Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 3

Chương 3/10

Audio chương

4

Bởi vì chứng kiến thái độ mập mờ của Du Hoán đối với ta, đám Ma tộc trong Ma cung bắt đầu trở nên vô cùng cung kính với ta.

Đêm đến, Mâu Lộ đã về phòng nghỉ ngơi.

Ta nằm trên giường quá lâu không ngủ được, bèn khoác thêm áo muốn ra hoa viên đi dạo, dọc đường đi thế mà cũng không có ai ngăn cản.

Ma giới ngày ngắn đêm dài, vầng trăng luôn treo cao lơ lửng trên không trung. Đang tiết xuân, trong vườn hoa nở rộ, đom đóm như những đốm sáng nhỏ vụt sáng xuyên qua lùm cây.

Khi bắt gặp Du Hoán trong lương đình giữa hoa viên, ta không hề cảm thấy ngạc nhiên.

Hắn từ nhỏ đã như vậy, thích ở một mình khi đêm khuya tĩnh lặng.

Lại gần nhìn kỹ, trên bàn hắn còn đặt một bầu rượu.

Thấy ta đến, hắn ngước mắt lên, chỉ liếc nhìn một cái rồi lại cúi đầu xuống rót rượu.

Ta cũng chẳng sợ hắn, đi đến phía đối diện hắn rồi ngồi xuống.

Rượu qua ba tuần, hắn đột nhiên mở lời: "Ai phái ngươi tới?"

Lúc này ta mới không nhanh không chậm đối diện với ánh mắt của hắn.

Trong đó mang theo sự dò xét, uy áp ẩn hiện khiến cái thân thể yếu ớt này của ta suýt chút nữa không thở nổi.

"Những năm này, ta đã gặp qua rất nhiều người. Có kẻ diện mạo giống huynh ấy, có kẻ tính cách giống huynh ấy, nhưng không ngoại lệ, thảy đều là giả." Nói đoạn, hắn khẽ cười một tiếng, mang theo tia tự giễu.

"Sư huynh chưa bao giờ dùng ánh mắt đó nhìn ta.”

"Bọn họ ngay cả giả vờ, cũng vờ chẳng giống."

Ta không nhịn được, tò mò hỏi: "Ánh mắt như thế nào?"

Nghe vậy, Du Hoán đặt chén rượu trong tay xuống, đứng dậy đi tới, cúi người nhìn ta.

"Chính là ánh mắt hiện tại của ngươi."

Ở khoảng cách gần, ta nhìn rất rõ.

Trong mắt hắn, đáy mắt ta chỉ phản chiếu duy nhất bóng hình của hắn.

"Trong mắt sư huynh, trước giờ... vốn không chỉ có mình ta."

Trong ngữ khí mang theo một chút ủy khuất.

Trong lúc thẫn thờ, ta đột nhiên nhớ lại rất nhiều chuyện.

Ngày trước khi ta còn ở Thiên Huyền Tông, đệ tử trong tông môn rất đông.

Ta với tư cách là đại đệ tử chưởng môn, đối đãi với tất cả sư đệ sư muội đều như nhau, chưa từng thiên vị.

Nhặt được Du Hoán dưới chân núi Hoàng Thành là vì lòng trắc ẩn.

Cộng thêm lúc đó tay hắn túm chặt lấy tóc ta không buông, người lại đói đến ngất đi, nên ta mới đưa hắn về khách điếm nơi mình tá túc.

Sau này bái nhập môn hạ sư tôn, hắn tu luyện đặc biệt khắc khổ, lại luôn trầm mặc ít nói, rất ít qua lại với các sư đệ sư muội khác.

Ta liền cho rằng hắn tính tình không thích náo nhiệt, nên cũng ít khi đến làm phiền hắn.

Về sau, khi ta ra ngoài lịch luyện, hắn vì vi phạm môn quy mà bị trục xuất khỏi sư môn, từ đó về sau ta và hắn gần như đoạn tuyệt liên lạc hoàn toàn.

Mãi đến lần đó, một ngày trước khi Yêu tộc tấn công Thiên Huyền Tông, ta đã buông thả bản thân uống đến say mướt, đến khi phản ứng lại thì người đã đứng trước căn nhà trúc nơi Du Hoán bế quan tu luyện...

"Sư huynh." Ánh mắt Du Hoán rã rời, hình như đã say khướt.

"Sư huynh lúc nào cũng tốt với tất cả mọi người...

"Ta liều mạng tu luyện là muốn sư huynh nhìn thấy ta, khen ngợi ta..."

Ngừng một chút, hắn ghé sát vào cổ ta, hơi thở ấm áp phả bên tai.

"Nhưng sư huynh, bao giờ huynh mới chịu thiên vị ta đây?"

