Tommy Novel Logo
Đăng nhập
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
Chương 3

Chương 3/14

Sính lễ của nhà Tri phủ được đưa thẳng tới Sở gia.

Phụ thân mặt mày tái mét, cuối cùng không nhịn được nữa, sai người ném cả đồ cả người ra ngoài.

Ông ngồi im vài canh giờ, cuối cùng khẽ thì thào là cùng lắm thì không cần sỉ đồ nữa.

Ông sợ Sở Tự khó xử, càng sợ ta phải chịu cảnh tủi nhục.

Đêm khuya hôm sau, ông đi mà mãi không thấy về.

Tri phủ lệnh ông đi các vùng hương dã xung quanh làm việc.

Nhưng xung quanh huyện thành vừa xảy ra núi lở, đường núi khó đi, cực kỳ nguy hiểm, mẫu thân lòng nóng như lửa đốt.

Đây rõ ràng là Tri phủ đại nhân cố làm khó mà.

Ta tính toán ngày, ý chỉ thăng chức sắp đến rồi.

Ta tin tưởng Sở Tự, dựa vào bản lĩnh của tỷ tỷ, chắc chắn sẽ đạt được sự yêu thích từ trưởng công chúa.

Lại thêm sự áy náy từ trưởng công chúa, cơ hội bay lên của Sở gia đang nằm ngay trước mắt.

Khi thánh chỉ truyền tới, phụ thân vẫn chưa về phủ, người tiếp chỉ thay ông là Tri phủ đại nhân kia.

Phụ thân được thăng chức lên mấy cấp, được điều vào làm ti Huân Tư của bộ Lại, mấy ngày tới sẽ tới kinh thành nhậm chức.

Vị Tri phủ đại nhân kia cuống quýt tới nơi hoang vu tìm phụ thân, khi trở về toàn thân bùn sình, trông rất thảm hại.

Lúc được tìm về, phụ thân cực kỳ ngạc nhiên.

Sở gia dời cả nhà vào kinh thành, rời khỏi Ninh Châu.

Mãi tới khi trên đường đi vào kinh, ông còn chưa hoàn hồn.

Lộ tẩy hoa đồng, yên phi ti liễu.

Hoàng thành nguy nga lộng lẫy lại đập vào mắt, nhưng ta không còn vui mừng hớn hở như kiếp trước nữa.

Vừa vào thành đã va chạm quý nhân, chính là vị Phụng Hoa quận chúa kiêu ngạo ngang ngược kia.

Phụ thân sợ hãi, nhưng ta biết là quý nhân chủ động tới kiếm chuyện.

Nàng ta cưỡi con ngựa cao to, ánh mắt liếc xéo đầy khinh thường: "Ngươi chính là muội muội của Sở Tự?"

Kiếp trước nàng ta từng hỏi ta như thế, nhưng ta của khi đó bị chiếc roi ngựa mà nàng ta giơ cao dọa sợ, không khỏi lùi ra sau mấy bước, lại giẫm phải mép váy làm ngã ngồi xuống đất.

Khi ấy thật sự mất mặt, nàng ta cười ngửa trước ngửa sau, cuối cùng nói: "Đúng là xuất thân hương dã, không thể lên được mặt bàn. Muội muội của Sở Tự cũng chỉ thế mà thôi."

Nhưng hôm nay, ta nghênh đón roi ngựa của nàng ta, ung dung đáp: "Đúng, dân nữ chính là muội muội của Sở Tự."

Nàng ta ngước mắt lên, lộ ra vẻ ngạo mạn: "Ngươi làm ngựa của ta kinh sợ, nên bị phạt."

Ta trầm giọng đáp: "Phóng ngựa hành hung trên đường là vi phạm luật lệ, chẳng lẽ quận chúa muốn xuất hiện trên danh sách buộc tội của các thần công sao?"

Ả vênh váo đắc chí đáp: "Bị buộc tội nhiều rồi, thêm lần này cũng chẳng sao.

Dứt lời, ả giơ tay quất roi ngựa kia vào ta.

Trong lúc ta né tránh, có một người lắc mình chắn trước người ta, giơ tay bắt lấy chiếc roi ngựa của ả rồi ném xuống đất.

Biến cố ấy hù dọa mọi người.

Hắn đưa lưng về phía ta, nhưng bóng lưng thẳng tắp và khí phách khó đoạn ấy làm ta lập tức nhận ra hắn là ai.

Sắc mặt Phụng Hoa quận chúa cũng lập tức trở nên sa sầm.

Ả lạnh lùng nói: "Ngươi lại vì che chở ả mà dám ra tay với ta?"

"Thần đang gìn giữ luật lệ Đại An, phóng ngựa trên đường tương đương hành hung, quận chúa, ngài vượt khuôn phép rồi."

Hắn cất tiếng nói ôn hòa, chắc chắn và thong dung, hệt như vị hiền thân trung trực như trúc năm kia.

Phụng Hoa quận chúa nổi cơn thịnh nộ, nhưng lại phải kìm xuống.

Nàng ta thích hắn, thích đến mức có thể vì hắn mà làm trái thánh chỉ, không muốn hòa thân tới nơi xa.

Kiếp trước, ta từng bắt gặp ả trút mọi tâm sự với hắn ngay đêm trước khi đi hòa thân.

Nhưng hắn mặc bộ thanh y, chỉ lạnh nhạt nói: "Quận chúa có bằng lòng hòa thân hay không, không liên quan gì tới tại hạ."

Chỉ một câu nói thôi đã khiến quận chúa khóc tới tan nát cõi lòng.

Hắn không phải kẻ hay xen vào chuyện của người khác, hôm nay ra tay tương trợ đã là hành vi khác thường rồi.

Khi chạm phải ánh mắt hắn, ta bình tĩnh nhìn lại.

Lúc ta nói lời cảm ơn hắn, ánh mắt hắn dừng trên khuôn mặt ta, trong ánh mắt toát lên vẻ nghi hoặc.

Có lẽ hắn cũng có cảm giác quen thuộc như ta thôi.

Tái sinh trùng phùng, cố nhân gặp lại.

Chỉ là hắn đã không nhớ rồi.

Mãi cho tới khi bên cạnh vang lên tiếng ho nhẹ, hắn mới nhận ra sự thất lễ và thất thố của mình.

Nha hoàn khẽ hỏi tôi: "Tiểu thư là bằng hữu với vị công tử kia ạ?"

Bằng hữu?

Chỉ làm phu thê vài năm mà thôi.

Tạ Cảnh Ngôn, là vị tân quý trong triều có thanh danh lan xa, là thám hoa lang một lòng vì dân chúng, lại là vị hiền thần sẵn lòng lấy tính mạng ra làm cục để phá được trọng án.

Chỉ tiếc, lại chẳng phải phu quân.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Quản trị viên đã tắt bình luận cho truyện này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Boss Là Nữ Phụ

Boss Là Nữ Phụ

Tác giả: Mặc Linh

Cập nhật: 14:08 06/04/2026
Trung Khuyển Nam Thần

Trung Khuyển Nam Thần

Tác giả: Tử Thanh Du

Cập nhật: 12:48 09/04/2026
Quét Sạch

Quét Sạch

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:29 14/04/2026
Có Hẹn Với Chàng Quỷ

Có Hẹn Với Chàng Quỷ

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 05:29 13/04/2026
Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc

Sai Từ Bắt Đầu, Đúng Ở Kết Thúc

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:21 06/04/2026