Chương 1
Chương 1/8
Audio chương
Sư phụ bị thương.
Người gọi ta vào thay dược.
Ta nhìn đôi môi có hình dáng mỹ lệ của người, lòng trỗi dậy ý niệm muốn cắn xé tàn bạo.
Sư phụ cởi y bào, quay lưng về phía ta mà ngồi. Trên tấm lưng trần trắng nõn, những vết kiếm chém đan xen chằng chịt, lại ẩn chứa một vẻ đẹp bi tráng kỳ lạ, khiến ta chỉ muốn đè người xuống mà giày vò không chút nương tay.
Sư phụ hoàn toàn không hay biết đệ tử này đang nảy sinh những ý nghĩ dơ bẩn về mình, người thở dài gọi:
"Dục nhi, bảo con giúp vi sư thay dược, gọi nửa ngày trời mà chẳng thấy động tĩnh gì."
Ta trầm đôi mắt xuống, cố gắng duy trì thanh âm bình thản: "Dục nhi tuân mệnh, sư phụ."
Nhờ vào lớp thuốc mỡ trên tay, ta vuốt ve tấm lưng trần của người. Những thớ cơ săn chắc, vững chãi ấy, cảm giác xúc chạm tuyệt diệu khiến lòng bàn tay ta run rẩy... Không ngờ sư phụ nhìn có vẻ thanh mảnh, nhưng khi cởi y phục ra lại đầy đặn, rắn rỏi đến thế!
Thiếu niên huyết khí phương cương như ta, lập tức toàn thân nóng bừng, khí huyết xông thẳng lên não, máu nóng từ trong mũi chảy ra.
Sư phụ đúng lúc quay sang nhìn, nhíu mày: "Con cũng bị thương sao, Dục nhi?"
Người lấy khăn tay lau vết máu mũi cho ta: "Thất khiếu chảy máu, chỉ e là nội thương."
Nói đoạn, người liền đưa tay bắt mạch cho ta.
Ta vội vàng nhảy lùi lại, ánh mắt chột dạ liếc ngang liếc dọc: "Dục nhi không có bị thương. Con... chỉ là thấy nóng quá! Mật thất này thông gió không tốt!"
Sư phụ gật đầu: "Lần này vi sư đến quân doanh nước Tề để dò thám quân tình cho bệ hạ, việc vi sư bị thương không tiện truyền ra ngoài, chỉ đành nói dối là bế quan dưỡng thương trong mật thất. Con đến tiếp ứng cho vi sư, đã lỡ chứng kiến vi sư bị thương, việc chăm sóc chỉ đành giao cho con, ủy khuất cho con rồi."
"Sư phụ nói gì vậy? Chăm sóc sư phụ, Dục nhi nghĩa bất dung từ!"
Sư phụ nhìn ta, đôi môi mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự an ủi.
Ta tiến lên tiếp tục thay dược cho người.
Có lẽ do đau đớn, sư phụ khẽ hừ một tiếng.
Ta lại nghe mà lòng xao động, con ác thú đang rục rịch trong cơ thể như không thể đè nén thêm được nữa.
Ngồi sau lưng sư phụ, ta đưa ánh mắt khác thường nhìn tấm lưng với đường nét lưu loát, cần cổ và góc nghiêng hoàn mỹ của người, rồi hỏi: "Sư phụ xuất quan rồi, thật sự muốn đuổi Dục nhi xuống núi sao?"
"Cha con gửi thư đến, ông ấy muốn con trở về Vương đô."
"Ông ta chưa từng quan tâm đến con, dựa vào đâu mà ông ta bảo con về là con phải về!"
Sư phụ thở dài: "Con là đích tử của ông ấy, sao ông ấy lại không quan tâm đến con chứ?"
Ta hừ lạnh một tiếng, nhìn chằm chằm sư phụ: "Sư phụ cũng muốn con về sao?"
"Dục nhi, con theo vi sư lên Cửu Hàn Sơn từ năm tám tuổi, đến nay đã tám năm rồi, là lúc con nên quay về."
Ta thản nhiên "ồ" một tiếng, tiếp tục thay dược cho sư phụ.
Người chỉ nghĩ rằng đã thuyết phục được ta, nhưng đâu biết rằng, ta đang rắc "Hợp Hoan Tán" vào vết thương của người.