Dứt lời, ta đột nhiên nhớ ra rồi.

Thực ra, những lời đồn kia, cũng không hoàn toàn là lời đồn...

Ánh mắt ta dời xuống dưới, rơi vào một nơi nào đó trên thân hình hắn.

Ví dụ như, Du Hoán ở phương diện kia, quả thực khá là... mãnh liệt.

5

Ta mất tự nhiên thu hồi tầm mắt, cố gắng phớt lờ vành tai đã bắt đầu nóng bừng.

Du Hoán sau khi say rượu, dường như đã hoàn toàn coi ta là Tống Minh Lễ của trước kia.

Giống hệt đêm đó.

Đêm đó khi ta định thần lại, ta đã đi tới bên ngoài căn nhà trúc nơi Du Hoán bế quan.

Mà lúc ấy Du Hoán vừa vặn tu luyện đến thời khắc mấu chốt, khơi dậy tâm ma.

Thế là ta - người tự tìm đến cửa, đã bị ép phải gánh chịu toàn bộ dục vọng của hắn.

Hắn như một đứa trẻ không biết thỏa mãn, hết lần này đến lần khác khi ta chạm tới đỉnh điểm, hắn lại cúi xuống đòi một nụ hôn.

Rồi bên tai ta, từng tiếng từng tiếng gọi "Sư huynh".

"Lúc đó ta đã vui sướng biết bao...

"Ta còn tưởng rằng... sư huynh cuối cùng cũng chịu thiên vị ta rồi..."

Ngừng một chút, hắn đột nhiên giật phăng lớp áo ngoài trên người ta, cúi đầu cắn một nhát vào xương quai xanh của ta.

Chờ đến khi nghe thấy ta đau đớn hừ nhẹ một tiếng, hắn lại khựng lại, dường như không nỡ.

Thế là hắn thu răng lại, chuyển thành nhẹ nhàng liếm láp.

Hơi ngứa.

Ta cúi đầu nhìn vết răng rõ mồn một trên xương quai xanh.

Có chút quen mắt.

Đêm đó, hắn cũng giống như thế này, làm đến một nửa thì đột nhiên bật khóc.

Sau đó khi ta hỏi hắn "Khóc cái gì", hắn che mắt ta lại, cúi người để lại một vết răng trên xương quai xanh của ta.

Mím môi, ta cảm thấy cổ họng hơi khô khốc.

Giây tiếp theo, Du Hoán đột ngột ngẩng đầu lên.

"Nhưng sư huynh, huynh đã lừa ta."

Đối diện với đôi mắt hắn, ta phát hiện mình thế mà lại thấy chột dạ.

"Huynh thừa dịp ta ngủ say, đã hạ thuốc ta."

Ta đã tính toán kỹ liều lượng, chờ đến khi hắn tỉnh lại thì đã là chuyện của một ngày sau.

Đêm trước vui sướng cuồng nhiệt bao nhiêu, thì ngày hôm sau tỉnh lại mờ mịt luống cuống bấy nhiêu.

Hắn chỉ sợ đó là một giấc mộng dài, nên không kịp suy nghĩ, liền ngự kiếm lao thẳng đến Thiên Huyền Tông.

Và rồi từ miệng tiểu sư muội, hắn biết được tin ta đã tự bạo thân vong.

Hắn nhìn ta, giọng nói khàn đặc, ngữ khí nghẹn ngào: "Sư huynh, huynh phụ ta."

6

Đầu óc ta chưa bao giờ loạn như lúc này.

Đêm đó ta tưởng Du Hoán là tẩu hỏa nhập ma nên mới làm ra chuyện đó, thậm chí còn lo lắng không biết sau khi tỉnh lại hắn có hối hận hay không.

Nhưng ta chưa từng nghĩ tới, thật ra lúc đó hắn rất tỉnh táo.

Tỉnh táo để níu kéo ta, tỉnh táo để làm nũng với ta, thậm chí còn tỉnh táo để...

Ta không muốn nhớ lại nữa, lại lật người trên giường.

Vài giây sau, ta mạnh mẽ đạp chân một cái.

Chết tiệt.

Ta nghiến răng.

Thế này là thế nào?

Nếu sớm biết hắn thích nam nhân...

Nếu sớm biết...

Nhắm mắt lại, ta ép bản thân không được nghĩ gì nữa, tĩnh tâm tu luyện.

Lúc mới trọng sinh, ta chỉ cảm thấy cơ thể này quá yếu, khác biệt quá xa so với cảnh giới trước đây của mình.

Thế nhưng sau hai ngày quan sát, ta kinh ngạc phát hiện, cơ thể này dường như đang hồi phục với tốc độ kinh người, và ngay cả khi đang ở Ma giới linh khí khan hiếm, nó vẫn có thể hấp thụ cực nhanh.

