Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 4

Chương 4/7

Audio chương

7

Ta thu dọn đống đồ đó mất cả một ngày.

Đan dược, bùa chú, linh thực, pháp bảo, có thể nói là cái gì cần có đều có đủ, ta thậm chí còn lôi được từ trong túi trữ vật của Thẩm Nguyệt Ngưng ra hai cái quần lót.

Ta: ...

Cái này thì không cần thiết đâu nhỉ.

Ta quyết định phải tu luyện nỗ lực hơn nữa, tuyệt đối không được làm hoen ố thanh danh của Sư tôn.

Trước khi vào, Chấp Pháp trưởng lão cảnh cáo ta không được phép đi trộm cắp nữa, ta ngoài mặt nói "được", quay đầu lại liền chửi "được cái khỉ mốc".

Ta tuy chưa từng được đọc sách, nhưng cũng biết "nhất nhật vi sư, chung thân vi phụ".

Huống hồ trong phủ từng nghe các lão ma ma nói, tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, cho nên ở đại gia đình Vô Cực Tông này, ta bắt buộc phải nghe lời Sư tôn mọi bề mới đúng.

Đệ tử ở hậu sơn thưa thớt, hiệu quả nỗ lực của ta rất chậm, thế là ta lĩnh ngộ được kỹ năng mới.

Đem thần thức tỉ mỉ vò thành một sợi chỉ, kéo dài tới tận Lăng Tiêu Phong, tiếp tục trộm linh lực của Thẩm Nguyệt Ngưng.

Cảm nhận được tu vi đang tăng chậm rãi, ta hài lòng gật đầu.

Ba năm chưa tới, ta đã được thả ra.

Nguyên nhân là vì đệ tử của Chấp Pháp đường quá nhỏ mọn, không dung nổi ta.

Bọn họ nằm lăn dưới đất, ăn vạ trưởng lão: "Trưởng lão cầu người mau thả muội ấy đi, đệ tử tới đưa cơm có hai lần, túi trữ vật đã trống rỗng tới mức có thể nhét vừa cả đệ tử vào rồi."

Trưởng lão bảo đổi đệ tử khác tới.

Người đó phản ứng còn dữ dội hơn, chạy xa thật xa mới nói cậu ta chính là người vừa mới bị đổi ra mấy hôm trước, túi trữ vật của người khác đã bị muội ấy lấy ra làm giẻ lau hết rồi.

Ta trở về Lăng Tiêu Phong.

Đúng lúc bắt gặp Đại sư huynh từ động phủ của Thẩm Nguyệt Ngưng bước ra, nhìn thấy ta thì vô cùng ngạc nhiên.

"Chưa tới ba năm, sao Thẩm sư muội lại ra ngoài rồi?"

Ta nghĩ nghĩ: "Ừm, chắc là vì muội biểu hiện tốt nên được phóng thích trước thời hạn."

Từ chỗ huynh ấy, ta biết được Thẩm Nguyệt Ngưng sắp đi tới Tiểu bí cảnh, tìm kiếm thiên tài địa bảo cho Chu Tước, giúp nó sớm ngày phá vỏ.

Mắt ta sáng lên, hỏi trong bí cảnh linh khí có nhiều không.

Đại sư huynh tự hào ưỡn ngực: "Đây là bí cảnh có danh tiếng trong tu chân giới, tài nguyên phong phú lại thuộc sở hữu riêng của Vô Cực Tông chúng ta, chỉ tiếc là chỉ cho phép đệ tử kỳ Luyện Khí vào, Thẩm sư muội e là không được rồi."

Lời còn chưa dứt, ta đã tán đi một nửa linh khí trên người, tu vi tụt xuống Luyện Khí tầng chín.

Đại sư huynh lùi lại mấy bước, nhìn quét ta một hồi lâu, lắp ba lắp bắp nói: "Chuyện này... chuyện này không thể nào, Thẩm sư muội, muội làm sao làm được vậy!"

Huynh ấy tu hành bốn mươi năm, chưa từng thấy ai có thể tự chủ kiểm soát cảnh giới rơi rụng như thế.

Ta phẩy phẩy tay, cái này có gì đâu.

Đống linh khí này đều là đi mượn, có mượn thì phải có trả chứ.

Đại sư huynh nhét vào tay ta một khối lệnh bài vào bí cảnh rồi đi dật dờ dật dẹo, miệng vẫn còn lẩm bẩm: "Sư tôn chắc chắn đã truyền mật thuật cho Thẩm sư muội rồi."

