Chương 2
Chương 2/9
Audio chương
Đêm đã khuya, trước cửa truyền đến tiếng động khẽ khàng.
Ta nhớ tới lời Phương Cảnh Hằng nói, vội vàng mở cửa.
Khoảnh khắc tiếp theo, liền chạm phải một đôi mắt sáng tựa sao trời.
Có một nam nhân đang tựa vào cây hạnh trước cửa nhà ta, mái tóc đen hỗn loạn xõa xuống như thác nước.
Trên má hắn có vài vết thương vẫn còn rỉ máu, dù vậy, vẫn không thể che giấu được dung mạo kinh người.
Phương Cảnh Hằng đối với ta thật tốt quá, vậy mà lại chọn cho ta một phu quân đẹp nam nhân như vậy.
Trong lòng ta vô cùng hoan hỉ.
Nhưng nhìn ánh mắt hắn nhìn ta, tổng thấy giống con sói đuổi theo ta hồi nhỏ.
Rất hung dữ.
Như muốn ăn tươi nuốt sống ta vậy.
Ta có chút sợ hãi, song vẫn lấy hết can đảm hỏi: "Chàng chính là phu quân của ta sao?"
Hắn nhíu mày.
"Cô..."
Mới thốt ra được một chữ, đột nhiên có thứ gì đó "loảng xoảng" một tiếng rơi xuống đất.
Ta và hắn cùng cúi đầu nhìn xuống.
Là một thanh chủy thủ sáng loáng lạnh lẽo.
Ngay khoảnh khắc sau, thân hình hắn mềm nhũn, ngất lịm đi.
Ta kéo người vào trong nhà.
Thanh chủy thủ cũng được nhặt về theo.
Trên chuôi thanh chủy thủ này vậy mà lại khảm bảo ngọc, nghĩ đến chắc là giá trị không nhỏ.
Đợi hắn tỉnh lại rồi trả cho hắn vậy.
Khó khăn lắm mới kéo được người lên giường.
Hắn vẫn hôn mê bất tỉnh, mùi máu tanh trên người nồng nặc quá.
Ta vội vàng cởi y phục của hắn ra, rồi hít vào một ngụm khí lạnh.
Trên người hắn, vết thương mới chồng lên vết sẹo cũ, chỗ bả vai còn có một cái lỗ lớn, bị khoét đi một mảng thịt lớn.
Chỉ nghĩ thôi đã thấy đau đến phát run rồi.
Nước mắt ta trào ra, vội lấy ống tay áo lau đi, bắt đầu xử lý vết thương cho hắn.
Bận bận rộn rộn, loay hoay đến tận chiều ngày hôm sau.
Hắn mới chậm chạp mở mắt ra.
Ta nhào tới trước giường, rất vui vẻ gọi hắn: "Phu quân!"
"..."
Hắn nhìn thẳng vào ta.
Ta nói tiếp: "Chàng có đói không? Ta có nấu cháo kê bí ngô, chàng có muốn ăn một chút không?"
Hắn chống tay vào thành giường định ngồi dậy, liền bị ta ấn xuống ngay: "Không được cử động lung tung! Trên người chàng toàn là vết thương, ta mới bôi thuốc được một lượt thôi."
Thuốc đó là do lang trung năm xưa để lại cho ta, đắt lắm đấy, dùng hết là không còn nữa đâu.
Vị phu quân vô cùng đẹp mã nhìn ta nửa ngày, cuối cùng cũng mở miệng: "Cô là ai?"
Giọng hắn có chút khàn, nhưng nghe vẫn rất lọt tai.
"Phu quân, ta tên Diệp Triêu."
Ta híp mắt cười nói.
Không biết tại sao, cảm thấy biểu cảm của hắn rất kỳ lạ: "Sao cô lại gọi ta là phu quân?"
Ta mở to mắt: "Bởi vì Phương Cảnh Hằng nói, chàng tới để thành thân với ta mà!"
"..."
Chân mày hắn khẽ nhíu, trong miệng lẩm bẩm, "Phương Cảnh Hằng, chẳng lẽ có liên quan đến Ninh Viễn Hầu phủ..."
Hắn đến cả thân phận mới của Phương Cảnh Hằng cũng biết, ta quả nhiên không tìm nhầm người!
Ta cuối cùng cũng có phu quân rồi, lại còn trưởng thành đẹp đẽ thế này…
Phương Cảnh Hằng đối với ta tốt quá đi mất!
Ta hớn hở ra mặt, rót cho hắn một chén nước, để hắn thấm giọng khàn của mình.
Hắn cúi đầu nhìn một lúc, đột nhiên nhìn về phía ta: "Nương tử, nước này nóng quá."
