Chương 3
Chương 3/8
Audio chương
08
“Đừng nhìn họ ngày nào cũng tụ tập bài bạc với nhau mà lầm, không biết đã cãi vã, đánh nhau bao nhiêu lần rồi đâu!”
“Cái cô Trương Đại Mai với Trần Tiểu Cúc kia là một giuộc, hai người họ rất thích đánh bài phím với nhau, lừa của thím Hồ không biết bao nhiêu là tiền.”
“Mà thím Hồ kia cũng là kẻ nghiện bạc nặng, càng thua lại càng muốn gỡ. Có lần thua đến đỏ cả mắt, lao vào đánh nhau với hai mụ kia, tóc tai rụng đầy đất!”
“Còn có một lần, thím Hồ muốn Hà Xuân Lan phối hợp làm trò để thắng lại một ít, Hà Xuân Lan mở miệng hứa hẹn đủ điều, không ngờ đến cuối cùng lại phản bội, khiến thím Hồ thua càng thảm hơn. Thím Hồ tức đến suýt chết, khóc lóc om sòm bảo mình tin lầm người.”
...
Từ miệng của các thôn dân, tôi được biết thím Hồ quả nhiên có xung đột sâu sắc với ba người chết trên chiếu bạc.
Thế nhưng chỉ riêng mối xung đột này, liệu có đủ để mụ ta ra tay sát hại dã man ba người họ?
Lại còn rạch bụng, móc bào thai ra treo lên cho thiên hạ thấy nữa hay không?
Điều này xem ra vẫn có chút gượng ép.
Hơn nữa, tại sao Hà Xuân Lan lại chọn giúp đỡ Trương Đại Mai và Trần Tiểu Cúc?
Rất nhanh sau đó, bà thím lúc trước đã giải đáp thắc mắc này giúp tôi.
“Cái cô Hà Xuân Lan này ấy à, là đứa lăng loàn có tiếng ở làng chúng tôi đấy. Từ sau khi con gái và chồng chết, cô ta đi quyến rũ đàn ông khắp nơi. Nếu không phải vì cái chân bị tật không đi được xa, có khi cô ta đã chạy ra tận bên ngoài để mồi chài người ta rồi.”
“Đại Tráng cũng suốt ngày bị cô ta làm cho mê muội đến lú lẫn đầu óc, khiến mụ đàn bà thím Hồ kia tức điên lên được. Nghe nói lúc Hà Xuân Lan chết, Đại Tráng vẫn còn bấu chặt lấy chỗ nhạy cảm của cô ta không buông đấy, cái đồ lăng loàn…”
“Tôi nói cho chú nghe nhé, có một lần, cô ta dan díu với chồng của Trương Đại Mai và Trần Tiểu Cúc, bị hai bà kia bắt quả tang tại trận. Hai người họ đã trị cho cô ta một trận ra trò, cô ta có thóp bị người ta nắm giữ, không giúp họ mới là lạ đấy!”
Bà thím mở miệng ra là một câu "mụ đàn bà", hai câu "đồ lăng loàn", có thể thấy được bà ta vô cùng bất mãn với thím Hồ và Hà Xuân Lan.
“Cho nên thím Hồ tích tụ oán hận rất sâu với họ, thậm chí có thể muốn họ phải chết? Vào đêm xảy ra vụ án mạng…”
“Không thể nào!”
Đột nhiên, một giọng nữ chói tai từ phía sau cắt ngang lời tôi.
09
Tôi quay đầu lại, nhìn thấy một người phụ nữ trẻ tầm hơn 20 tuổi.
Tôi nhận ra cô ấy, cô ấy chính là Mạc Tiểu Liên, vợ của Ngô Hữu Tài.
Cũng chính là người đã bị đau bụng và gọi thím Hồ qua giúp vào cái đêm xảy ra vụ án mạng.
Mạc Tiểu Liên ném mạnh thứ đồ đang cầm trên tay xuống đất, trợn mắt lườm bà thím kia một cái sắc lẹm: “Lăng loàn cái gì mà lăng loàn, nghe chói tai chết đi được!”
“Xuân Lan mới không phải loại người như bà nói! Suốt ngày rảnh rỗi không có việc gì làm chỉ giỏi đi ngồi lê đôi mách, nói xấu sau lưng người khác!”
“Với lại tôi làm chứng, đêm xảy ra vụ án mạng, thím Hồ vẫn luôn túc trực bên cạnh tôi không hề rời đi một bước!”
“Đêm đó tôi đau bụng dữ dội, có dấu hiệu bị sảy thai, thím Hồ đã luôn ở bên cạnh giúp tôi điều trị điều lý cơ thể, mãi đến tận sau đó nghe thấy bên kia xảy ra chuyện thì mụ mới chạy về!”
Đúng vậy, việc thím Hồ có xuất hiện tại hiện trường vụ án hay không, Mạc Tiểu Liên là một nhân chứng vô cùng có trọng lượng.
“Cô có chắc chắn là đêm đó cô không ngủ, và thím Hồ luôn ở bên cạnh cô không?”
“Chắc chắn là không ngủ, tôi luôn ở cùng thím Hồ. Thế nhưng…”
Mạc Tiểu Liên khựng lại một chút, khẽ cụp hàng mi xuống.
“Thế nhưng cái gì?” Tôi lập tức trở nên cảnh giác.
“Thế nhưng thím Hồ quên mang theo thuốc an thai, nên có sai nhà tôi là Ngô Hữu Tài quay về nhà mụ lấy hộ.”
“Cho nên lúc đó Ngô Hữu Tài có rời đi, thời điểm đó là mấy giờ?”