Nguyên chủ của cơ thể này, chắc chắn không phải hạng người tầm thường.

Ta thầm nghĩ trong lòng, điều động toàn thân bắt đầu vận hành công pháp mà ta từng tu luyện trước đây.

Dù sao đi nữa, khiến bản thân mạnh mẽ lên mới là thượng sách.

Ta không biết mình thiếp đi từ lúc nào.

Chỉ nhớ rằng ta đã mơ một giấc mơ rất dài.

Sư tôn của ta là đệ nhất nhân phi thăng trong nghìn năm qua, cũng là người được thế gian công nhận là đệ nhất nhân của tu chân giới.

Ngày ta bái sư đã từng gây ra một trận chấn động không nhỏ.

Thiên Huyền Tông là tông môn đứng đầu tu chân giới, nổi tiếng với kiếm tu, tính đến nay đã có lịch sử mấy trăm năm.

Thiên Huyền Tông tổng cộng có mười tám ngọn núi, trong đó có một ngọn gọi là Kiếm Sơn.

Trên núi cắm đầy bội kiếm của các vị tiền bối Thiên Huyền Tông để lại sau khi vẫn lạc.

Mỗi đệ tử mới bái nhập Thiên Huyền Tông đều sẽ được các trưởng lão dẫn đến Kiếm Sơn để thức tỉnh một thanh bội kiếm thuộc về chính mình.

Thế nhưng đến lượt ta bái nhập tông môn, trên Kiếm Sơn ta lại không thể thức tỉnh bất kỳ thanh bội kiếm nào.

Mà ta rõ ràng là người xuất chúng nhất trong số các đệ tử khóa đó, thế là các trưởng lão ôm tâm thái nghi hoặc mang ta đến trước mặt chưởng môn.

Nào ngờ vừa thấy chưởng môn, bội kiếm của người đã có phản ứng với ta.

Thần kiếm Thiên Khuyết, thanh kiếm của các đời chưởng môn Thiên Huyền Tông, lại có phản ứng với một đứa trẻ nhỏ tuổi.

Tầm mắt của mọi người đều chấn kinh nhìn về phía chưởng môn, bởi vì khi đó bà tiếp quản vị trí chưởng môn còn chưa đầy nửa năm.

Mà nhìn lại lịch sử mấy trăm năm thành lập Thiên Huyền Tông, chưa từng có sự việc tương tự xảy ra.

Người thừa kế của mỗi đời chưởng môn Thiên Huyền Tông đều phải trải qua muôn vàn gian khổ mới nhận được sự công nhận của Thiên Khuyết kiếm.

Khoảnh khắc này, mọi người đều chờ đợi phản ứng của vị tân nhiệm chưởng môn này.

Sẽ tức giận nảy lửa? Hay là nảy sinh lòng nghi kỵ?

Chỉ có ta đứng ở phía dưới, vẫn chưa kịp phản ứng, ánh mắt tò mò nhìn về phía chưởng môn.

Giây tiếp theo, ta đối diện với một đôi mắt trong vắt như suối lạnh.

"Đã như vậy, đứa trẻ này, ta sẽ nhận vào dưới chướng."

Bà mở lời, một câu nói nhẹ tựa lông hồng, dường như chẳng hề bận tâm người khác nghĩ gì.

Ta thấy được ánh mắt chấn kinh của những người khác, nhưng không hiểu là vì sao.

Thế là ta ngoan ngoãn quỳ xuống, dập đầu một cái.

"Đệ tử Tống Minh Lễ, bái kiến sư tôn."

Cứ như vậy, ta trở thành đại đệ tử dưới chướng chưởng môn Thiên Huyền Tông.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Ảnh Đế Là "Nhị Cẩu" Nhà Bên

Ảnh Đế Là "Nhị Cẩu" Nhà Bên

Tác giả: An Thành Dĩ Nam

Cập nhật: 05:59 15/05/2026
Khi Tôi Xuyên Vào Truyện Bệnh Kiều

Khi Tôi Xuyên Vào Truyện Bệnh Kiều

Tác giả: Bạch Từ

Cập nhật: 05:31 15/05/2026
Đừng Sợ, Có Anh Đây!

Đừng Sợ, Có Anh Đây!

Tác giả: Thiết Trụ Tử

Cập nhật: 06:24 14/05/2026
Nữ Chính Thực Sự Của Đời Anh

Nữ Chính Thực Sự Của Đời Anh

Tác giả: Đường Bính Bính

Cập nhật: 06:07 14/05/2026
Ta Là Thánh Mẫu Trong Tận Thế

Ta Là Thánh Mẫu Trong Tận Thế

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 06:14 14/05/2026