Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 6

Chương 6/12

Audio chương

Tôi ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, tùy tay cầm lấy tờ nhật báo mà bố Quý đã đọc xong trên bàn trà để giết thời gian.

Tiếng bước chân truyền đến, bố Quý và mẹ Quý người trước người sau bước vào cửa. Phía sau còn có Quý Bảo Trân đang cười nói ríu rít.

"Hôm nay đi xem phim với đồng chí Bùi thế nào? Người ta tuy là ở nông thôn, nhưng thật thà chịu khó, con gả qua đó siêng năng một chút, sẽ không phải chịu ấm ức gì đâu."

Bố Quý liếc xéo tôi một cái, mở miệng nhắc nhở. Giọng điệu lý-do-đương-nhiên giống như không có một chút tình cảm nào.

Mẹ Quý nở nụ cười hiền từ, đứng ra hòa giải: "Đúng thế, Bảo Trân thể chất yếu ớt, từ nhỏ ngoài việc đọc sách học đàn ra thì chưa từng làm việc nặng nhọc gì, không chịu nổi cái khổ ở đó đâu."

"Con bao nhiêu năm nay ở nông thôn đã quen rồi, chịu khổ được, làm việc được, hôn sự này, chúng ta thấy là phù hợp nhất rồi."

Là một con trâu con ngựa, tôi xin lỗi nhé.

Tôi đặt tờ báo xuống, hàng lông mi khẽ run rẩy: "Hôm nay lúc con nói chuyện với anh ấy, không cẩn thận lỡ miệng nói ra vài lời, anh ấy... hình như không muốn cưới con nữa rồi."

Bố Quý nhíu mày, giọng điệu cũng mang theo sự uy nghiêm của một gia trưởng: "Đã nói cái gì?"

"Con nói... con là đứa trẻ bị bế nhầm, người luôn sống ở thành phố, ở bên cạnh bầu bạn với bố mẹ, được hưởng sự giáo dục cuộc sống tốt đẹp là Bảo Trân."

Tôi cúi đầu xuống như thể bị sỉ nhục, vành mắt đỏ hoe, giọng nói càng lúc càng nhỏ dần: "Sau đó, đồng chí Bùi liền do dự, nói là muốn gặp mặt Bảo Trân một lát."

"Con điên rồi à?!"

Sắc mặt mẹ Quý trong nháy mắt trắng bệch, giọng điệu nhuốm màu tức giận không còn thèm che giấu: "Con nói với cậu ta những thứ này làm cái gì!"

Không chỉ có bọn họ kinh hãi, mà ngay cả bình luận cũng đang điên cuồng suy đoán:

【Vcl, cái con Quý Lai Chi này rốt cuộc muốn làm cái gì thế hả?! Vừa rồi không phải còn rất ngọt ngào sao? Bây giờ giống như biến thành một người khác vậy, đột nhiên thấy cô ta đáng sợ quá…】

【Tôi cũng không hiểu tại sao cô ta phải nói dối, vu oan cho nam phụ mở mồm là nói được ngay, không có một vết tích diễn xuất nào luôn.】

【Nam phụ đặt cô ta vào trong tim, cô ta đạp nam phụ dưới lòng bàn chân.】

Tôi không đáp, mấy người bọn họ cũng mỗi người một tâm tư.

Vẫn là Quý Bảo Trân không nhịn nổi trước.

Cô ta vành mắt đỏ lên, nghẹn ngào mang theo tiếng khóc đầy cầu xin vịn lấy tay mẹ Quý:

"Mẹ, con không muốn gả về nông thôn đâu, đến nơi đó con sẽ chết mất. Năm đó chỉ phúc vi hôn chẳng phải là chỉ Lai Chi sao? Đương nhiên là phải để chị ta gả qua đó rồi."

Ồ ~ Hưởng thụ mười chín năm cuộc sống ưu vớt giàu sang thì không nhớ đến tôi, đến lúc chỉ phúc vi hôn lại nhớ đến tôi rồi cơ đấy?

"Hơn nữa anh Thẩm Thanh đã hứa với con rồi, đợi anh ấy chuyển sang biên chế chính thức thì sẽ…"

Cô ta kịp thời dừng lời, nhìn sang bố Quý.

Bố của Thẩm Thanh là trưởng phòng nhân sự của Đại học Hoa Ký.

Nhà họ Quý từ lâu đã muốn bám víu vào mối quan hệ này rồi.

