Chương 7
Chương 7/7
Audio chương
13
Ta kinh hãi: "Sư tôn, vì sao người lại đối xử với đồ nhi như vậy?"
Sắc mặt người vặn vẹo, ngửa mặt lên trời thét dài: "Câm miệng, không được phép gọi ta như thế, thanh danh cả đời của ta đều bị ngươi làm cho bại hoại hết rồi, ta hận không thể giết ngươi cho hả giận."
Ta vội vàng giải thích: "Đó đều là tin đồn thất thiệt, Sư tôn đừng nghe."
"Bớt nói nhảm đi, hút sạch linh lực của ngươi là ta có thể phi thăng thành tiên rồi, mau hiến tế cả thần hồn của ngươi cho ta!"
Người lấy ra một cái hồ lô tử kim, vuốt ve không nỡ rời tay.
"Ha ha ha, đây là pháp khí ta luyện chế từ ba cái xương sườn của chính mình, chỉ cần ta niệm tới tên ai, kẻ đó sẽ bị hút vào trong hồ lô này, luyện thành đan dược trợ ta phi thăng."
Nghe xong, ta bình tĩnh lại, đứng nhìn người ở đó tự mình phấn khích.
Người cười chán chê rồi, bắt đầu gọi tên ta.
"Thẩm..."
"Thẩm..."
Nguyên Thần chân nhân hình như bị nghẹn, người nheo mắt lại: "Đời này ngươi tên là gì?"
"Con không có tên ạ."
"Hồ nhảm, người làm sao có thể không có tên, ngươi có không nói cũng không thoát được đâu."
Người hỏi Thẩm Nguyệt Ngưng tên ta.
Thẩm Nguyệt Ngưng ấp úng hồi lâu, chán nản nói: "Ta cũng không biết."
Ta vô tội nhún vai: "Con thực sự không có tên, cha không đặt cho con."
Người tức tới mức nghiến răng, nhìn quanh bốn phía rồi chĩa hồ lô về phía Đại sư huynh: "Chu Dư Niên."
Không có phản ứng gì.
"Chu Dư Niên!"
Vẫn không có phản ứng gì.
Đại sư huynh thở phào một hơi, ôm ngực mừng rỡ: "May mà trước khi tu tiên mình có đặt nghệ danh."
Sư tôn không cam tâm lại đi tìm người khác, nhưng rõ ràng người khác không hợp ý người.
Cuối cùng người nhìn về phía Thẩm Nguyệt Ngưng.
"Nguyệt Ngưng, vi sư không muốn vậy đâu, nhưng để vi sư có thể thuận lợi phi thăng, đành phải hy sinh con thôi."
Người như thể không đành lòng, nhắm mắt lại gọi: "Thẩm Nguyệt Ngưng."
Vẫn không có phản ứng gì.
Thẩm Nguyệt Ngưng như người vừa thoát chết, vừa khóc vừa cười: "May mà trước khi xuyên không mình không gọi tên này."
Sư tôn rõ ràng đã tẩu hỏa nhập ma, các lão tổ tông của tu tiên giới hợp lực tấn công cũng không ngăn được người, Vô Cực Tông tổn thất rất nhiều đệ tử.
Hồ lô tử kim tỏa ra ánh sáng rực rỡ muôn màu, Sư tôn hài lòng uống cạn.
Tu vi của người tăng lên vùn vụt tới tận Đại Thừa, chỉ thiếu một chút xíu nữa là phi thăng.
Đúng lúc mọi người đang mừng rỡ, người lấy ra con quạ nhỏ kia.
Sống sờ sờ nhét vào miệng nhai ngấu nghiến, máu tươi chảy xuống khóe miệng, người thè lưỡi liếm sạch, không lãng phí lấy một giọt.
"Lũ ngu xuẩn, quạ với Chu Tước mà cũng không phân biệt nổi."
Dưới sự chứng kiến của bao người, tu vi người tới đỉnh phong, bầu trời tối sầm lại, vạn đạo thần lôi cuồn cuộn trong mây.
