Chương 4
Chương 4/14
Sau khi vào kinh thu xếp ổn thỏa, Sở Tự xuất hiện.
Tỷ tỷ mặc y phục đẹp đẽ quý giá, dung nhan lẫn phong thái rất đẹp đẽ.
Trưởng công chúa dường như coi tỷ ấy như nữ nhi thân sinh, chí ít là trước mặt người ngoài.
Tỷ tỷ chầm chậm tới gần rồi đứng lại bên cạnh ta.
Phía sau là đám thị nữ đang nâng khay nối đuôi nhau vào.
"A Trĩ, mấy thứ này chắc chắn muội sẽ thích đấy."
Áo gấm vải lĩnh, trâm ngọc vòng khuyên, quả đúng là lóa mắt đẹp đẽ không sao tả xiết.
Mẫu thân cũng rất vui vẻ, đứng bên người ta cười nói: "Tỷ tỷ con là nhớ con nhất đấy, nhờ có tỷ tỷ con mà Sở gia mới có ngày lành bây giờ."
Nghe mẫu thân nói như vậy, sắc mặt Sở Tự thoáng chút lúng túng, trong ánh mắt như hiện lên vẻ áy náy.
Chờ khi mẫu thân đi rồi, tỷ tỷ mới chậm rãi nói: "Là ta cướp của muội."
Ta ngước mắt lặng lẽ nhìn nàng, rồi trầm giọng nói: "Lần này không phải tỷ tỷ cướp, là muội cố ý nhường cho tỷ."
Trong mắt tỷ tỷ hiện lên vẻ kinh ngạc, cực kỳ khó hiểu.
Nhưng sau này nàng sẽ hiểu những lời ta nói có ý gì.
"Nghe nói tỷ khá thân cận với thái tử, nếu thật sự có bản lĩnh thì từng bước đi tới bên người thái tử đi, có được quyền lực, trở thành nữ tử sóng vai bên cạnh ngài ấy, như vậy tất cả những gì tỷ muốn mới có thể thực hiện được." Ta chầm rãi nói.
Tỷ tỷ lùi sau một bước, sắc mặt có vẻ hoảng hốt.
Bởi vì ta dự đoán đúng, nói đúng.
Ta đã nói ra toàn bộ mưu kế của tỷ một cách chính xác, nên nàng sợ.
"Muội không vạch trần ta, lại biết những gì ta trù tính, muội định làm gì?"
Đối mặt với sự đề phòng trong mắt tỷ tỷ, ta vỗ vai nàng và nói: "Tỷ tỷ đừng sợ, muội không những không vạch trần tỷ, mà còn bao che giúp tỷ, từng bước công thành."
Ta khẽ nhếch khóe miệng mỉm cười, nhưng đáy mắt của tỷ tỷ càng lúc càng mờ mịt.
Sao ta lại có thể vạch trần tỷ tỷ chứ...
Trưởng công chúa vốn không thèm để ý ai cứu bà ta, là Sở Tự hay Sở Vân Trĩ đều không quan trọng, bà ta chỉ cần một quân cờ ngoan ngoãn nghe lời, đoan trang hào phóng mà thôi.
Những gì Sở Tự thể hiện khiến trưởng công chúa rất hài lòng.
Tỷ tỷ vào kinh thành mới hơn một tháng mà đã giành được sự thừa nhận từ trên cao xuống thấp.
Bất kể kiếp trước hay kiếp này tỷ ấy đều làm rất tốt.
Hôm nay nàng tới chỉ là muốn nhắc nhở thêm lần nữa để ta đừng nói mấy lời sai lầm.
Dù sao, ba ngày sau trưởng công chúa bày tiệc, có mời cả Sở gia.
Ở tiền kiếp, khi vừa vào kinh, lần đầu có mặt trên yến tiệc toàn các thế gia này, ta bối rối bất an.