Một loại xuân dược cực mạnh, chỉ có giao hợp mới có thể giải độc.
Ta vốn không muốn làm trái ý sư phụ. Ta đến tiếp ứng, chỉ là vì muốn sớm nhìn thấy người.
Nếu người thu hồi mệnh lệnh, ta sẽ tiếp tục làm một đồ đệ ngoan ngoãn.
Ta mười sáu tuổi rồi, đã lớn.
Từ nhỏ ta vốn là đứa trẻ da dày thịt béo, nghịch ngợm bướng bỉnh, nay đã cao tới tám thước, ngang hàng với người, vóc dáng thậm chí còn cường tráng hơn.
Với diện mạo tuấn dật và thân hình khỏe mạnh, ta vốn định "mưa dầm thấm lâu", từ từ bồi đắp tình cảm.
Thế nhưng người lại đồng ý với cha ta, bắt ta xuống núi.
Thay dược xong cho sư phụ, người xoay người lại. Gương mặt tái nhợt vì mất máu, ngũ quan rõ nét, tỏa ra vẻ đẹp hoa lệ và kiêu quý. Mái tóc dài đen nhánh tựa mực, mềm mại như lụa, phảng phất ánh trăng dịu nhẹ.
Khí chất ôn nhã của người toát lên vẻ an yên, tựa như tiên nhân bước ra từ họa phẩm sơn thủy.
Ta nhìn sư phụ, nhếch môi cười: "Sư phụ thật là đẹp quá đi!"
Sắc mặt sư phụ hơi ửng hồng, chỉ nghĩ ta vẫn như thường ngày mà nũng nịu tán thưởng, ánh mắt ôn hòa nhìn ta: "Dục nhi mới là người có diện mạo xuất chúng. Cha con, Xuân Thân Quân, vốn là mỹ nam tử có tiếng của nước Tây Lương ta, Dục nhi trông rất giống ông ấy."
Nghĩ đến người cha kia... ta nhếch môi cười nhạt, rót một chén trà, cung kính dâng lên bằng hai tay.
"Chỉ là, cha con, Xuân Thân Quân... khí chất ôn nhuận thanh tao, còn Dục nhi, xương mày và ánh mắt lại lộ vẻ sắc bén, ngông cuồng."
Sư phụ nhận xét xong liền nâng tay uống trà, tư thái vô cùng ưu nhã.
Ta không chớp mắt nhìn sư phụ uống cạn chén trà.
Người nào biết, trong trà ta đã sớm bỏ "Nhuyễn Cân Tán".
Kẻ cao thủ bình thường trong nửa tháng đừng hòng vận dụng nội lực.
Với bậc tuyệt thế cao thủ như sư phụ, muốn khôi phục nội lực e cũng phải mất bảy, tám ngày.
Mọi việc đã xong, ta thong dong tựa vào vách đá, chờ đợi xuân dược trong cơ thể người phát tác.
Khóe miệng ngậm cười nhìn sư phụ: "Sư phụ quên rồi sao, con... từ nhỏ đã là một đứa trẻ ngang ngược nghịch ngợm mà?"
Sư phụ hoàn toàn không hay biết ẩn ý trong lời nói của ta, khẽ cười rồi kể chuyện cũ: "Đúng vậy. Lần đầu tiên vi sư gặp con, con đang chịu phạt, cái mông bị đánh tới da tróc thịt bong, vậy mà vẫn trừng mắt nhìn cha con, nhất quyết không chịu xin tha."
Cha ta... Xuân Thân Quân đâu phải là đang phạt ta?
Ông ta là muốn đánh chết ta.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Não Yêu Đương Không Tu Nổi Vô Tình Đạo
Tác giả: Ngọc Tử
Cập nhật: 22:22 01/06/2026
Yến Tiên Sinh Mắc Chứng Khao Khát Tiếp Xúc Da Thịt
Tác giả: Nhân Mặc Tùy
Cập nhật: 22:05 01/06/2026
Thực Sắc Tính Dã
Tác giả: Cá Lớn Ăn Cá Nhỏ
Cập nhật: 21:55 01/06/2026
Hận Minh Nguyệt
Tác giả: Thập Tứ Kỳ
Cập nhật: 22:08 31/05/2026
Tận Cùng Của Tuyệt Vọng
Tác giả: Nhược Hoa
Cập nhật: 22:01 31/05/2026