Quý Bảo Trân và Thẩm Thanh yêu đương hẹn hò, bọn họ cũng là kiểu thấy vậy thì mừng rỡ vô cùng.

Tuyệt đối không thể nào gả Quý Bảo Trân về nông thôn được.

Thế nhưng bố Quý, cái loại văn nhân nhã sĩ này lại là kẻ coi trọng danh tiếng và thể diện nhất, không cho phép bản thân có bất kỳ một điểm nào để người ta có thể nắm thóp hay đàm tiếu.

Chê bai nhà họ Bùi là người nông thôn, bội ước hôn ước? Đương nhiên là không được phép rồi.

Tôi nhếch môi, khẽ thốt lên lời thì thầm của ác quỷ: "Chuyện này có gì mà phải đắn đo cơ chứ, cứ để con gả cho Thẩm Thanh, Bảo Trân gả về nông thôn là được rồi mà."

"Lên nhầm kiệu hoa gả đúng tân lang! Vừa vặn cô đã hưởng phúc thay tôi bao nhiêu năm nay, giờ gả thay tôi coi như công đức viên mãn rồi."

"Ồ đúng rồi! Lúc đó cô nhớ phải siêng năng một chút nhé, sẽ không phải chịu ấm ức gì đâu á!"

"Bố mẹ, mọi người thấy con sắp xếp có phải là tuyệt vời ông mặt trời không?"

Tôi hân hoan nháy mắt một cái đầy tinh nghịch với Quý Bảo Trân.

Sắc mặt Quý Bảo Trân trong nháy mắt trắng bệch, cả người lung lay sắp đổ. Kêu lên một tiếng "quác" như gà rồi ngất lịm đi.

Vừa vặn bước vào cửa, Quý Bảo Quốc lao thốc tới đỡ lấy cô ta, gầm lên với tôi: "Quý Lai Chi, cái con tiện nhân này! Mày đã làm gì chị tao!"

Tôi nhíu mày, bịt mũi lại rồi xua xua tay: "Ừm, mồm mày thối quá đi!"

Khuôn mặt vốn đang vặn vẹo vì tức giận của Quý Bảo Quốc bỗng chốc cứng đờ, đỏ bừng lên như thể bị ai đó bóp nghẹt cổ.

Định nói lại thì không được, mà không nói cũng chẳng xong.

"Bố mẹ à, thời gian này phải rèn luyện thân thể cho Bảo Trân thật tốt đi nhé. Cái thân hình mảnh khảnh này động một tí là ngất, nếu gả về nông thôn, chưa nói đến chuyện xuống ruộng cày cấy, việc cô ta nấu cơm giặt giũ cũng là cả một vấn đề lớn đấy!"

Tôi u uất lẩm bẩm một câu: "Chao ôi... Hôm nay nhìn cái anh đồng chí Bùi kia, nắm đấm to bằng cả mặt con, không biết sau này có đánh vợ hay không nữa..."

Đầu ngón tay Quý Bảo Trân khẽ động đậy, từ từ tỉnh lại.

Cô ta tựa vào lòng Quý Bảo Quốc, nước mắt như chuỗi trân châu đứt hạt, thở không ra hơi:

"Bố mẹ, mọi người đuổi con đi đi, con biết chị ghen ghét con vì đã chiếm đoạt thân phận của chị bấy nhiêu năm nay, trong lòng có oán khí."

"Nhưng năm đó con cũng có biết gì đâu chứ! Con và anh Thẩm Thanh lưỡng tình tương duyệt, con không muốn gả cho một người đàn ông xa lạ đâu."

Đàn bà biết làm nũng, đàn ông sẽ mất hồn.

Quý Bảo Trân vừa tỏ ra yếu đuối, Quý Bảo Quốc lập tức giống như được tiêm máu gà: "Quý Lai Chi! Tao nói cho mày biết, Bảo Trân không nợ nần gì mày hết!"

"Bố mẹ tìm mày về là để mày gả thay chị ấy cho tên chân lấm tay bùn đó! Nếu không thì bây giờ mày vẫn còn đang ở xó xỉnh xập xệ trong xóm núi kia kìa!"

"Mày bây giờ có thể đứng ở trong nhà tao, còn phải cảm ơn chị ấy đấy!"

Nhìn xem! Cái con lợn ngu ngốc này lại bắt đầu phát ngôn gây chấn động rồi. Có chữa khỏi thì đầu óc cũng chỉ toàn bã đậu mà thôi.

