Chương 15
Chương 15/17
Audio chương
Cố Triều Dã có một thoáng do dự: "Nàng ta từng có vài lần cứu mạng Duệ Vương..."
Tăng Hạ cắt ngang lời hắn: "Hoàng thượng, ngài mới là chủ một nước. Trong thiên hạ này, tính mạng của ai có thể quan trọng hơn ngài chứ?"
Hắn giấu tay phải ra sau lưng, lén lút làm một thủ thế. Lũ mãnh thú lập tức tiến lên phía trước vài bước.
Cảnh tượng đó dọa Cố Triều Dã sợ tới mức vội vàng nói: "Được, được, Tăng ái khanh, ngươi mau nói với chúng đi, trẫm đồng ý rồi!"
Tăng Hạ lại một lần nữa truyền âm vào tai ta: "Hoàng Mật, ta đã nói rồi, ngươi đấu không lại ta đâu!"
Kênh chat phòng livestream:
「Không phải chứ? Cái tim của người công lược số 3 này có phải bị ngâm trong bể thuốc độc không vậy?」
「Hoàng Mật lần này tính sao đây, cô ấy đâu có biết giao tiếp với động vật đâu!」
「Hôm qua đặt cược sai rồi, đáng lẽ phải cược số 3 thắng chứ! Hoàng Mật, cô mau đền tiền cho tôi đi!」
「Lầu trên làm ơn tích chút đức đi, Hoàng Mật sắp mất mạng tới nơi rồi kìa, mà bạn vẫn còn ở đó lo cho cái túi tiền của mình.」
…
Ta không hoảng không vội, khẽ mỉm cười nói: "Hoàng thượng, ngài không nghe hiểu ngôn ngữ của động vật, đây đều là lời phiến diện từ một phía của Tăng tiên sinh. Thực tế là..."
"Lũ dã thú nói rằng: 'Hoàng Mật từng cứu chúng ta, nhưng nghe đồn trong cung này có kẻ muốn mưu hại nàng, cho nên chúng ta mới tới đây để bắt kẻ xấu đó'."
Tăng Hạ cười nhạo: "Hoàng Mật, ngươi thật sự là dám bốc phét đấy, chỉ bằng ngươi sao?"
Giọng điệu hắn trở nên tàn nhẫn: "Bây giờ ta sẽ để lũ mãnh thú xé xác ngươi!"
Thế nhưng, sắc mặt hắn đột nhiên biến đổi kịch liệt.
Bởi vì, ta đã nhanh chóng nhấp chọn chức năng "Gỡ cài đặt phần mềm" trên một ứng dụng bảo mật nào đó.
"Bóc tách." Ta dùng khẩu hình miệng, khẽ nói với Tăng Hạ.
Trên người Tăng Hạ, mấy vầng sáng rực rỡ ngũ sắc như những quầng sương mù thi nhau từ trong cơ thể hắn bay vọt ra ngoài.
Hô hấp của hắn gần như ngưng trệ, chỉ biết cuống cuồng vươn tay ra chụp lấy những quầng sáng đó.
"Quay lại, hệ thống, quay lại đây! Các ngươi không được đi! Không được!"
Mọi nỗ lực đều vô dụng.
Hắn cúi đầu nhìn hai bàn tay trắng của mình: "Mất sạch rồi... Hệ thống của ta, một cái cũng không còn."
Tăng Hạ trừng mắt nhìn ta đầy dữ tợn: "Ngươi dám tước đoạt hệ thống của ta! Ta phải giết ngươi, giết chết ngươi!"
Ta vẫn điềm nhiên bất động.
Một luồng sáng tự động đánh bật Tăng Hạ văng ra xa, va mạnh vào thân cây cổ thụ đằng xa, hắn phun ra một ngụm máu tươi.
Tiếp đó, hắn như chợt nghĩ ra điều gì, ngửa mặt cười lớn.
"Ở đây có nhiều dã thú như vậy, có ta ở đây còn có thể khống chế được chúng, bây giờ thì, ha ha ha, các ngươi thảy đều không sống nổi đâu!"
Cố Triều Dã đã nghe ra manh mối từ câu nói này, giận dữ quát: "Tăng Hạ, là ngươi khống chế dã thú?"
Giá trị công lược vừa tăng lên lúc nãy lập tức tụt dốc không phanh, trực tiếp trở thành số âm!
Tiếng máy móc quen thuộc vang lên: 「Phát hiện giá trị công lược của Tăng Hạ là số âm, ba phút sau bắt đầu xóa sổ!」
Tăng Hạ bất cần lau đi vệt máu nơi khóe miệng: "Sao cũng được, trước khi bị xóa sổ mà kéo được các ngươi xuống nước, không ai hoàn thành được nhiệm vụ thì ta cũng không lỗ!"
Ta nghiêng đầu, toe toét cười, giơ tay phải lên: "Tăng Hạ, nhìn cho kỹ vào, ta chỉ biểu diễn một lần duy nhất thôi đấy."
Nương theo ngón tay ta khẽ vẽ một đường giữa hư không, tiếng rồng ngâm xé toạc mây xanh!