Người không tránh không né, linh lực hóa thành một đạo kết giới phong tỏa tất cả mọi người bên trong.
Người lại muốn lợi dụng lôi kiếp để hại chết tất cả mọi người ở đây.
Lần này ta thực sự sợ rồi, dốc toàn lực trộm linh khí của người, nhưng hiệu quả vô cùng ít ỏi, ta bên này sắp nổ tung rồi mà người bên kia không hề bị ảnh hưởng chút nào.
Tu luyện tới tận bây giờ, ta đã chịu bao nhiêu ánh mắt khinh bỉ và chế giễu, khó khăn lắm tu vi mới cao như vậy, ta không nỡ chết chút nào.
Ai khiến ta chết, ta phải khiến kẻ đó chết trước.
Thế là ta điên rồi, ta quyết định trộm lôi kiếp để tiễn Nguyên Thần đi chết trước.
Ta bất chấp tính mạng trộm lôi kiếp, thân thể bị thương thì trộm linh khí chữa trị, trộm xong lôi kiếp thấy trên đầu xuất hiện tiếp dẫn hà quang, ta lại trộm hà quang, khi phi thăng hỗn tạp một tia Thiên Đạo chi lực, ta trộm luôn Thiên Đạo.
Khoảnh khắc Thiên Đạo chi lực đến tay, trong đầu ta tràn ngập vô số hình ảnh.
Hóa ra, ta chỉ là một nhân vật trong sách.
14
Trong câu chuyện nguyên tác, ta vẫn là thứ nữ tạp linh căn.
Nhưng ta tính tình thuần lương, khắc khổ kiên trì, bái nhập môn hạ Nguyên Thần chân nhân tu luyện.
Đi tới đâu cũng có đủ loại kỳ duyên, trải qua con đường tu tiên trắc trở, cuối cùng kết làm đạo lữ với Sư tôn Nguyên Thần chân nhân, cuối cùng phi thăng thành tiên.
Câu chuyện này còn có phiên bản thứ hai, có khách từ dị giới xuyên vào người đích tỷ Thẩm Nguyệt Ngưng của ta.
Ả cho rằng mình mới là nhân vật chính, lợi dụng sự tiên tri hồi nhỏ để hãm hại ta và di nương, khiến ta từ đứa con gái được cha cưng chiều nhất trở thành một thứ nữ đến cái tên cũng không xứng có.
Ả không cho ta ăn no mặc ấm, không cho ta học chữ, ả đã thử vô số lần muốn giết ta, nhưng đều bị đủ loại chuyện bất ngờ ngăn lại.
Quả trứng Chu Tước đó vốn dĩ nên là linh sủng của ta, là ả đã mua chuộc đệ tử ngày ngày ở bên cạnh quả trứng nói rằng ta thích ăn cà chua xào trứng nhất, khiến ta bỏ lỡ thần thú.
Ả luôn là người đoạt trước kỳ duyên của ta, tu vi tiến bộ thần tốc, kết thành đạo lữ với Sư tôn Nguyên Thần chân nhân, không tốn chút sức lực nào đã phi thăng thành tiên.
Điểm giống nhau của hai câu chuyện là, Nguyên Thần đều không phi thăng được.
Ta kinh ngạc nhìn Nguyên Thần, người đột nhiên cười điên cuồng.
"Ngươi cũng biết rồi sao?"
"Dựa vào cái gì mà nữ nhân các ngươi đều mang khí vận, đều có thể phi thăng, ta tu luyện hàng nghìn năm lại không thể, kiếp trước ta hao hết tâm lực đưa Thẩm Nguyệt Ngưng tới cướp khí vận của ngươi, không ngờ lại thành tựu cho ả phi thăng, còn ta vẫn bị bỏ lại đây đối mặt với nỗi sợ thọ nguyên cạn kiệt."
"Lần này ta đánh cược cả linh hồn để tới kiếp thứ ba, lần này tất cả các ngươi đều sẽ là dưỡng liệu cho ta."
