Chương 6
Chương 6/11
Thực ra tôi đã sắp không nhớ nổi, lần trước nhìn thấy Giang Từ rơi nước mắt là khi nào nữa rồi.
Năm đó cãi nhau một trận lớn, náo loạn đến mức độ chia tay quyết liệt.
Hai đứa chúng tôi chẳng có ai rơi nước mắt cả.
Nghĩ kỹ lại, thực ra vào thời điểm đó tình cảm sớm đã không còn thuần túy như thuở ban đầu nữa rồi.
Cho nên đều gượng chống đỡ, không chịu rơi vào thế hạ phong trước mặt đối phương.
Nhưng bây giờ, anh ấy lại khóc trước mặt tôi rồi.
Tôi cũng thấu hiểu.
Nhân sinh vô thường.
Đối mặt với người quen cũ thời niên thiếu mắc bệnh hiểm nghèo, ai cũng đều sẽ có chút không nhẫn tâm.
“Giang lão sư, anh đừng khóc nữa, tôi thực ra rất tốt mà.”
Tôi an ủi anh ấy, “Không tin lát nữa bác sĩ vào đây anh hỏi ông ấy xem, thực ra bệnh tình của tôi đã ổn định rồi.”
Nước mắt của Giang Từ rơi xuống càng dữ dội hơn.
“Em đừng gọi anh là Giang lão sư nữa, Tri Ý, xin em đấy…”
Anh ấy nhìn tôi, trong đôi con ngươi màu hổ phách trong vắt kia toàn là sắc màu đau đớn,
“Ly hôn với hắn ta đi, để anh đến chăm sóc em.”
Vừa khéo vào lúc này, bác sĩ chủ trị của tôi bước vào.
Tôi muốn dùng ánh mắt để ám thị cho ông ấy, nhưng đã muộn rồi.
Nghe thấy câu nói này, ông ấy kinh ngạc buột miệng thốt ra:
“Lâm Tri Ý, cô mới xuất viện được mấy ngày hả, thế mà đã kết hôn rồi?”
Giang Từ phản ứng kịp, nhìn tôi, ánh mắt vừa mừng vừa bi.
“Tôi không phải cố ý lừa anh đâu.”
Tôi rũ đầu xuống, sự xấu hổ vì lời nói dối bị vạch trần khiến tai tôi nóng bừng lên như thiêu như đốt,
“Tôi chỉ là, tôi chỉ là…”
Tôi chỉ là không muốn anh nghĩ rằng.
Sau khi tôi rời xa anh, sống không được tốt.
Thực ra, những ngày đầu rời khỏi Bắc Kinh, tôi rất khó thích nghi.
Tôi đã mất một khoảng thời gian rất dài mới làm quen được với khí hậu và ẩm thực của thành phố mới.
Trong khoảng thời gian đó tôi cũng thường xuyên nhớ đến Giang Từ.
Nhưng sự đau đớn do nỗi nhớ nhung đó mang lại đã bị tôi cưỡng ép gạt bỏ đi.
Từ tận xương tủy, tôi là một người rất hiếu thắng.
Không nguyện ý cúi đầu nhận sai, không muốn để người khác biết tôi sống không tốt.
Cho nên cho dù nửa đêm nhớ Giang Từ đến muốn mạng, tôi cũng chưa từng liên lạc với anh ấy.
Giang Từ từng tìm tôi hai lần.
Trong lòng hai đứa chúng tôi đều còn nghẹn một cục tức, cuối cùng náo loạn đến mức tan rã trong không vui.
Tháng thứ năm sau khi chúng tôi chia tay.
Một đoạn video cover của Giang Từ ngẫu nhiên bùng nổ trên mạng xã hội.
Đến cả tôi cũng lướt trúng rồi.
Kể từ ngày đó, anh ấy ngày càng nổi tiếng.
Dần dần biến thành một sự tồn tại xa vời không thể chạm tới đối với tôi.
“Xin lỗi nhé, năm đó cơn giận bốc lên đầu, mới nói anh như vậy.”
Tôi nằm trên giường bệnh, nhìn dịch thuốc của mũi kim chống nôn từng giọt từng giọt chảy vào mạch máu,
“Thực ra anh là một thiên tài âm nhạc, tôi luôn cảm thấy anh sẽ nổi đình nổi đám thôi… tuy rằng bây giờ nói cái này hình như có chút giống vuốt đuôi.”