“Khoảng... tầm ba bốn giờ sáng gì đó.”
Ba bốn giờ sáng?
Đó chính là khoảng thời gian tử vong của ba nạn nhân.
Nếu như Ngô Hữu Tài đi đến nhà Ngô Đại Tráng vào thời điểm đó, vậy thì hắn rất có khả năng đã nhìn thấy điều gì đó?
Hoặc là... chính bản thân hắn có hiềm nghi?
“Tại sao lúc trước cô không nhắc tới chuyện này?”
“Lúc đó các anh có hỏi đâu?” Mạc Tiểu Liên vặn lại rất nhanh.
Tôi nghẹn lời, không biết đối đáp sao cho phải.
Quả thực, lúc đó tất cả chứng cứ đều rành rành ra đấy.
Ngô Đại Tráng cũng điên điên khùng khùng thừa nhận mình là hung thủ.
Sau khi mọi chuyện đã được đóng đinh chốt hạ, những chi tiết nhỏ này quả thật đã không được thẩm vấn kỹ lưỡng.
10
Tôi tiến hành thẩm vấn Ngô Hữu Tài, và không ngoài dự đoán, hắn kịch liệt phủ nhận.
“Đúng vậy, thím Hồ quả thật có sai tôi về nhà mụ lấy thuốc an thai, nhưng tôi không có đi.”
“Anh không đi?” Tôi có chút kinh ngạc.
“Lúc... lúc đi ngang qua ruộng nhà tôi, tôi tình cờ bắt gặp một ả phụ nữ lăng nhăng, một lúc không kiềm chế được, liền…”
Đồ súc sinh! Vợ mình đang đối mặt với nguy cơ không giữ được đứa con, với tư cách là một người chồng, người cha thì đáng lẽ phải lo sốt vó lên mới đúng. Vậy mà Ngô Hữu Tài này lại chỉ nghĩ đến việc sung sướng cho bản thân.
“Đến khi tôi vui vẻ xong xuôi thì nghe thấy người ta bảo Ngô Đại Tráng giết người rồi, chuyện này không liên quan đến tôi đâu nhé!”
“Người đàn bà anh nói lúc đó đâu? Hiện giờ đang ở đâu?”
“Người đàn bà đó... năm ngoái bị bệnh... chết... chết rồi…”
“Chết rồi? Vậy tức là không có ai có thể chứng minh lúc đó anh không có mặt tại hiện trường?”
“Tôi thực sự không có mặt tại hiện trường mà, tôi thực sự không có đến nhà Ngô Đại Tráng mà, trời đất chứng giám tôi không hề nói dối đâu! Tôi cái gì cũng không biết, cái gì cũng không nhìn thấy hết á!”
Ngô Hữu Tài bắt đầu gào khóc thảm thiết.
Nhìn người đàn ông trước mặt, tôi cảm thấy một trận buồn nôn dâng lên trong cổ họng.
“Anh với Trương Đại Mai, Trần Tiểu Cúc và cả Hà Xuân Lan, ngày thường có từng xảy ra ân oán gì không? Anh có biết đứa trẻ trong bụng Hà Xuân Lan là của ai không?”
“Không có! Không có ân oán gì hết! Nếu nói có chút xích mích ấy thì là với Hà Xuân Lan một chút, ai mà chẳng biết cô ta lăng loàn, tôi cũng thấy thế nên trêu ghẹo cô ta vài câu, nhưng cô ta kiên quyết không cho tôi động vào người, bảo là vì có quan hệ tốt với vợ tôi nên không thể làm thế!”
“Trong lúc giằng co tôi có đánh cô ta bị thương. Cô ta lăng loàn như thế, ai mà biết được cái giống trong bụng cô ta là của ai, tôi cũng không biết.”
Lại là nói Hà Xuân Lan lăng loàn, nhưng đây cũng không thể trở thành lý do để đàn ông có thể làm bậy...
“Tôi căn bản không thể nào giết họ được, vợ tôi còn đang mang bầu, sao tôi có thể đi móc đứa nhỏ của người khác được, nghĩ đến thôi đã thấy đáng sợ rồi!”
Ngô Hữu Tài làm ra một vẻ mặt phóng đại.
Sau khi chạm phải ánh mắt của tôi, hắn lại hoảng loạn đảo mắt đi nơi khác.
Tôi rơi vào trầm tư: Ngô Hữu Tài nói bản thân không đến nhà Ngô Đại Tráng, nhưng lại không có ai làm chứng.
Thế nhưng, nếu như thím Hồ không xuất hiện tại hiện trường vụ án, mà vụ án mạng lại có liên quan đến Ngô Hữu Tài, thì tại sao Ngô Đại Tráng lại có thể cam tâm tình nguyện chịu sự sai khiến của Ngô Hữu Tài được chứ?
Tôi quyết định, phải đi gặp Ngô Đại Tráng một lần nữa để tìm hiểu kỹ hơn.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Não Yêu Đương Không Tu Nổi Vô Tình Đạo
Tác giả: Ngọc Tử
Cập nhật: 22:22 01/06/2026
Yến Tiên Sinh Mắc Chứng Khao Khát Tiếp Xúc Da Thịt
Tác giả: Nhân Mặc Tùy
Cập nhật: 22:05 01/06/2026
Thực Sắc Tính Dã
Tác giả: Cá Lớn Ăn Cá Nhỏ
Cập nhật: 21:55 01/06/2026
Hận Minh Nguyệt
Tác giả: Thập Tứ Kỳ
Cập nhật: 22:08 31/05/2026
Hạ Linh
Tác giả: Lựu Liên Tuế Tuế An
Cập nhật: 21:51 31/05/2026