Ta nhíu chặt mày: "Người sống ba kiếp rồi mà vẫn không phi thăng được, người không nghĩ đó là vấn đề của bản thân sao, bao nhiêu năm rồi tâm cảnh có tăng lên chút nào không?"
Người nổi trận lôi đình, khí đen trên người dần lan tỏa, tâm ma đã sắp nuốt chửng người rồi.
Vào khoảnh khắc người sắp tóm lấy ta, ta hét lớn lên bầu trời: "Mẫu thân ơi, thực ra con vốn còn một đứa đệ đệ, đều bị Nguyên Thần ăn sạch rồi."
Chu Tước đang tới đón tiên nhân mới cúi đầu kiểm tra, sau khi cảm ứng được tia huyết mạch Chu Tước đậm đặc mà Nguyên Thần luyện hóa, phát ra tiếng kêu bi thảm kinh người.
"Con ta ơi!"
Nó và Nguyên Thần lao vào hỗn chiến, thực lực đôi bên ngang ngửa, đánh nhau không phân thắng bại.
"Đồ chim thối, nếu không phải tại ngươi làm bị thương thần thức của ta, ta đã phi thăng từ lâu rồi."
"Đồ chết tiệt, ngươi hại chết nhi tử của ta còn muốn làm bị thương nữ nhi của ta, ta phải đồng quy vu tận với ngươi."
"Ngươi chỉ đẻ có một quả trứng, sao lại vừa có nhi tử vừa có nữ nhi, ngươi không biết đếm à!"
Lửa quanh người Chu Tước càng cháy dữ dội: "Ngươi dám chế giễu ta, cho ngươi nếm thử ba đạo bản mệnh linh hỏa của ta!"
Trong khoảnh khắc, hàng vạn đạo linh hỏa Chu Tước giáng thẳng vào mặt Nguyên Thần.
Người trốn chạy thục mạng, sau đó gào thét lớn: "Chẳng phải ngươi nói chỉ có ba đạo bản mệnh linh hỏa thôi sao!"
Chu Tước đáp: "Gào cái gì mà gào, chẳng phải đây là ba đạo rồi sao."
Nguyên Thần thật ngu ngốc, đã bảo là Chu Tước không biết đếm mà.
Ta sợ người như vậy vẫn chưa chết, vội vàng đem mấy chục đạo lôi kiếp trộm được trả hết lại cho người.
Trước sau đều bị vây giết, Nguyên Thần của hắn bị lôi hỏa đốt cháy thành tro tàn.
Một cơn gió thổi qua, thần hồn câu diệt, chẳng còn lại nửa điểm tồn tại trên thế gian.
Chu Tước kích động đến mức nước mắt nước mũi giàn giụa: "Ta cuối cùng cũng báo được thù cho con ta rồi."
Ta chọc chọc Đại sư huynh: "Chu Tước có thể dục hỏa trùng sinh không ạ?"
Mắt Đại sư huynh sáng rực lên: "Có chứ, sau khi trùng sinh Chu Tước sẽ càng trở nên lợi hại hơn, đây chính là uy lực của thần thú."
Ta giật bắn mình, xông tới trộm lửa của Chu Tước.
Không, giờ không thể gọi là trộm nữa, ta là cướp trắng trợn.
Người ta nói "thừa dịp nó ốm, đòi mạng nó", không thì đợi nó phản ứng lại, nó quay sang tính sổ với ta thì sao.
Đại sư huynh nhảy cẫng lên: "Đó là thần thú đấy, thần thú đấy!"
Ta tiện tay nhét hết đống lông vũ thu hoạch được vào tay huynh ấy: "Tặng huynh đấy, mang đi luyện khí chắc chắn ra cực phẩm bảo khí."
Đại sư huynh lập tức nhận lấy, chân thành cảm ơn: "Lăng Tiêu Phong sẽ nhớ tới ân tình của muội."
