Chương 16
Chương 16/16
Những chuyện sau đó, nói ra thực ra rất bình đạm.
Không có bước ngoặt đầy kịch tính, không có sinh ly tử biệt, không có kẻ thứ ba chen chân, cũng không có sự ngăn trở từ tổ chức.
Tin tức tố của Bùi Chinh hoàn toàn khôi phục bình thường trong vòng ba tuần sau khi kết thúc trị liệu.
Bình thường có nghĩa là, tin tức tố của hắn vẫn rất mạnh, thuộc hàng đỉnh cấp trong số các Alpha, nhưng hoàn toàn có thể kiểm soát được.
Muốn phóng thích liền phóng thích, muốn thu hồi liền thu hồi, giống như một thanh đao cuối cùng đã tìm được vỏ tra vào.
Lần đầu tiên tham gia cuộc họp tác chiến liên hợp, cả phòng họp đều ngơ ngác.
“Tin tức tố của Bùi trưởng quan hôm nay…” Có người nhỏ giọng thì thầm.
“Sao thế?”
“Không có nữa ư? Không đúng, có, nhưng mà... bình thường rồi?”
Phó tham mưu trưởng Tần ngồi đối diện, nhìn Bùi Chinh rất lâu, cuối cùng gật gật đầu, cái gì cũng không nói.
Thẩm Ngạn Chu sau đó gửi cho tôi một tin nhắn: [Cảm ơn cậu, bác sĩ Tống.]
Cố Tình chuyển tiếp tin nhắn của Thẩm Ngạn Chu, phía sau thêm một câu: [Hôm nào mời cậu ăn cơm, cậu chọn địa điểm nhé.]
Tôi trả lời: [Nhà ăn là được rồi, tôi không kén chọn.]
Cố Tình: [Bùi Chinh có kén chọn không?]
Tôi không trả lời tin này.
Hoạt tính thụ thể của tôi bắt đầu giảm xuống sau khi ngừng tiếp xúc, tốc độ chậm hơn một chút so với dự đoán của Trần Khác.
Tuần đầu tiên, không phẩy bảy mươi sáu.
Tuần thứ hai, không phẩy bảy mươi hai.
Tuần thứ ba, không phẩy sáu mươi tám.
Đang giảm, nhưng giảm không nhanh.
Mỗi tuần Trần Khác đều xem số liệu một lần, từ câu nói “hồi phục bình thường” ban đầu dần dần biến thành “ừm... vẫn đang giảm”, trong ngữ khí nhiều thêm một chút không xác định vi diệu.
Đến tuần thứ sáu, số liệu dừng lại ở mức không phẩy năm mươi ba, không nhúc nhích nữa.
Ba tuần liên tiếp, không phẩy năm mươi ba.
“Ổn định rồi.” Trần Khác đặt báo cáo lên bàn, tháo kính xuống, “Sẽ không giảm nữa đâu.”
“Không phẩy năm mươi ba có nghĩa là gì?”
“Nghĩa là thụ thể của cậu đã bị kích hoạt một phần vĩnh viễn. Sẽ không trở lại trạng thái như trước nữa.”
Tôi nhìn con số đó.
“Ảnh hưởng cụ thể là gì?”
“Trong cuộc sống hàng ngày, cậu vẫn không có cảm giác đối với tin tức tố của hầu hết Alpha và Omega. Nhưng đối với tin tức tố nồng độ cao, hoặc tần số đặc định, cậu có thể sẽ có cảm giác yếu ớt.”
“Tần số đặc định.”
“Tin tức tố của mỗi người đều có đặc trưng tần số độc nhất, giống như dấu vân tay vậy. Thụ thể của cậu được kích hoạt dưới môi trường tin tức tố của Bùi Chinh, cho nên nhạy cảm nhất với tần số của hắn.”
Ông ấy nhìn tôi, biểu cảm rất phức tạp, như thể đang cân nhắc từ ngữ.
“Nói một cách bình thường thì, xác suất lớn là cậu chỉ có thể cảm nhận được tin tức tố của một mình Bùi Chinh. Hơn nữa không phải cảm nhận hoàn chỉnh, mà chỉ là thỉnh thoảng, mang tính phân đoạn thôi.”
“Giống như trước đây sao ? Ngăn cách bởi một lớp kính mờ?”
“Gần như thế. Có lúc cảm nhận được, có lúc không. Tùy thuộc vào khoảng cách, nồng độ, và cả…”
“Và cả cái gì?”
“Và cả trạng thái cảm xúc của hắn nữa.” Ông ấy hắng giọng một cái, “Trước đây tôi từng nói rồi, cậu nhạy cảm với tín hiệu cảm xúc của hắn hơn là tín hiệu công kích. Đặc trưng này sẽ được giữ lại.”
