Chương 5
Chương 5/8
Audio chương
14
Chúng tôi tạm thời khống chế bắt giữ Ngô Hữu Tài lại.
Ngô Hữu Tài kích động hơn bất cứ lúc nào hết: “Hai mụ đàn bà kia đang nói dối! Chúng nó muốn tôi chết! Muốn tôi chết! Là hai mụ đó đã giết ba người đàn bà kia rồi để Ngô Đại Tráng gánh tội thay, là chúng nó! Là chúng nó!”
Ngô Hữu Tài kịch liệt phủ nhận, còn hất hết nước bẩn một mạch lên người thím Hồ và Mạc Tiểu Liên.
Xem ra, sự việc ngày càng trở nên phức tạp rồi.
Hiện tại bọn họ đều không cho rằng Ngô Đại Tráng là hung thủ nữa.
Thím Hồ và Mạc Tiểu Liên thì cắn chặt lấy Ngô Hữu Tài, Ngô Hữu Tài lại cắn ngược lại hai người họ.
Vậy thì rốt cuộc... ai đang nói dối?
Ngô Hữu Tài là người có động cơ.
Vậy còn thím Hồ và Mạc Tiểu Liên thì có thể có động cơ gì được chứ?
Tôi cảm thấy sự việc vẫn còn lâu mới kết thúc.
Tôi lần lượt cử người mật phục giám sát trước cửa nhà Mạc Tiểu Liên và thím Hồ.
Hai đêm đầu tiên mọi chuyện đều bình thường như cũ.
Thế nhưng đến đêm thứ ba, đã có động tĩnh.
Mạc Tiểu Liên và thím Hồ lần lượt rời khỏi nhà vào lúc nửa đêm canh ba, đi về phía ngọn núi phía sau làng.
Đến tận dưới chân ngọn núi sau làng, hai người đã hội hợp với nhau.
Gió có chút lớn, chúng tôi không nghe rõ bọn họ đang nói cái gì, chỉ là trông có vẻ cả hai người đều có chút kích động.
Mạc Tiểu Liên thậm chí còn giơ tay lên, tát thím Hồ một bạt tai.
Thím Hồ ngẩn ra một lúc, rồi một tay túm chặt lấy tóc của Mạc Tiểu Liên.
Chính vào lúc chúng tôi đang cân nhắc xem có nên xông lên ngăn cản hay không, bỗng nhiên nhìn thấy từ đằng xa có một bóng người đang chạy lại.
15
“Dừng tay!”
Người đến là một người đàn bà, dùng chất giọng rất lớn quát tháo hai người họ.
Tiếp đó, người đàn bà đi vào giữa hai người, không biết đã nói những gì.
Sau một thoáng yên ắng ngắn ngủi, ba người đàn bà bỗng nhiên cùng nhau động thủ.
Không, nói một cách chính xác là Mạc Tiểu Liên và thím Hồ đang cùng nhau tấn công người đàn bà vừa mới đến kia.
Chúng tôi vội vã lao thẳng về phía đó...
Cuối cùng, chúng tôi áp giải cả ba người đàn bà cùng về cục.
Trên mặt cả ba người đều có vết thương do cào cấu đánh đập.
Người có nhiều thương tích nhất chính là người đàn bà xa lạ trước mắt này.
Người đàn bà mặt vàng cơ gầy, trông vô cùng già nua khắc khổ.
Tôi đưa người đàn bà vào riêng một căn phòng để tiến hành thẩm vấn cô ta: “Tên?”
“Vương Lệ!”
“Tại sao nửa đêm nửa hôm lại hẹn nhau ra đánh nhau?”
“Chẳng vì cái gì cả, chuyện vụn vặt giữa đàn bà với nhau thôi.”
“Có quen biết Hà Xuân Lan không?”
Khi hỏi ra câu này, tôi nhìn thấy người đàn bà rõ ràng là run rẩy một cái.
“Không quen.”
“Có quen biết Trương Đại Mai và Trần Tiểu Cúc không?”
“Cũng không quen.”
“Có quen biết thím Hồ và Mạc Tiểu Liên không?”
“Quen.”
“Tại sao lại đánh nhau với họ?”
“Một chút tranh chấp tiền bạc thôi.”
“Cụ thể là tranh chấp gì?”