“Sự nghiệp của anh đã có khởi sắc rồi, tôi lại cứ khăng khăng ép anh phải đổi một thành phố khác với tôi để bắt đầu lại từ đầu, thực ra là chính công việc của tôi gặp trắc trở, không cam tâm lại lo lắng bồn chồn mà thôi.”
“Mọi người đều nói, phải rời xa người làm ảnh hưởng đến vận sự nghiệp của chính mình, anh làm được rồi.”
Tôi nói đùa một câu, “Anh xem, sau khi anh rời xa tôi, chẳng phải phát triển ngày càng tốt hơn rồi sao?”
Giang Từ vẫn luôn nhìn chằm chằm tôi.
Vành mắt đỏ ửng, một lời cũng không nói.
Thực ra thời niên thiếu tính cách của anh ấy tương đối hướng ngoại, thậm chí có chút ác liệt.
Luôn thích trêu chọc khiến tôi tức giận xong, rồi mới lại đến dỗ dành tôi.
Chỉ là không biết làm sao, sau khi ngày càng nổi tiếng, lời nói cũng ngày càng ít đi.
Bỗng nhiên, anh ấy chống vào bên cạnh giường bệnh, ghé sát tới trước mặt tôi: “Thế còn em?”
“Sau khi rời xa anh, em sống tốt không, Lâm Tri Ý?”
“Khụ.”
Tôi ho khẽ vài tiếng, có chút ngượng ngùng phơi bày mu bàn tay một chút, “Cái này có chút là biết rồi còn hỏi đúng không?”
“Tại sao không liên lạc với anh?”
Tôi cúi đầu giật cái da xước trên ngón tay, giật đứt một miếng da nhỏ, đau đến mức rùng mình một cái: “Thế thì cũng quá là không biết xấu hổ rồi đúng không? Năm đó lời đã nói đến nước kia, đợi đến sau khi anh công thành danh toại rồi lại đi tìm anh…”
“Hơn nữa cũng còn tốt mà, mấy năm nay tôi đi làm cũng tích cóp được chút tiền, tự chữa bệnh cho mình không có vấn đề gì lớn.”
“Anh không cần lo lắng đâu.”
Bệnh tật và cái chết luôn có thể tiêu trừ tất cả cách biệt.
Ban ngày khi ghi hình chương trình, giữa chúng tôi rõ ràng có một loại ý vị tự mình so kè lẫn nhau.
Hiện tại đều đã biến mất không thấy nữa rồi.
Tôi sụt sịt mũi: “Được rồi, anh đi đi, Giang Từ, hy vọng anh tương lai mọi điều thuận lợi.”
Anh ấy không đi.
Trong phòng bệnh yên tĩnh đến mức chỉ còn lại tiếng nhịp tim của chính hai chúng tôi.
Lâu lắm, anh ấy khẽ mở miệng: “Lâm Tri Ý, chúng ta quay lại đi.”
Tôi bỗng nhiên ngẩng đầu lên, nhìn hướng về phía Giang Từ trước mặt.
Anh ấy đứng trước giường, vị trí rất gần tôi.
Bởi vì ngược ánh đèn trần của phòng bệnh, gương mặt của anh ấy có chút mờ mịt không rõ.
Tôi lại nhìn thấy một cách rõ ràng, anh ấy đang khóc.
Nước mắt giống như những viên trân châu không ngừng lăn rụng xuống, trông có vẻ dường như rất thương tâm rất thương tâm.
“Anh là cảm thấy ngượng ngùng, muốn bù đắp cho tôi sao?”
Tôi nghĩ nửa buổi, có chút trì trệ chớp chớp mắt,
“Thực ra cũng còn tốt, tôi không có cảm thấy những lời đó rất khó nghe, tôi…”
Anh ấy liều mạng lắc đầu, những chữ cắn ra giống như mang theo máu: “Là bởi vì… anh còn yêu em.”
“Lâm Tri Ý, anh còn yêu em.”
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Phí Khám Bệnh Của Beta Không Bao Gồm Tư Vấn Tâm Lý
Tác giả: Hoài Hạ Tự
Cập nhật: 23:34 06/07/2026
Thử Thách Của Chồng
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 23:14 06/07/2026
Bạn Đời Định Mệnh
Tác giả: Đi Ngân Hàng Nhặt Vàng
Cập nhật: 22:55 30/05/2026
Tiểu Bảo Mẫu Nhà Giáo Sư Chử
Tác giả: Băng Kháp Kháp
Cập nhật: 23:02 30/05/2026
Đào Hoa Ở Sát Vách
Tác giả: Văn Song Hỷ
Cập nhật: 20:00 02/06/2026