Chương 4
Chương 4/7
Audio chương
8.
Giống như cái ngày ở nhà hàng ấy.
Tôi vẫn còn đắm chìm trong sự ngượng ngùng vì nhận nhầm đối tượng xem mắt mà không sao thoát ra được.
"Xin lỗi anh."
Tôi đeo cặp chuẩn bị rời đi.
Anh xoay tay, nhẹ nhàng níu lấy dây cặp sách của tôi.
Dáng vẻ cáo già đó quả thực rất phạm quy.
"Kết hôn với anh cũng được."
"Nhưng anh không cần kiểu vợ chồng tương kính như tân, khách sáo bề ngoài đâu."
"Anh muốn chúng ta yêu nhau một cách trọn vẹn."
"Lâm Hạ Di, em làm được không?"
Tôi không biết tại sao nữa.
Tôi không nỡ để anh phải buồn thêm lần nào nữa.
Giống như một người đi bộ lâu ngày trong sa mạc, cứ thế lao đầu vào đại dương của sự được cưng chiều.
"Được."
Anh rõ ràng đã nghe thấy câu trả lời của tôi.
Nhưng lại ngẩn người đến mức quên cả chớp mắt.
Phải đến khi tôi nhắc: "Anh có mang theo căn cước công dân không?"
Anh gật đầu.
Tôi không mang theo, anh lái xe đưa tôi về nhà.
Tôi mở cửa, lục tung tủ tìm căn cước.
Mẹ tôi đi vào hỏi tôi đang tìm gì.
Chưa đợi tôi trả lời, mẹ lại nói tiếp: "Con cũng lớn rồi, đừng có ngày nào cũng ham chơi nữa."
"Con có biết Quý Xuyên về chưa không? Nó vừa mới qua đây gửi ít đặc sản, hỏi mẹ xem con có tham gia tiệc đầy tháng của bạn thân các con tháng sau không."
"Con có phải đã chặn số Quý Xuyên rồi không? Hai đứa..."
Tôi tìm thấy căn cước, "Mẹ ơi."
Mắt tôi sáng rực, một cảm xúc khó lòng diễn tả đang bùng nổ trong lòng.
"Mẹ ơi, con sắp kết hôn với một người rất rất thích con rồi."
Mẹ tôi sững người.
"Thế... thế con có thích nó không?"
"Có ạ."
"Ồ, chúc mừng con."
Chưa đợi mẹ kịp phản ứng, tôi đã phi như bay xuống lầu.
Tống Trung Tranh đang đứng cạnh xe đợi tôi.
Tôi mở cửa xe định bước lên, anh siết chặt cổ tay tôi, "Em nghĩ kỹ chưa?"
Tôi gật đầu.
Anh nhìn chằm chằm vào tôi, xoa xoa chiếc vòng cổ trên cổ mình.
"Lâm Hạ Di, đưa tay đây."
Tôi xòe bàn tay ra, anh đặt một chiếc nhẫn GRAFF hình giọt nước vào lòng bàn tay tôi.
Mùa hè sau kỳ thi đại học ấy, tôi từng xem qua trong một triển lãm trang sức, vì rất thích kiểu dáng này nên đã đăng lên vòng bạn bè.
Chẳng mấy ai quan tâm, đến cả tôi cũng suýt quên mất.
Không ngờ một ngày kia nó lại nằm trên ngón áp út của tôi.
Trước đó, nó luôn nằm sát nơi gần trái tim Tống Trung Tranh nhất.
Chạng vạng ngày đi đăng ký kết hôn, tôi và anh đứng dưới đèn đường.
Bắc Kinh đang có mưa phùn.
Hai người cùng che chung một chiếc ô.
Anh hỏi tôi: "Tiếp theo còn phải về trường không?"
Tôi lắc đầu, nói sinh viên được nghỉ đông rồi.
Anh nói, lẽ ra hôm nay anh phải bay về Paris vào buổi tối, còn công việc nữa.
"Ồ," tôi cúi đầu nhìn bàn tay anh đang nắm lấy tay mình, "vậy anh đi đi."
Anh cười trên đỉnh đầu tôi.
"Anh hỏi là, em có muốn đi cùng anh không?"
Ngoài bức tường kính sân bay, là khoảnh khắc màu xanh biếc khi màn đêm buông xuống.
Tôi theo anh lên chiếc chuyên cơ Gulfstream.