Nắm chặt lệnh bài, ta yên tâm hơn chút ít.

Từ khi huynh ấy nhắc tới chuyện Thẩm Nguyệt Ngưng sắp đi bí cảnh, toàn thân ta cứ như bị kim châm, ngứa ngáy khó chịu, trong lòng cũng trống rỗng, như thể sắp mất đi thứ gì đó quan trọng.

Cảm giác huyền diệu này đã giúp ta rất nhiều lần.

Ngày Nguyên Thần chân nhân tới Thẩm phủ thu đồ đệ, vốn chẳng có ai báo cho ta, nhưng ta cứ bồn chồn không yên, nên lẻn đi tới tiền viện, lúc đo linh thạch sắp bị thu đi, ta đã gạt bỏ nỗi sợ hãi bị đích mẫu trách phạt mà đặt tay lên.

May thay, ta đã đánh cược đúng.

Mới từ một phàm nhân thân bất do kỷ bước chân vào tu chân giới này.

Khi bí cảnh mở ra, ta nhanh chân hơn Thẩm Nguyệt Ngưng một bước, lao vào trong.

Nhìn thoáng qua thấy tỷ ấy đang nhìn ta với vẻ khó tin, sự thù hận và sát ý trong mắt tỷ ấy khiến ta không mảy may nghi ngờ, nếu tỷ ấy có khả năng, chắc chắn sẽ băm vằm ta ra nghìn mảnh.

Haizz, thực sự không nghĩ ra mình đã đắc tội với nàng ta từ khi nào.

Đúng như dự đoán, bí cảnh này linh khí vô cùng sung mãn.

Vô số linh khí tranh nhau chen chúc chui vào cơ thể ta, ta không dám hút nhiều, sợ không cẩn thận đột phá bị bí cảnh đá ra ngoài.

Ta nhìn đám linh khí mà trước đây mình không thể với tới này, cười lạnh: "Hửm? Muốn vào sao? Cầu xin ta đi."

8

Đi dọc đường, hai cái túi trữ vật ta mang theo đã đầy ắp.

Ta vừa tiếc nuối vì mang theo mười cái quả thực là hơi ít, vừa tranh thủ "nỗ lực" trên người các tu sĩ đi ngang qua.

Ừm, viên Hồi Xuân Đan của vị sư huynh này ta đang dùng tới, thu.

Ơ, nước Sen Tâm trong bao của sư muội này vị không tệ, thu.

Á, ngọc bội hộ thân bên hông của sư đệ này rất hợp ý ta, thu hết.

Tay không nhàn rỗi, nhưng trong lòng lại thấy vẫn còn thiếu chút gì đó.

Cho đến khi có người hét lên Thần thú xuất thế rồi.

Ta lập tức phấn chấn hẳn lên.

Chính là cảm giác này!

Ta vắt chân lên cổ mà chạy, liên tiếp đâm bay mấy vị sư huynh.

Nhưng vẫn chậm một bước, Thẩm Nguyệt Ngưng đã ôm trứng Chu Tước đứng trước mặt con Chu Tước trưởng thành.

Một đạo linh lực đỏ rực nâng quả trứng Chu Tước lên, theo dòng linh lực dồn vào, vỏ trứng kêu "rắc" một tiếng nứt ra.

Trên mặt Thẩm Nguyệt Ngưng lộ vẻ ngạo mạn không ai bì nổi, môi nhẹ nhàng hé mở nói với ta không tiếng động.

"Ngươi chết chắc rồi."

Cảm nhận được sự trói buộc trên người.

Ta phản ứng lại, Thẩm Nguyệt Ngưng chắc chắn đã nói xấu ta không ít với Chu Tước, mới dẫn tới việc ta vừa xuất hiện đã bị Chu Tước giam cầm tại chỗ.

Đó là Thần thú, tồn tại chỉ cần thổi một hơi là có thể giết chết ta, ta cảm thấy mình chết chắc rồi.

Nhưng nhìn vẻ đắc ý của Thẩm Nguyệt Ngưng lại thấy không cam tâm, thế là ta lập tức trộm linh khí xung quanh, ngắn ngủi chống lại sự trói buộc của Chu Tước.

Sau đó lao mạnh vào quả trứng Chu Tước, cùng với quả trứng ngã nhào xuống đất.