Ta không hiểu chuyện đấu trà bọn họ nói, lại càng bất cẩn đánh đổ chung trà, làm ướt xiêm y, khiến mọi người cười chế giễu.
Cảnh tượng tương tự lại tái diễn.
Nhưng ta cử chỉ thành thạo như cá gặp nước, thang hoa giảo trản, như sơn thủy vân vụ, liên tục nhận được sự khen ngợi từ trưởng công chúa.
Ngay cả mẫu thân cũng phải kinh ngạc khi ta vô sự tự thông, bởi ta chưa từng học những thứ này lúc ở Ninh Châu bao giờ.
Khi tất cả mọi người đều bất ngờ, chỉ có một người nhìn cốc trà của ta, ánh mắt như ngưng lại.
Trong một nơi tiếng người ồn ã, tầm mắt Tạ Cảnh Ngôn lướt qua đám người, dừng lại ở hình ảnh kia, trong mắt toát lên vẻ khiếp sợ.
Hắn đang ngờ vực, rằng tại sao ta lại có được loại kỹ xảo này.
Đương nhiên hắn không biết, bởi những thứ này do hắn dạy cho ta sau này.
Ta làm phu thê với hắn vài năm, lại như người dưng khác đường.
Sở gia gặp họa diệt môn, mà hắn cai quản bộ Hình.
Dây thừng không nghiêng nơi gấp khúc, pháp tắc không thiên vị kẻ quyền quý.
Đây là nguyên tắc của hắn.
Lúc ấy hắn nói: "Không thiên vị, không thiên tư mới có thể để triều đình và dân chúng tin phục."
Lúc Sở gia gặp nạn, ta từng ở trong lao ngục đau khổ cầu xin hắn cứu phụ mẫu ta.
Nhưng hắn gạt tay ta ra, giọng trầm trầm: "Pháp luật không có ngoại lệ, nhưng ta sẽ dốc sức tìm chứng cứ để kiếm một đường sống cho Sở gia. Nàng hãy tin ta."
Hắn chưa từng nói lời xằng bậy, nên tôi tin hắn, chờ hắn.
Chờ mãi cho tới khi nhận được thánh chỉ hành hình, nhưng lại chẳng thấy bóng dáng hắn đâu.
Hắn muốn làm một hiền thần lưu danh thiên cổ, vẻ vang cửa nhà, trên người không được có vết bẩn nào.
Có lẽ ngày cả Sở gia sụp đổ cũng chính là lúc mỹ danh cương trực không thiên lệch, thiết diện vô tư đã chấn nhiếp cả triều chính.
Chỉ là lần này ta không muốn làm nét điểm xuyết có thể tiện tay bỏ đi bất cứ lúc nào bên người hiền thần nữa.
Ta né tránh ánh mắt mang tính tìm tòi nghiên cứu, lần này gặp được coi như không quen, chỉ coi là người dưng mà thôi.
Sở Tự còn ngạc nhiên sự thay đổi của ta ở trên yến tiệc, nhưng thời gian còn lại cho tỷ ấy đã không nhiều.
Sứ thần Đông Ly sắp vào cung.
Đông Ly là một nước rất xa xôi, nằm ở nơi cực kỳ lạnh lẽo. Dân phong nơi đó nhanh nhẹn dũng mãnh, người bình thường khó mà tiếp nhận được.
Đương nhiên trưởng công chúa không muốn hòn ngọc quý trên tay mình phải đi chịu khổ.
Quân cờ Sở Tự này sẽ nhanh chóng phát huy tác dụng mà thôi.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Boss Là Nữ Phụ
Tác giả: Mặc Linh
Cập nhật: 14:08 06/04/2026
Trung Khuyển Nam Thần
Tác giả: Tử Thanh Du
Cập nhật: 12:48 09/04/2026
Quét Sạch
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:29 14/04/2026
Có Hẹn Với Chàng Quỷ
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 05:29 13/04/2026
Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 06:21 06/04/2026