“Cho nên tôi có thể cảm nhận được cảm xúc của anh ấy.”
“Thỉnh thoảng có thể. Không phải thuật đọc tâm, mà giống như... dự báo thời tiết hơn. Cậu có thể cảm nhận được trời sắp đổi tiết, nhưng chưa chắc đã biết cụ thể là sẽ mưa hay nổi gió.”
Tôi tựa vào lưng ghế, suy nghĩ một lát.
“Chuyện này tính là chuyện tốt hay chuyện xấu?”
Trần Khác đeo kính trở lại, nhìn tôi.
“Cậu nghĩ sao?”
Tôi không trả lời.
Nhưng cả hai chúng tôi đều biết câu trả lời.
Sau khi Bùi Chinh biết chuyện này, hắn im lặng rất lâu.
Ngày hôm đó chúng tôi ngồi trong văn phòng của tôi, hắn ngồi trên chiếc ghế của hắn. Đúng vậy, đã là ‘ghế của hắn’ rồi, tôi ngồi ở vị trí của mình.
Trên bàn bày hai chiếc cốc, một chiếc phích giữ nhiệt, một chiếc cốc tráng men. Phích giữ nhiệt là của hắn, cốc tráng men là của tôi.
Cốc tráng men là sau này lấy về dùng lại. Phích giữ nhiệt đựng nước nóng, cốc tráng men đựng nước lọc nguội, mỗi cái có công dụng riêng.
“Không phẩy năm mươi ba.” Hắn nói, “Sẽ không giảm nữa.”
“Ừm.”
“Vì tôi.”
“Vì tin tức tố của anh, nói chính xác là vậy.”
“Vì tôi.” Hắn lặp lại một lần nữa, không chấp nhận sự sửa đổi của tôi.
“Bùi Chinh, đây không phải lỗi của anh. Là chính tôi tự lựa chọn, rủi ro tôi đã biết ngay từ đầu rồi. Hơn nữa không phẩy năm mươi ba không tính là cao, không có bất kỳ ảnh hưởng nào đến cuộc sống hàng ngày cả.”
“Nhưng cơ thể của cậu đã xảy ra thay đổi không thể đảo ngược vì tôi.”
“Con người ta sống trên đời mỗi ngày đều xảy ra những thay đổi không thể đảo ngược, tế bào đang chết đi, ký ức đang hình thành, móng tay đang dài ra. Anh không thể chịu trách nhiệm cho tất cả mọi thay đổi được.”
“Chuyện này không giống.”
“Không giống ở chỗ nào chứ?”
Hắn nhìn tôi, không nói gì.
Tôi thở dài một tiếng.
“Bùi Chinh, anh nghe tôi nói này. Không phẩy năm mươi ba có nghĩa là tôi có thể thỉnh thoảng cảm nhận được tin tức tố của anh. Không phải của tất cả mọi người, chỉ có của anh thôi. Trần Khác nói đây là vì thụ thể của tôi được kích hoạt dưới tần số của anh, cho nên chỉ nhạy cảm với anh.”
“Anh cảm thấy đây là chuyện xấu sao?”
Biểu cảm của hắn giãn ra một chút.
“Tôi cảm thấy thế này rất tốt.” Tôi nói, “Trước đây tôi cái gì cũng không cảm nhận được, sống trong một thế giới không có tin tức tố. Bây giờ tôi có thể cảm nhận được của một người. Vừa vặn lại là của anh.”
“Xác suất này thực ra rất thấp đấy, nếu như lúc đầu tôi bị phân phối đến bệnh khu khác, hoặc bác sĩ chủ trị của anh không phải Trần Khác, hoặc tôi không có chiếc cốc tráng men kia…”
“Cốc tráng men thì có liên quan gì đến chuyện này?”
“Không có liên quan, tôi chỉ là lấy ví dụ thôi. Ý của tôi là, rất nhiều chuyện góp nhặt lại với nhau, mới biến thành như bây giờ. Tôi không cảm thấy đây là cái giá phải trả, tôi cảm thấy đây là…”
Tôi nghĩ ngợi một lát, tìm một từ ngữ.
“Kết quả.”
“Một kết quả mà tôi tự nguyện tiếp nhận.”
Hắn nhìn tôi rất lâu.
Sau đó đưa tay ra, đặt chiếc cốc tráng men trên bàn của tôi và chiếc phích giữ nhiệt của hắn song song cạnh nhau.
“Tôi cũng tự nguyện.”