Tôi là một thiên kim thậtđường đường chính chính được về nhà mà còn phải cảm ơn thiên kim giả cơ à?!

【Không phải chứ, sao nữ chính lại bảo cô ta không biết gì hết vậy? Rõ ràng trong kịch bản viết lúc tám tuổi cô ta đã biết mình không phải con ruột nhà họ Quý rồi. Người mẹ ruột tráo đổi cô ta còn lén lút dắt theo nữ phụ đến thăm cô ta cơ mà.】

【Đúng, tôi cũng nhớ tình tiết này. Lúc đó nữ chính đang mặc chiếc váy tây nhỏ do mẹ Quý mua cho đi mua kẹo sữa Đại Bạch Thỏ, kết quả nhìn thấy một người đàn bà tóc tai xơ xác, quần áo vá chằng vá đắp tự xưng là mẹ ruột của cô ta, phía sau còn dắt theo nữ phụ gầy gò nhem nhuốc. Làm bảo bối ngoan của chúng ta sợ đến mức gặp ác mộng suốt mấy ngày liền.】

【Nhìn thế này thì nữ phụ thảm thật, hoàn toàn là người bị hại còn gì?】

【Thì đã làm sao? Trân Trân của chúng ta chẳng qua là muốn bản thân sống tốt hơn một chút thì có gì sai? Có chút tâm cơ nhỏ nhặt chẳng phải rất đáng yêu sao? Gái ngoan thì được cái tiếng, gái hư thì được cả thiên hạ! Hiểu chưa?】

【Đúng là nhân tài hiển thánh... Gái hư kiểu này nên đi bóc lịch thì có.】

Bố Quý đặt mạnh chiếc cốc "xoảng" một cái xuống bàn trà, trừng mắt nhìn tôi đầy giận dữ:

"Chuyện hôn nhân đại sự sao có thể coi như trò đùa trẻ con như lời con nói, muốn đổi là đổi! Con tưởng nhà họ Thẩm người ta là nơi tùy tiện thế sao?"

"Người ta nhắm trúng là con người của Trân Trân! Ta là bậc bề trên, không có lý do gì để chia rẽ bọn họ cả."

Ồ.

Vậy là tôi có trách nhiệm phải gánh vác mọi đau khổ, tai ương thay cho Quý Bảo Trân đúng không?

Vừa mới chào đời, mẹ ruột cô ta cố tình tráo đổi.

Cô ta hưởng phúc thay cho nguyên chủ mười chín năm, nguyên chủ chịu khổ thay cô ta mười chín năm.

Được đón về nhà, mục đích cũng là để cô ta có thể tiếp tục ở lại thành phố hưởng phúc cả đời, còn nguyên chủ thì tiếp tục về nông thôn chịu khổ cả đời?

"Còn về phần con... vẫn gả cho Bùi Mục đi. Kẻ đã hám lợi như thế, trước khi đi về nông thôn, ta và mẹ con sẽ chuẩn bị cho con một khoản của hồi môn thật hậu hĩnh."

"Dù sao con cũng là con gái của ta, chúng ta sẽ không để con phải chịu thiệt thòi đâu."

Tôi u sầu rũ mắt xuống, nhìn vào những hoa văn thanh nhã trên tấm thảm.

Thực chất trong lòng đang mở cờ trong bụng.

Cuối, cùng, cũng, sập, bẫy, rồi!


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Xương Cánh Bướm

Xương Cánh Bướm

Tác giả: Tiểu Thất Tử Tử

Cập nhật: 21:15 08/07/2026
Tôi Livestream Chia Tay Với Ảnh Đế

Tôi Livestream Chia Tay Với Ảnh Đế

Tác giả: Đao Đao Bất Trí Mạng

Cập nhật: 20:47 08/07/2026
Thê Tử Kết Tóc Của Cố Thám Hoa

Thê Tử Kết Tóc Của Cố Thám Hoa

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 20:51 05/07/2026
Sau Khi Ngủ Với Mục Tiêu Ám Sát

Sau Khi Ngủ Với Mục Tiêu Ám Sát

Tác giả: Phi Thuyền Bong Bóng Đào

Cập nhật: 21:00 05/07/2026
Nhật Ký Pháo Hôi Của Hứa An Nhiễm

Nhật Ký Pháo Hôi Của Hứa An Nhiễm

Tác giả: Hoa Vị Miên

Cập nhật: 12:26 16/05/2026