Một bóng rồng vàng khổng lồ hư ảo hiện ra giữa không trung, toàn bộ lũ dã thú đồng loạt nằm rạp xuống đất, run rẩy đầy sợ hãi.
Cố Triều Dã hoàn toàn ngây dại, hắn nhìn lên bầu trời: "Rồng... Thế mà thực sự có rồng."
Đám thị vệ từ sớm đã quỳ sụp xuống đất.
Ta đứng hiên ngang ở giữa trung tâm: "Hoàng thượng chính là chân long tại thế, các ngươi còn không mau lui xuống!"
Ta đã sử dụng phần mềm phiên dịch.
Lời này, đám người Cố Triều Dã nghe được là tiếng người, mà lọt vào tai lũ dã thú thì tự động chuyển hóa thành ngôn ngữ mà chúng có thể hiểu được.
Chúng vô cùng sợ hãi, sau những tiếng gầm gừ thút thít liền nhanh chóng rút lui.
Giọng Cố Triều Dã đầy kích động: "Hoàng Mật, sau khi hồi cung, trẫm lập tức phong ngươi làm nữ quan!"
Giá trị công lược của ta tăng lên tới 99!
Chỉ còn thiếu đúng 1 điểm nữa thôi!
Cảnh tượng này thảy đều thu vào tầm mắt của Tăng Hạ.
Đố kỵ, oán hận, không cam lòng, đủ loại cảm xúc phức tạp dồn nén khiến hắn hoàn toàn sụp đổ phòng tuyến tâm lý, hắn dùng đủ mọi từ ngữ thô tục, khó nghe nhất để chửi rủa ta.
Hắn chửi một mạch không ngừng nghỉ, nhưng cơ thể hắn đã bắt đầu tiêu biến, cuối cùng hoàn toàn hóa thành một làn sương mù.
Tiếng chửi rủa ồn ào lúc này mới chấm dứt.
Kênh chat phòng livestream:
「Kỹ năng của Hoàng Mật sao giống như hẹ ngoài ruộng thế nhỉ, cứ cắt hết đợt này lại mọc lên đợt khác!」
Phần mềm mô phỏng toàn ảnh VR thôi mà, chuyện nhỏ ấy mà.
「Người công lược đột ngột bớt đi hai người, còn một người thì đang ở trong lãnh cung, dù cho có được sủng ái trở lại thì cũng chẳng thể đuổi kịp tiến độ của Hoàng Mật nữa rồi.」
「Lọt hố fan rồi! Từ nay về sau Hoàng Mật chính là thần tượng của tôi!」
Ta một bước lên mây, danh tiếng lẫy lừng.
Có thể nói là ở trong cái hoàng cung này, ta có thể đi ngang theo đúng nghĩa vật lý.
Mà cũng chẳng có ai dám nói một câu "mất đi thể thống".
Có cung nữ tâm tư tỉ mỉ, nhận ra ta và Hoặc phi không hợp nhau, liền tìm tới ta để biểu đạt lòng trung thành, nói sẽ giúp ta dò la động tĩnh của Hoặc phi.
Ta kiểm tra độ thiện cảm, sau khi xác nhận đáng tin cậy liền trực tiếp tặng cho nàng ta một hộp nhỏ vàng bạc châu báu.
Nàng ta thụ sủng nhược kinh, tươi cười rạng rỡ, ngay đêm hôm đó đã mang về cho ta một tin tức vô cùng chấn động!
"Hoàng tỷ tỷ, ngài phải cẩn thận đấy, Hoặc phi có được một viên đá, viên đá đó lợi hại vô cùng, nô tỳ nhìn thấy trên đó còn có cả hình ảnh ngài đang nói chuyện nữa cơ, còn có cả Đức Quý phi, rất nhiều người."
Cung nữ khoa chân múa tay ra chiều kích thước: "Tầm chừng này này, rất rõ nét luôn ạ."
Lưu ảnh thạch thường dùng ở tu chân giới!
Trong lòng ta đã có dự đoán: "Phát hiện này rất quan trọng với ta, mấy ngày tới ngươi cũng đừng qua chỗ Hoặc phi nữa, tránh để nàng ta biết ngươi đã phát hiện ra chuyện này."
Ta lại nhét cho nàng ta một hộp trang sức nhỏ, nàng ta vui mừng hớn hở rời đi.
Đêm đến, ta quen đường quen lối mò tới tẩm điện của Hoặc phi.
Sau khi động tay động chân một hồi, ta lặng lẽ rút lui.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Chuyện Vụn Vặt Giữa Tôi Và Kẻ Địch
Tác giả: Bạo Hanh Hanh
Cập nhật: 16:08 16/07/2026
Bướm Đêm Tinh Tế
Tác giả: Tử Mỹ
Cập nhật: 15:43 16/07/2026
Sênh Sênh, Anh Không Hối Tiếc
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 13:07 23/04/2026
Hoa Ngô Đồng Chưa Tàn, Người Chưa Quên
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 15:58 24/04/2026
Sau Khi Mang Thai Con Của Anh Kế, Tôi Đã Bỏ Trốn
Tác giả: Tây Tây Bạt La Bộc
Cập nhật: 20:24 15/07/2026