Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 1

Chương 1/8

Audio chương

Trong điện thoại, Phó Thanh Vận – người vốn luôn trầm ổn, bình tĩnh giờ đang tỏ ra vô cùng nôn nóng.

"Đàm Đàm, em có đang nghe anh nói không?"

"Không phải em đang đi công tác cùng anh trai anh sao?"

"Tối qua là người phụ nữ nào đã vào phòng anh ấy?"

"Sao anh ấy lại mất kiểm soát đến mức đó?"

Tôi bừng tỉnh, vội vàng lấy tay bịt chặt loa thoại của điện thoại.

Tôi run rẩy bước ra phía ban công.

Thả mình xuống chiếc ghế sofa ngoài ban công, tôi hạ thấp giọng trả lời: "Khụ khụ, tối qua anh ấy có tiệc xã giao nên uống hơi nhiều."

"Tối qua tôi về phòng ngủ từ sớm rồi, không biết gì cả."

"Tôi tuy là thư ký của anh ấy, nhưng tôi không quản lý chuyện đời tư."

Nghĩ đến một chuyện, tôi liền hỏi vặn lại: "Đúng rồi, chuyện 'đồng cảm' mà anh vừa nói là thế nào?"

Phó Thanh Vận do dự một lát, rồi chậm rãi nói: "Nghĩa trên mặt chữ."

"Anh ấy bị thương thì anh sẽ đau."

"Trước đây khi anh và em thân mật... anh ấy cũng có cảm giác."

"Hả?!" Tôi thốt lên kinh hãi.

"Thế tối qua..." Tôi sợ mình lỡ lời, vội vàng chữa cháy: "Anh ấy tìm phụ nữ, anh cũng có cảm giác sao?"

Phó Thanh Vận thẳng thắn thừa nhận: "Ừm, đó cũng là lý do tại sao trước đây anh luôn phải kìm nén bản thân."

"Cứ nghĩ đến việc những trải nghiệm tuyệt vời mà em mang lại cho anh, anh ấy cũng có thể cảm nhận được, là anh lại ghen đến phát điên."

"Bảo bối, anh nhớ em lắm, đêm nào cũng nhớ."

"..." Tôi đứng hình trong gió.

Nói như vậy, tối qua Phó Hàn Vũ mất kiểm soát đến mức nào, Phó Thanh Vận đều cảm nhận được hết sao?

Dù rất xấu hổ, nhưng trong lòng tôi lại vô thức dấy lên một cảm giác kích thích kỳ lạ.

Tôi xin thề, trước đó tôi thật sự không biết Phó Hàn Vũ và Phó Thanh Vận không phải là cùng một người.

Tôi và Phó Thanh Vận yêu nhau qua mạng rồi hẹn gặp ngoài đời, bên nhau được một năm.

Anh ấy là giáo sư đại học, không chỉ lạnh lùng trước mặt người ngoài.

Mà ngay cả khi ở bên tôi, anh ấy cũng vô cùng lạnh lùng, nghiêm nghị.

Anh ấy quá mức tự chủ, lúc nào cũng không cho phép tôi được buông thả.

Tôi cảm thấy quá vô vị nên đã đề nghị chia tay.

Không ngờ sau khi chia tay, anh ấy liền thay đổi hẳn vẻ lạnh lùng ngày thường.

Biến thành một kẻ lụy tình hèn mọn, ngày ngày cầu xin tôi quay lại.

Tôi ghét anh phiền phức nên đã kéo anh vào danh sách đen.

Một năm sau, tôi trúng tuyển vào tập đoàn Phó Thị, trở thành thư ký tổng tài.

Ngay cái nhìn đầu tiên thấy Phó Hàn Vũ.

Tôi đã nghĩ là Phó Thanh Vận đổi tên để về tiếp quản sản nghiệp gia đình.

Trước đây anh ấy từng nói với tôi.

Tập đoàn Phó Thị là sản nghiệp của nhà anh ấy.

Anh ấy bảo nếu không làm giáo sư nữa thì sẽ phải về nhà thừa kế gia sản.

Phó Hàn Vũ và Phó Thanh Vận có gương mặt giống hệt nhau.

Cả hai đều sở hữu khung xương mặt đẹp chuẩn mực, vóc dáng như người mẫu.

Cả hai đều thích mặc vest, vẻ ngoài lạnh lùng, cấm dục.

Điểm khác biệt duy nhất là Phó Thanh Vận đeo một cặp kính gọng vàng.

Còn Phó Hàn Vũ thì không đeo kính.

Trước đây khi tôi tháo kính cho Phó Thanh Vận.

Tôi từng đùa với anh, bảo anh khi nào rảnh thì đi phẫu thuật mổ cận đi, bỏ kính ra cho nhẹ nợ.

Tôi cứ ngỡ anh đã đi làm phẫu thuật thật rồi nên mới không đeo kính nữa.

Điều vô lý hơn nữa là.

Phó Thanh Vận trước đây thường đeo một chiếc đồng hồ Rolex phiên bản giới hạn.

Trên thế giới chỉ có duy nhất một chiếc.

