏ nhà quê ,quê mùa sao, cũng xứng tranh giành Cố Dạ Xuyên với tôi à?”

Sai quá sai rồi!!!

Tôi không đồng tình lắc đầu: “Cô ấy là nữ chính, biết chưa hả?”

“Em mà đụng vào cô ấy, Cố Dạ Xuyên sẽ không tha cho em đâu.”

“Đến lúc đó cả nhà họ Lục sẽ phá sản hết.”

“Em sẽ bị tống về quê nuôi gà cày ruộng, biến thành cái đứa quê mùa mà em nói đấy.”

Lục Gia nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn kẻ tâm thần.

Tôi gật đầu mạnh: “Thật đấy! Lên lầu thay quần áo đi, sau khi xuống thì nhớ kỹ, tránh xa cô ấy ra một chút.”


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Mất Kiểm Soát

Mất Kiểm Soát

Tác giả: Beng Chacha

Cập nhật: 05:46 09/05/2026
Kim Chủ Beta Của Alpha Cấp S

Kim Chủ Beta Của Alpha Cấp S

Tác giả: Xách hành lý bỏ chạy

Cập nhật: 05:35 09/05/2026
Niệm Chi

Niệm Chi

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:51 22/04/2026
Cẩm Nang Thuần Hóa Thiếu Gia Kiêu Ngạo

Cẩm Nang Thuần Hóa Thiếu Gia Kiêu Ngạo

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 14:34 22/04/2026
Sênh Sênh, Anh Không Hối Tiếc

Sênh Sênh, Anh Không Hối Tiếc

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:07 23/04/2026