Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Ngoại truyện: Góc nhìn nam chính (Web tặng)

Chương 18/18

Audio chương

Quân vương vạn tuế, thiên hạ thần phục.

Giang sơn đại thống, phản tặc Lương gia đã đền tội, Thái hoàng thái hậu đã quy tiên.

Chốn thâm cung này rốt cuộc cũng sạch sẽ, triều đình này rốt cuộc cũng họ Lý.

Ta đứng trên đỉnh cao hoàng quyền, long bào rực rỡ, vạn dân quỳ lạy.

Thế nhưng, hoàng cung lạnh quá.

Càn Thanh cung rộng lớn nhường này, dẫu đốt bao nhiêu than sưởi, cũng chẳng bằng một góc hơi ấm của nàng năm đó.

Ta nhìn đôi bàn tay mình, đôi bàn tay từng phê duyệt hàng vạn tấu chương, từng định đoạt sinh tử của giang sơn, nhưng dẫu có cào rách cả huyết nhục, cũng không cách nào giữ lại được một giọt sinh mệnh cuối cùng của nàng.

Đêm nay trời lại đổ mưa, giống hệt cái đêm nàng rời bỏ ta.

Ta nằm trên chiếc giường rồng cô độc, nhắm mắt lại, trong tai lại vang lên tiếng gõ cửa dồn dập, tiếng giáp sắt vang lên leng keng, và tiếng cửa cung bị tông ra một cách thảm khốc.

Khoảnh khắc đó, ta mặc kim giáp, tay cầm ngân thương, vừa tắm máu kẻ thù trở về để ôm lấy nàng, bảo với nàng rằng ta đã thắng, ta đã bảo vệ được nàng rồi.

Thế nhưng, nghênh đón ta chỉ có một vũng máu tươi loang lổ khắp mặt đất.

Nàng nằm đó, chiếc kéo sắc lạnh đâm sâu vào lồng ngực, yếu ớt như một cánh hoa tàn trước gió bão.

"Chàng là hoàng đế, chàng không được phép khóc."

Nàng đã nói như vậy. A Quyện ngốc nghếch của ta, cho đến tận giây phút cuối cùng, vẫn sợ lời nói vô căn cứ của mình làm hại đến ta, vẫn sợ ta vì nàng mà rơi nước mắt, vẫn sợ bản thân không đuổi kịp bước chân ta.

Nàng chọn cách dừng lại, dừng lại mãi mãi ở cái thuở ta còn yêu nàng thuần khiết nhất.

Nàng nói nàng thông minh một bận.

Nhưng A Quyện, nàng có biết nàng tàn nhẫn đến nhường nào không?

Nàng dùng cái chết để trừng phạt sự tính toán của ta, dùng sự giải thoát của nàng để cầm tù linh hồn ta suốt đời suốt kiếp trong sự hối hận tột cùng.

Nàng hỏi ta, chết một đứa con để đổi lấy binh quyền của Lương Triệu Hổ, có đáng không?

Ta không trả lời được.

Ta nghẹn ngào, ta van xin nàng tin ta.

Ta nói ta chưa từng tính toán mưu hại nàng.

Đúng vậy, ta chưa từng muốn hại nàng, ta yêu nàng hơn cả sinh mạng của chính mình!

Nhưng ta đã ngầm thừa nhận. Ta biết miếng bánh táo đỏ kia có độc, ta biết Lương Trục Nguyệt sẽ dắt con ác khuyển kia đến, ta biết tất thảy... nhưng ta lại chọn cách thuận nước đẩy thuyền, chọn cách dùng chính giọt máu của chúng ta để làm quân cờ, một ván cờ triệt hạ vây cánh của Lương gia.

Ta tự lừa mình dối người rằng ta sẽ bảo vệ được nàng, chỉ cần đứa trẻ mất đi, Lương gia sẽ lọt vào bẫy.

Ta tưởng rằng sau khi đại cục định đoạt, ta sẽ bù đắp cho nàng suốt cả một đời.

Thế nhưng, hoàng quyền làm mờ mắt ta, ta lại quên mất A Quyện của ta tuy ngốc, nhưng lòng nàng như gương sáng.

Nàng không nói, nàng chỉ lặng lẽ nhìn ta lún sâu vào bùn lầy của quyền lực, rồi dùng chính sinh mạng của mình để thức tỉnh sự thú tính trong ta.

