Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 11

Chương 11/11

Tôi gần như đã nghĩ mình sẽ chết trong đêm nay.

Thế nhưng cuối cùng, tôi vẫn gắng gượng vượt qua được một cách kỳ diệu.

Trong gương phản chiếu một gương mặt phơn phớt hồng hào.

Những cơn đau và mọi gánh nặng dường như đều đồng loạt rời khỏi cơ thể tôi. Cả người bỗng trở nên nhẹ bẫng, như thể có thể bay lên bất cứ lúc nào.

Bác sĩ đến làm cho tôi kiểm tra toàn thân.

Tôi mang đầy kỳ vọng nhìn ông ấy: “Có kỳ tích phát sinh không ạ?”

Ông ấy trầm mặc hồi lâu, thở dài một tiếng thật dài.

“Cô còn có chuyện gì muốn làm nữa không?”

À.

Hóa ra là hồi quang phản chiếu.

Giang Từ lần này ngược lại không có khóc, anh ấy chỉ là bình tĩnh thay tôi cởi bỏ bộ quần áo bệnh nhân xuống, từng viên từng viên cài tốt cúc áo của chiếc áo khoác, hỏi tôi muốn cái gì.

“Tôi muốn xem tuyết rơi, tôi muốn đón Giáng sinh.”

Khi nói lời này, trên tivi đang phát tin tức khí tượng.

"Khí hậu toàn cầu đang ngày càng bất thường, băng ở Bắc Cực tan chảy. Chúng ta sắp phải đối mặt với một mùa đông ấm nhất trong gần một trăm năm qua..."

Nghe xong, cứ như thể tôi đang cố tình làm khó Giang Từ vậy.

Thế nhưng anh vẫn không hề do dự, lập tức đồng ý.

Giọng điệu đặc biệt ôn nhu.

Hai ngày sau, Giang Từ cầm hộ chiếu và thị thực, cùng tôi bước lên chuyến máy bay bay hướng về Phần Lan.

Vòng Bắc Cực sở hữu mùa đông dài nhất trên toàn thế giới, một năm kéo dài hơn một nửa thời gian.

Tôi mặc chiếc áo len Cô Bé Quàng Khăn Đỏ mà Giang Từ đã sửa xong cho tôi, bên ngoài bọc chiếc áo phao dày sụ, đạp lên trên tuyết đọng của Bắc Âu.

Mới tháng mười một, nơi này đã rất có bầu không khí Giáng sinh rồi.

Giang Từ thuê một căn nhà gỗ nhỏ homestay, bên ngoài cách đó không xa liền có rừng tùng.

Anh ấy kéo tôi ở bên ngoài đắp một người tuyết, sau đó nói quay về phòng nấu trà hồng trà nóng cho tôi uống.

“Anh về đi!”

Tôi có chút vụng về từ trong túi áo móc ra một chiếc máy quay phim DV cũ, “Tôi muốn quay chút cảnh vật.”

“Thế anh bầu bạn với em.”

Tôi cuống quýt đẩy anh ấy đi: “Anh đừng có xem nhé! Xin hãy cho phép tôi ở giai đoạn cuối cùng của nhân sinh có chút bí mật nhỏ đi!”

Đúng là chiêu hữu hiệu nhất để trị Giang Từ.

Vành mắt anh đỏ hoe, lặng lẽ quay về phòng.

Tôi đứng giữa bãi tuyết thêm một lúc, xoa xoa đôi tai đã lạnh cóng rồi cũng trở vào.

Giang Từ không hỏi tôi vừa quay những gì, chỉ lặng lẽ đưa cho tôi một cốc hồng trà nóng pha mật ong.

Tôi nhấp từng ngụm từng ngụm nhỏ uống: “Trên mạng nói tối nay có cực quang.”

“Nghe nói người cùng nhau xem cực quang, sẽ vĩnh viễn ở bên nhau.”

Giang Từ nhìn tôi.

Tôi cười cong cả mắt: “Nghe ai nói thế?”

“Một người tên Giang Từ, một phút trước nói cho em biết đó.”

“Anh ấy không có gạt em.”

Tôi lau đi nước mắt, khẽ khàng nói, “Cho dù không nhìn thấy cực quang, tôi cũng muốn vĩnh viễn ở bên cạnh anh mà.”

Lâm Tri Ý là qua đời vào ngày thứ ba sau khi từ Phần Lan quay trở về Bắc Kinh.

“Thực ra đã không còn đau nữa rồi, ngược lại cảm thấy ấm áp râm ran, rất hạnh phúc…”

Cô ấy nắm lấy tay Giang Từ, giọng nói phiêu miểu mơ hồ, “Hai chúng ta không có hợp lại, cho nên anh cái này không tính là góa vợ đâu nhé.”

“Anh nói xem tôi có thể trọng sinh hay không? Trọng sinh quay về trên chuyến xe lửa năm mười bảy tuổi đó, sau đó không cùng anh ăn chung một hộp mì, chúng ta tuy rằng không có quen biết nhau, nhưng đều sống thật tốt…”

Bàn tay gầy guộc nhỏ bé trơ trọi của cô ấy buông thõng xuống.