Mà trên cổ tay của Phó Hàn Vũ cũng đeo chiếc đồng hồ y hệt.

Lúc nhìn thấy chiếc đồng hồ đó, tôi hoàn toàn tin chắc họ là cùng một người không sai vào đâu được.

Tối qua là lần đầu tiên tôi đi công tác cùng Phó Hàn Vũ.

Anh ấy phải đi tiếp khách nên uống say.

Tôi thì ở ngay phòng bên cạnh.

Tôi mang thuốc giải rượu sang phòng tổng thống cho anh.

Lúc tôi vào phòng, anh ấy đã tắm xong, đang mặc áo tắm, ngửa đầu tựa vào ghế sofa ngủ say.

Tôi cầm cốc nước ấm và thuốc giải rượu tiến lại gần, khẽ gọi: "Phó tổng, uống thuốc thôi anh."

Phó Hàn Vũ mở đôi mắt lạnh lùng ra, đón lấy chiếc cốc từ tay tôi.

Ngón tay anh vô tình lướt qua đầu ngón tay tôi.

Một luồng điện quen thuộc chạy từ đầu ngón tay lan ra khắp cơ thể.

Tôi thừa nhận, tôi đã bị anh hớp hồn rồi.

Tôi lén nhìn cơ bụng thoắt ẩn thoắt hiện dưới lớp áo tắm của anh.

Nghĩ thầm, một người đàn ông đẹp trai thế này.

Hồi đó sao mình lại nghĩ không thông mà đá anh ấy nhỉ?

Mình đã "ăn" chán đâu cơ chứ.

Mình phải cua anh ấy lại mới được!

Thế là, đợi sau khi anh uống xong thuốc giải rượu và đặt cốc nước xuống.

Tôi tiến lên một bước, ngồi thẳng vào lòng anh.

Tôi bấu nhẹ vào cơ bụng anh một cái, rồi nâng cằm anh lên.

Tôi nhìn anh đầy quyến rũ: "Phó tổng, dáng vẻ này của anh thật quyến rũ, em thừa nhận là em bị anh câu dẫn rồi."

Đôi mắt lạnh lùng của Phó Hàn Vũ đánh giá tôi, anh thong thả nói: "Thư ký Giản, cô có biết mình đang làm gì không?"

Trong lòng tôi thầm nghĩ: Diễn, cứ diễn tiếp đi.

Lúc mới chia tay, dáng vẻ anh đỏ hoe mắt níu kéo tôi vẫn còn ngay trước mắt kìa.

Chia tay một năm, năm lần bảy lượt tìm cách kết bạn lại với tôi, lần nào cũng bị tôi tuyệt tình từ chối.

Giờ tôi chủ động ngã vào lòng, anh lại bày đặt ra vẻ làm giá.

"Tất nhiên là biết chứ." Ngón tay tôi vạch nhẹ cổ áo tắm của anh ra, vuốt ve trên vòm ngực săn chắc.

Tôi nói đùa theo trend: "Phó tổng, đi làm khổ quá à."

"Nói thật lòng nhé, em không muốn cố gắng nữa đâu, em muốn làm phu nhân tổng tài cơ."

Anh hít sâu một hơi, lòng bàn tay siết chặt lấy eo tôi: "Chắc chắn chứ?"

Tôi ghé sát vào, phả hơi thở nhẹ nhàng bên vành tai anh: "Ừm ừm, nhanh lên đi, người ta sắp đói lả đi rồi đây này."

"Phó tổng, tối nay có thể cho em ăn no được không? Hửm?"

Nụ hôn nồng cháy ập đến, anh mạnh mẽ đến lạ thường.

Hoàn toàn không giống với vẻ thanh cao, kiềm chế trong ký ức của tôi.

Tối qua, đã không biết bao nhiêu lần tôi nghĩ.

Nếu trước đây anh cũng ham muốn mạnh mẽ như thế này.

Nhiều chiêu trò như thế này.

Thì chắc chắn tôi đã không chia tay với anh rồi.

Nhưng ai mà ngờ được, Phó Hàn Vũ và Phó Thanh Vận căn bản không phải là một người.

Nhận nhầm người rồi.

Toang thật rồi.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Bác Sĩ Giang Hành

Bác Sĩ Giang Hành

Tác giả: Truyện ngắn

Cập nhật: 16:36 18/07/2026
Tướng Công Ôn Nhu Là Bệnh Kiều

Tướng Công Ôn Nhu Là Bệnh Kiều

Tác giả: Tử Tây Hoan

Cập nhật: 16:11 18/07/2026
Người Đầu Tiên Yêu Tôi

Người Đầu Tiên Yêu Tôi

Tác giả: Thập Tứ Kỳ

Cập nhật: 16:40 17/07/2026
Vậy Thì Thưởng Cho Anh Đi!

Vậy Thì Thưởng Cho Anh Đi!

Tác giả: Bạch Nhật Mộng Nễ

Cập nhật: 16:31 17/07/2026
Phu Quân Ở Rể Là Thái Tử

Phu Quân Ở Rể Là Thái Tử

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 16:22 17/07/2026