Hài tử của chúng ta, Tiểu Tửu... Cái tên mà nàng mong muốn "trường trường cửu cửu", chung quy chỉ sống được vỏn vẹn hai ngày.

Khoảnh khắc ta bế thi thể lạnh ngắt của đứa trẻ khóc lóc thảm thiết ngoài điện, ta mới biết cái giá của ngai vàng này quá đỗi máu tanh.

Ta gạt được cả thiên hạ, nhưng không gạt nổi người đầu ấp tay gối với mình.

"Chàng... chưa từng nói yêu ta, liệu có thể... nói một lần cho... cho..."

Nàng đi rồi. Hơi thở cuối cùng tắt lịm, bàn tay muốn vuốt ve khuôn mặt ta buông thõng xuống vũng máu.

Ta như một con dã thú điên cuồng, ôm chặt lấy thân thể đang dần lạnh ngắt của nàng, bên tai nàng mà gào thét, mà khóc lóc, mà nói hàng vạn, hàng triệu câu "Ta yêu nàng".

Nhưng nàng chẳng nghe thấy nữa rồi.

Nàng chê ta phiền, nàng đi ngủ rồi.

Nàng muốn đi tìm Hiền Vương, đi bồi tội với người phụ thân đã khuất, bỏ lại một mình Lý Trường Phong cô độc giữa thế gian, chịu đựng sự gặm nhấm của cô độc và quyền lực.

Hôm nay, ta ngồi dưới gốc cây táo trong Càn Thanh cung.

Cây táo này là do ta sai người chuyển từ Cẩm Châu về, nhưng táo kết trái rồi, lại chẳng có ai hái, chẳng có ai ăn.

Ta cầm cây bút lông, chấm đẫm mực đen, muốn bắt chước dáng vẻ của nàng năm đó, vẽ một vòng tròn thật viên mãn trên giấy giấy trắng.

Nhưng bàn tay ta run rẩy, vẽ thế nào dẫu vậy cũng khuyết mất một góc, giống như miếng ngọc bội vỡ đôi năm ấy, vĩnh viễn không cách nào hàn gắn lại được.

Ta nhìn vào khoảng không vô định, dường như thấy nàng của tuổi mười lăm, ngồi dưới bóng cây, cười híp mắt vẫy tay với ta: "Vẽ một quả táo lớn cho A Quyện ăn, vẽ một chiếc bánh nướng cho Vương gia ăn... và vẽ một quả táo thật ngọt ngào, cho Trường Phong ăn."

Ta bật khóc, nước mắt rơi lã chã làm nhòe đi vết mực trên giấy.

A Quyện, thế gian này đã không còn "Trường Phong" của nàng nữa rồi.

Chỉ còn lại một vị hoàng đế băng lạnh, ngồi trên ngai vàng nhuộm máu, ôm lấy chiếc bóng của nàng mà sống qua từng ngày dài vô tận.

Nàng đi tìm táo ngọt của nàng rồi. Còn ta, vĩnh viễn phải chịu cái đói, cái rét giữa đỉnh cao hoang vu này.

Toàn văn hoàn.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Em Trai Lại Giận Cái Gì?

Em Trai Lại Giận Cái Gì?

Tác giả: Tây Tây Nhổ Củ Cải

Cập nhật: 22:25 20/06/2026
Sống Thử Trước Hôn Nhân

Sống Thử Trước Hôn Nhân

Tác giả: A Cửu

Cập nhật: 22:10 20/06/2026
Thiếu Gia Thật Trở Về, Hệ Thống Bắt Tôi Công Lược Chú Nhỏ

Thiếu Gia Thật Trở Về, Hệ Thống Bắt Tôi Công Lược Chú Nhỏ

Tác giả: Cố Vân Sinh

Cập nhật: 19:48 19/06/2026
Từ Nay Không Dám Nhìn Quan Âm

Từ Nay Không Dám Nhìn Quan Âm

Tác giả: Quýt Ấm

Cập nhật: 19:10 19/06/2026
Đêm Chưa Tàn Ở Vịnh Victoria

Đêm Chưa Tàn Ở Vịnh Victoria

Tác giả: Nam Tường Hải Đường

Cập nhật: 19:28 19/06/2026