Tông chủ xuất hiện từ nơi không ai thấy, cứng rắn lấy đi tất cả, chỉ để lại cho sư huynh một cọng lông ngắn nhất, nghiêm mặt nói với ta: "Đa tạ, Vô Cực Tông cũng sẽ nhớ tới ân tình của ngươi."
Ta hấp thụ quá nhiều sức mạnh, sắp sửa phi thăng rồi.
Trước khi đi ta nhìn về phía Thẩm Nguyệt Ngưng, túm lấy nàng ta.
15
Mọi người đều biết nàng ta là khách từ dị giới tới, nên không ai ngăn cản ta.
Thẩm Nguyệt Ngưng sợ đến mức nước mũi nước mắt lem nhem đầy mặt, nhưng vẫn cứng miệng: "Ngươi chỉ là nhân vật trong sách, là hình nhân giấy, ngươi không được giết ta."
"Ai nói ta muốn giết ngươi?"
Ta đưa ngón trỏ vạch ra một đường rách không gian, ném Thẩm Nguyệt Ngưng về thế giới của ả.
Ta giữ lại ký ức của ả ở thế giới này, xóa sạch những công pháp thực sự hữu dụng trong đầu ả, trọng thương thần thức của ả, như vậy cho dù thế giới của ả may mắn hồi phục linh khí, ả cũng không bao giờ có thể tu luyện được nữa.
Ta hào hứng nhìn Thẩm Nguyệt Ngưng bừng tỉnh khỏi giường, soi gương rất lâu, nhìn gương mặt bình thường nhạt nhòa vốn thuộc về mình mà gào khóc thảm thiết.
Ả loạng choạng lao ra khỏi cửa, gặp ai cũng nói mình là đích nữ nhà hào môn, biết phép thuật tu tiên, có thể ngự kiếm phi hành.
Khó khăn lắm mới tìm được một người tin ả, người đó phụ họa rồi đưa ả tới thẳng bệnh viện tâm thần.
Ta tìm hiểu một chút về bệnh viện tâm thần, thấy khá là phù hợp với ả.
Tiếp dẫn hà quang tỏa ra vạn trượng hào quang, rải đều lên người ta, đã đến lúc phi thăng lên thượng giới.
Nhìn lại những thăng trầm của những năm tháng này, không khỏi có chút xao xuyến, vốn dĩ ta nên có một tuổi thơ tươi đẹp, sở hữu phẩm đức tốt đẹp.
Chỉ tiếc vật đổi sao dời, di nương của ta hiền lành như thế, nguyện vọng lớn nhất năm nào chỉ là để ta được ăn no một chút, nghĩ tới đây ta lóe thân về nhà, cầm kiếm xẻ thịt cha và đích mẫu.
Cả nhà là phải đoàn viên dưới đó.
Dưới chân là tông môn ta đã sống hơn ba mươi năm, thực sự có chút không nỡ.
Ta cử động ngón tay, bê luôn cả cái cổng chào Vô Cực Tông duy nhất còn sót lại đi.
Tông chủ: !
"Tông môn còn mỗi cái cổng này thôi đấy."
Ta cười hề hề: "Con dựng ở tiên giới cho nó oai, các người nhớ cái cổng thì cứ ngước lên mà nhìn."
Toàn văn hoàn.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Sự Thiên Vị Của Thần Linh
Tác giả: Cũng Được Thôi
Cập nhật: 20:27 07/06/2026
Không Cẩn Thận Yêu Trúng Sếp
Tác giả: Thanh Thanh Đạt Tế Thiên Hạ
Cập nhật: 20:18 07/06/2026
Mùa Xuân Năm Sau
Tác giả: Hoa Vị Miên
Cập nhật: 19:57 06/06/2026
Trò Chơi Của Những Kẻ Trùng Sinh
Tác giả: Lâm Loan Loan
Cập nhật: 19:48 06/06/2026
Trâu Già Gặm Cỏ Non
Tác giả: Tiêu Ly Hoa
Cập nhật: 19:40 06/06/2026