Rời xa cái thành phố từng khiến tôi buồn bã và cô đơn này.
Trên máy bay, Tống Trung Tranh đưa cho tôi một chiếc thẻ.
Anh bảo, chưa từng nghĩ có ngày được cưới tôi, vốn dĩ định để dành số tiền đó mừng đám cưới của tôi.
Tôi đếm số dư trong thẻ, không nhịn được nói: "Nếu anh thực sự đưa cho em, thì chính là đi cướp hôn rồi."
Anh xoa đầu tôi cười, bế tôi lên, rồi tiếp tục đếm gia sản của anh cho tôi nghe.
Tôi hơi choáng váng.
"Đợi đã."
Tôi lấy điện thoại, trốn vào góc gọi cho cô bạn thân.
"Cái video cậu hay gửi cho tớ ấy, gửi lại một lần nữa đi."
Cô bạn phản ứng nhanh nhạy, chuyển tiếp ngay video 《Vừa mở mắt đã lật mình, cô bạn thân trở thành hào môn》 cho tôi.
Tôi xoay tay chuyển khoản cho nó một số tiền lớn.
Đêm đó cô bạn tôi trằn trọc không ngủ được.
Run rẩy gọi hỏi tôi: "Gọi nam người mẫu có phạm pháp không?"
Tuần lễ ở Paris đúng vào dịp Giáng sinh.
Tống Trung Tranh dẫn tôi về gặp mẹ anh.
"Con chính là Tiểu Hạ à."
"Bác nhận ra con ạ?"
"Tất nhiên là nhận ra rồi, trên cuốn sổ tay Trung Tranh mua hồi mười mấy tuổi ấy..."
Anh không để mẹ nói hết, liền đánh trống lảng.
Trên đường về biệt thự riêng của anh, bầu trời lất phất tuyết.
Anh nắm tay tôi, từng bước từng bước để lại dấu chân trên con đường rải rác ánh sao.
Tống Trung Tranh dẫn tôi đi mua rất nhiều thứ.
Trang hoàng cả căn biệt thự bên hồ trở nên vô cùng xinh đẹp.
Trong nhà sưởi rất ấm.
Cánh tay anh vắt ngang ôm lấy tôi.
Làn da trắng lạnh nhuốm sắc hồng vì chịu đựng.
Tóc mai lộn xộn bết lại trên vầng trán vì thở dốc, đôi mắt mịt mờ như sương khói vẫn trong trẻo nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi giơ tay, dễ dàng chạm vào tóc anh.
Lại bị anh nắm ngược lấy tay.
Cho anh cơ hội tiến sâu hơn nữa.
"Hạ Di, em nói gì đi."
"...Nói gì ạ?"
"Cái gì cũng được."
Nhưng giọng nói thốt ra rời rạc, căn bản chẳng nói được trọn vẹn câu.
Anh cố ý mà.
Sáng sớm hôm đó, tôi bước tới cửa sổ sát đất, chụp một bức ảnh bình minh ở Paris.
Đăng lên vòng bạn bè.
Nhận được hai tin nhắn.
Một tin từ cậu bạn thân: 【Có về dự tiệc đầy tháng của con tớ không?】
Một tin từ mẹ Quý Xuyên: 【Tiểu Hạ, bác muốn giới thiệu một chàng trai cho con làm quen.】
Tôi lần lượt trả lời.
Trở lại trong chăn, Tống Trung Tranh thuận tay ôm trọn tôi vào lòng.
Anh nói, vài ngày nữa sẽ về nước đính hôn.
Anh là người coi trọng danh phận, quy trình nào cũng không được thiếu.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Não Yêu Đương Không Tu Nổi Vô Tình Đạo
Tác giả: Ngọc Tử
Cập nhật: 22:22 01/06/2026
Yến Tiên Sinh Mắc Chứng Khao Khát Tiếp Xúc Da Thịt
Tác giả: Nhân Mặc Tùy
Cập nhật: 22:05 01/06/2026
Thực Sắc Tính Dã
Tác giả: Cá Lớn Ăn Cá Nhỏ
Cập nhật: 21:55 01/06/2026
Hận Minh Nguyệt
Tác giả: Thập Tứ Kỳ
Cập nhật: 22:08 31/05/2026
Tận Cùng Của Tuyệt Vọng
Tác giả: Nhược Hoa
Cập nhật: 22:01 31/05/2026