Ơ, nóng lắm sao?
Ta nếm thử một ngụm, nghi hoặc ngẩng đầu: "Không có nha, ta đặc biệt để nguội rồi mà."
Hắn chớp chớp mắt, đón lấy chén nước, uống cạn một hơi.
Ta hiểu rồi.
Hắn là muốn uống chung một chén với ta.
Tỷ tỷ hàng xóm từng dạy ta, đây là tình thú phu thê.
Chàng ấy đang làm nũng với ta đấy.
Ta đón lấy chiếc chén trong tay hắn: "Vậy chàng nằm đó đi, ta đi xới cơm cho chàng."
Đi được hai bước, lại chợt nhớ ra điều gì, vội quay đầu lại.
"Đúng rồi phu quân, chàng tên là gì vậy?"
Hắn nhìn sâu vào ta.
Gương mặt kia vì mất máu mà một mảng trắng bệch, nhưng ngược lại càng có vẻ đẹp đẽ hơn.
"Tạ Sơn Ngọc."
Hắn nói, "Ta tên Tạ Sơn Ngọc."
Ta cứ như vậy mà thành thân với Tạ Sơn Ngọc.
Bởi vì thương thế của chàng khá nặng nên không tổ chức rình rang.
"Đợi làm xong bức bình phong này, khách hàng kết toán tiền cho ta, ta sẽ lên thành mua mấy thước vải làm y phục mới cho chàng."
Ta lắp thêm bốn chiếc bánh xe gỗ nhỏ vào chiếc giường nhỏ.
Như vậy là có thể đẩy chàng ra ngoài sân phơi nắng rồi.
Tạ Sơn Ngọc vốn đang tựa vào đầu giường, xoay vần thanh chủy thủ khảm bảo ngọc của mình.
Nghe vậy, chàng nhìn về phía ta: "Nàng làm y phục mới cho ta sao?"
Ngữ điệu có vẻ rất mới mẻ lạ lẫm.
"Phải, buổi sáng ta còn đặc biệt đi hỏi bà mối đại nương trong thôn."
Ta đóng chặt khung bình phong, gạt đi mồ hôi trên trán, kiên nhẫn giải thích với chàng, "Bà ấy nói, chàng đã bước qua cửa nhà ta thì tính là ở rể, ta tự nhiên phải đối tốt với chàng hơn một chút."
"..."
Tạ Sơn Ngọc nhìn ta, lại chớp chớp mắt.
Chàng thật sự lớn lên quá đỗi mỹ mạo và tinh tế, chỉ cần nhìn ta như vậy thôi đã khiến ta khô cả cổ họng một cách kỳ lạ.
Làm việc cũng có sức lực hơn hẳn.
Ta bận rộn thêm sáu bảy ngày, bình phong đã làm xong.
Tạ Sơn Ngọc cũng đã có thể xuống đất đi lại.
Chàng khăng khăng đòi cùng ta lên thành giao bình phong.
Có điều chàng bảo ta tìm một chiếc mũ có mạng che mặt để che mặt lại.
"Tại sao vậy?"
Ta rất nghi hoặc.
Chàng im lặng một lát, vẻ mặt ra chiều yếu ớt nói: "Nương tử ngày ngày khen ta dung mạo như hoa, ta lo trong thành có kẻ xấu nhìn trúng ta rồi bắt cóc ta đi."
Hóa ra là như vậy.
Trong lòng ta hớn hở, nhưng vẫn từ chối chàng: "Yên tâm đi, sức lực của ta không nhỏ đâu, không ai cướp nổi chàng đâu. Nếu thật sự có kẻ xấu, chúng ta sẽ báo quan."
Tạ Sơn Ngọc im lặng lâu hơn nữa.
Sau đó mới nói: "Nương tử, ta có một bí mật, vốn định giấu nàng, nhưng đến nước này thì không thể không nói rồi."
"Thật ra, ta trốn ra từ Nam Phong quán."
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Người Đầu Tiên Yêu Tôi
Tác giả: Thập Tứ Kỳ
Cập nhật: 16:40 17/07/2026
Vậy Thì Thưởng Cho Anh Đi!
Tác giả: Bạch Nhật Mộng Nễ
Cập nhật: 16:31 17/07/2026
Chuyện Vụn Vặt Giữa Tôi Và Kẻ Địch
Tác giả: Bạo Hanh Hanh
Cập nhật: 16:08 16/07/2026
Ta Dựa Vào Điện Thoại Để Vượt Ải Thời Cổ Đại
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 15:51 16/07/2026
Bướm Đêm Tinh Tế
Tác giả: Tử Mỹ
Cập nhật: 15:43 16/07/2026