Vỏ trứng bị ta đè vỡ thành mảnh vụn.

Chu Tước: !

Thẩm Nguyệt Ngưng: !!!

Từ bên trong bò ra một con chim toàn thân đen sì, dài ra vài sợi lông tạp, nhìn qua chẳng khác gì con quạ bị vặt trụi lông.

Con quạ nhỏ run rẩy ngẩng đầu lên, miệng phát ra tiếng "quạ", rồi "bộp" một cái ngã lăn ra đất.

Nụ cười trên khóe môi Thẩm Nguyệt Ngưng cứng đờ.

"Không thể nào!" Nàng ta hét lên.

Có thể thấy, Thẩm Nguyệt Ngưng rất thích nói ba từ này.

"Đây là thần thú Chu Tước mà, sao lại thành ra bộ dạng này?"

Nàng ta nâng con quạ nhỏ lên, cấp bách hỏi Chu Tước, có phải phải trải qua Phượng Hoàng Niết Bàn mới trở thành thần thú không.

Con quạ nhỏ nỗ lực "quạ" một tiếng, miệng phun ra một luồng khói đen.

Chu Tước cạn lời: "Ngươi cũng nói là Phượng Hoàng Niết Bàn rồi, liên quan gì tới Chu Tước chúng ta đâu."

Nó bay quanh con quạ nhỏ hai vòng, phẫn nộ nói: "Lừa đảo, đây căn bản không phải quả trứng thất lạc của ta."

Sắc mặt Thẩm Nguyệt Ngưng thay đổi liên tục, dường như nghĩ tới điều gì đó, đột nhiên chỉ tay vào ta.

"Là nó, nó từng trộm trứng Chu Tước, chắc chắn là do nó giở trò."

"Ban đầu ta được trứng Chu Tước chọn trong tông môn, cả tông môn trên dưới đều có thể làm chứng, ta lấy danh dự của đệ tử Vô Cực Tông ra thề, những lời ta nói đều là sự thật."

Nàng ta dám lôi ta xuống nước, ta vô cùng phẫn nộ, nhưng không dám ngẩng đầu lườm nàng ta.

Dù sao thì ta cũng đã thực sự "nỗ lực" trên quả trứng Chu Tước đó thật.

Ngày đó mang tất cả trứng linh thú về nhà, ta hỏi từng quả xem đứa nào chịu nhận ta làm chủ, nhưng không quả nào chịu.

Đặc biệt là quả trứng Chu Tước này, không những không chịu, còn bay qua bay lại chế giễu ta, làm đổ mất chậu lan nhỏ ta vừa cứu sống.

Ta tức quá, lấy kim chọc một lỗ trên trứng, hút hết linh khí nồng đậm bên trong.

Ta không ngờ, Thẩm Nguyệt Ngưng lại dám lấy danh dự tông môn ra thề.

Nàng ta đã lấy danh dự tông môn ra thề rồi, Chu Tước tự nhiên tin ba phần, lập tức bay về phía ta.

Chỉ là nó bay được một nửa, đột nhiên khựng lại giữa không trung.

"Sao trên người ngươi lại có hơi thở của con ta?"

Ta nhớ tới dịch trứng đã uống, chột dạ vân vê ngón tay.

"Thực ra, ta có thể giải thích."

"Ngươi chắc chắn chính là con ta!"

Một người một thú gần như đồng thời cất tiếng.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Sự Thiên Vị Của Thần Linh

Sự Thiên Vị Của Thần Linh

Tác giả: Cũng Được Thôi

Cập nhật: 20:27 07/06/2026
Không Cẩn Thận Yêu Trúng Sếp

Không Cẩn Thận Yêu Trúng Sếp

Tác giả: Thanh Thanh Đạt Tế Thiên Hạ

Cập nhật: 20:18 07/06/2026
Mùa Xuân Năm Sau

Mùa Xuân Năm Sau

Tác giả: Hoa Vị Miên

Cập nhật: 19:57 06/06/2026
Trò Chơi Của Những Kẻ Trùng Sinh

Trò Chơi Của Những Kẻ Trùng Sinh

Tác giả: Lâm Loan Loan

Cập nhật: 19:48 06/06/2026
Trâu Già Gặm Cỏ Non

Trâu Già Gặm Cỏ Non

Tác giả: Tiêu Ly Hoa

Cập nhật: 19:40 06/06/2026