Cuối cùng đi vào không tiếng động.

【Video duy nhất trên trang cá nhân của Lâm Tri Ý】

“Xin chào nhé, Giang Từ của mười năm sau, hiện tại là giờ Bắc Kinh, ngày 26 tháng 11 năm 2022, 22 giờ 58 phút, giờ Helsinki 16 giờ 58 phút.”

“Tôi đang ở Rovaniemi của Phần Lan, anh ở căn nhà gỗ nhỏ cách đó không xa nấu hồng trà nóng, tôi ở bên ngoài ghi lại đoạn video này cho anh.”

“Anh đã thay tôi thực hiện ước mơ cuối cùng, tôi đã nhìn thấy tuyết và ông già Noel rồi, cảm ơn anh nhé.”

“Đại khái khoảng hai tháng sau, sẽ có người liên lạc với anh đến nhà lắp đặt đàn piano. Là một cây đàn đại dương cầm màu trắng, đây là điều tôi mười mấy năm trước đã hứa với anh… tuy rằng số tiền sử dụng vẫn là đến từ chương trình ghi hình cùng anh, nhưng dẫu sao cũng không có nuốt lời.”

"Đương nhiên, lúc anh xem được đoạn video này sẽ không phải là mười năm sau, mà là ngay ngày thứ hai sau khi tôi rời đi. Vì thế, tôi hy vọng mỗi khi nhớ đến tôi, anh sẽ mở nó lên xem một lần. Mười năm sau, hai mươi năm sau... có lẽ mỗi lần xem, anh sẽ có một cảm nhận khác."

"Cuộc đời tôi vẫn còn rất nhiều điều tiếc nuối. Ví dụ như không thể đến xem tour lưu diễn vòng quanh thế giới của anh, không thể tận mắt thấy chuột túi và gấu trúc đánh nhau, không thể đặt chân lên sao Hỏa hay Mặt Trăng, càng không thể bay ra khỏi Dải Ngân Hà..."

"Những ước mơ ấy... đành nhờ anh thay tôi thực hiện nhé."

"Tôi vẫn luôn muốn vì những lời nói nặng nề năm đó mà một lần nữa xin lỗi anh. Xin lỗi nhé. Anh có tài năng và thiên phú âm nhạc hiếm có. Tôi hy vọng anh sẽ sống thật tốt, sáng tác thêm thật nhiều điều quý giá để lại cho thế giới."

"Ngoài ra, trên đời vẫn còn rất nhiều người không có tiền đi học, không có tiền chữa bệnh, những người giống như tôi. Anh hãy thay tôi giúp đỡ họ, để thế giới này trở nên tốt đẹp hơn một chút."

"Nếu một ngày nào đó trong quãng đời còn rất dài phía trước, anh gặp được người mình thật lòng yêu, hãy đăng nhập vào tài khoản của tôi rồi xóa đoạn video này đi. Đừng để nó trở thành khoảng cách giữa hai người."

"Còn nếu vẫn chưa gặp được... cũng đừng vội đến tìm tôi. Anh còn rất trẻ. Một người vừa tài giỏi vừa đẹp đẽ như anh là món quà của thế giới, tôi không thể ích kỷ giữ anh lại cho riêng mình."

"Trận tuyết đầu tiên tôi được ngắm trong đời là cùng anh. Trận tuyết cuối cùng cũng là cùng anh. Vậy là... viên mãn rồi."

"Cái chết chưa bao giờ là sự chia ly vĩnh viễn. Những nguyên tử và hạt bụi cấu thành nên tôi rồi sẽ tan vào khắp thế gian. Biết đâu, trong mỗi mùa tuyết rơi của tương lai, chúng lại có dịp gặp anh."

"Vậy nhé… Tạm biệt, Giang Từ."

"Tạm biệt."

Toàn văn hoàn.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Phí Khám Bệnh Của Beta Không Bao Gồm Tư Vấn Tâm Lý

Phí Khám Bệnh Của Beta Không Bao Gồm Tư Vấn Tâm Lý

Tác giả: Hoài Hạ Tự

Cập nhật: 23:34 06/07/2026
Thử Thách Của Chồng

Thử Thách Của Chồng

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 23:14 06/07/2026
Bạn Đời Định Mệnh

Bạn Đời Định Mệnh

Tác giả: Đi Ngân Hàng Nhặt Vàng

Cập nhật: 22:55 30/05/2026
Tiểu Bảo Mẫu Nhà Giáo Sư Chử

Tiểu Bảo Mẫu Nhà Giáo Sư Chử

Tác giả: Băng Kháp Kháp

Cập nhật: 23:02 30/05/2026
Đào Hoa Ở Sát Vách

Đào Hoa Ở Sát Vách

Tác giả: Văn Song Hỷ

Cập nhật: 20:00 02/06/2026