Tiếp sau đó, bất kể tôi gặng hỏi như thế nào, Vương Lệ đều không mở miệng.
Phía bên các đồng chí đồng nghiệp, tình hình của thím Hồ và Mạc Tiểu Liên cũng rơi vào trạng thái tương tự.
Đối với lý do tại sao đánh nhau, bọn họ cạy răng cũng không hé nửa lời.
Tôi quyết định trước tiên sẽ điều tra bối cảnh nền tảng của Vương Lệ.
Lần điều tra này, quả thực đã tra ra được manh mối mấu chốt.
16
Vương Lệ sinh sống ở trên thị trấn, cô ta và chồng kết hôn cận huyết.
Sau vài lần sảy thai tự nhiên, cô ta bị phán định là vô sinh.
Sau khi chồng chết, Vương Lệ sống cô độc một mình, vô cùng khát khao có một đứa con.
Bốn năm trước, cô ta đã nhận nuôi thành công một bé gái, nuôi nấng cho đến tận bây giờ.
Thế nhưng hai năm trước, cô ta bị chẩn đoán mắc bệnh ung thư, đã từng có lúc muốn đem con gái nuôi cho người khác.
Nhưng sau đó, cô ta bỗng nhiên có một khoản tiền, không những chữa được bệnh.
Mà còn giúp con gái nuôi có được một cuộc sống tốt đẹp.
Thế nhưng, chuyện này thì có liên quan gì đến thím Hồ và Mạc Tiểu Liên?
Lại có liên quan gì đến vụ án mạng năm đó chứ?
Tuy nhiên, sự hoài nghi của tôi đã được giải quyết vào khoảnh khắc tôi nhìn thấy con gái nuôi của Vương Lệ.
Bởi vì cô bé này, có dáng vẻ diện mạo đúc cùng một khuôn với Hà Xuân Lan.
Tôi một lần nữa điều tra sâu hơn về Hà Xuân Lan, cảm thấy bản thân lại tiến gần đến chân tướng thêm một bước.
“Lần trước cô nói, Hà Xuân Lan sau khi con gái chết thì bắt đầu trở nên giống như cái xác không hồn?”
Tôi một lần nữa thẩm vấn Mạc Tiểu Liên.
“Phải... là có nói như vậy…”
“Lúc đó, sau khi con gái của Hà Xuân Lan rơi xuống sông, đã vớt được thi thể chưa?”
“Dòng sông quá xiết, không vớt được.”
“Tại sao con gái nuôi của Vương Lệ lại có tướng mạo giống hệt Hà Xuân Lan?”
“Vương Lệ có con gái nuôi sao? Tôi không biết, không rõ lắm…”
Ánh mắt của Mạc Tiểu Liên đảo liên tục bất định, rất rõ ràng là đang nói dối.
“Cô ẵm đứa con gái nuôi này từ đâu về?” Tôi quay sang hỏi Vương Lệ.
“Ở trên chợ, có một bà thím nói trong nhà không thích con gái, nuôi không nổi nhiều con như vậy, nên đã cho tôi.”
“Sau khi chồng chết cô không có thu nhập, hai năm trước còn mắc bệnh ung thư, tiền chữa bệnh là từ đâu mà có?”
“Chồng tôi có để lại một số tiền, tôi... tôi còn trúng thưởng nữa…”
“Cô nói dối!” Tôi lớn tiếng ngắt lời cô ta.
Vương Lệ kinh hãi đến mức sắc mặt quẹt một cái trắng bệch.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Não Yêu Đương Không Tu Nổi Vô Tình Đạo
Tác giả: Ngọc Tử
Cập nhật: 22:22 01/06/2026
Yến Tiên Sinh Mắc Chứng Khao Khát Tiếp Xúc Da Thịt
Tác giả: Nhân Mặc Tùy
Cập nhật: 22:05 01/06/2026
Thực Sắc Tính Dã
Tác giả: Cá Lớn Ăn Cá Nhỏ
Cập nhật: 21:55 01/06/2026
Hận Minh Nguyệt
Tác giả: Thập Tứ Kỳ
Cập nhật: 22:08 31/05/2026
Hạ Linh
Tác giả: Lựu Liên Tuế Tuế An
Cập nhật: 21:51 31/05/2026