Về chuyện chuyển nhà này, cuối cùng vẫn là đã xảy ra.
Không phải chuyển đến khu gia thuộc, mà là Bùi Chinh thuê một căn hộ ở bên ngoài quân khu.
Hai phòng ngủ một phòng khách, có nhà bếp độc lập, cách bệnh viện mười lăm phút đi xe đạp, cách quân khu hai mươi phút lái xe.
“Anh thuê từ lúc nào thế?” Tôi đứng trong phòng khách trống rỗng, nhìn bốn bức tường trắng toát.
“Tháng trước.”
“Lúc trị liệu còn chưa kết thúc sao?”
“Ừm.”
“Lúc đó anh đã chắc chắn là tôi sẽ đồng ý rồi à?”
“Không chắc chắn. Nhưng tôi muốn chuẩn bị sẵn nhà cửa trước.”
“Vạn nhất tôi không đồng ý thì sao?”
“Thì một mình tôi ở. Ở gần cậu một chút cũng tốt.”
Tôi liếc nhìn hắn một cái, không nói gì.
Ngày chuyển nhà, đồ đạc của tôi ít đến đáng thương.
Một chiếc vali, một thùng giấy, đựng vài bộ quần áo, mấy quyển sách, một chiếc máy tính xách tay cũ, còn có cả chiếc cốc tráng men kia nữa.
Đồ đạc của Bùi Chinh cũng không nhiều. Thói quen của quân nhân, tất cả vật dụng đều được tinh giản đến mức tối thiểu.
Toàn bộ gia tài của hai người gộp lại, còn không lấp đầy nổi một góc phòng khách.
“Đồ gia dụng ngày mai tới.” Bùi Chinh nói.
“Đồ gia dụng gì?”
“Giường, bàn, ghế, giá sách. Cậu còn cần cái gì nữa không?”
“Không cần nữa đâu.”
“Đồ dùng nhà bếp thì sao?”
“Tôi không nấu cơm.”
“Tôi nấu.”
Tôi quay đầu nhìn hắn.
“Anh biết nấu cơm á?”
“Biết một chút.”
“Biết làm gì?”
“Mì sợi, cơm chiên, trứng ốp la.” Hắn nghĩ ngợi một lát, “Thịt kho tàu đang học.”
Tôi tưởng tượng một chút về dáng vẻ của Bùi Chinh, một Alpha có quân hàm rất cao, tin tức tố từng có thể khiến máy đo vượt mức kịch trần, khiến cả quân khu phải đi vòng qua đang đối diện với màn hình điện thoại học làm thịt kho tàu.
“Sao thế?” Hắn nhìn thấy biểu cảm của tôi.
“Không có gì.”
“Cậu đang cười kìa.”
“Tôi không có.”
“Khóe miệng cậu đang động đậy.”
“Cơ mặt co rút thôi.”
Hắn không vạch trần tôi.
Bữa cơm đầu tiên là vào buổi tối ngày chuyển nhà.
Không có đồ gia dụng, chúng tôi ngồi trên sàn nhà, trước mặt bày hai tô mì sợi. Bùi Chinh nấu, mì nước lèo thanh đạm, bên trên đặt một quả trứng ốp la, rắc một ít hành hoa.
Tôi ăn một miếng.
Mì sợi nấu hơi quá lửa một chút, có phần mềm. Viền quả trứng ốp la bị cháy, nhưng lòng đỏ trứng vẫn là lòng đào. Nước dùng là nước lã thêm nước tương, không có nhiều tầng hương vị.
“Thế nào?” Hắn hỏi.
“Ngon lắm.”
“Thật sao?”
“Thật mà.”
Không phải lời khách sáo.
Kiếp trước tôi đã ăn cơm nhà ăn và mì gói suốt bảy năm, kiếp này ăn cơm nhà ăn quân khu vài năm.
Việc có người nấu cho tôi một tô mì sợi, bản thân chuyện đó đã vượt ra ngoài toàn bộ định nghĩa của tôi về từ ‘ngon’ rồi.
Chúng tôi ngồi trên sàn phòng khách trống rỗng, tựa vào tường, ăn mì sợi.
Ngoài cửa sổ là bầu trời đêm mùa đông, không có ngôi sao nào, nhưng ánh đèn đường lọt qua khe hở của rèm cửa, vẽ nên một đường màu cam trên bức tường trắng đối diện.
“Tống Dã.”
“Ừm.”
“Cậu có cảm thấy, thế này rất tốt không.”
“Thế nào cơ?”
“Thế này này.” Hắn nhìn ngó xung quanh, căn phòng trống không, hai tô mì, hai con người. “Cái gì cũng không có, nhưng cái gì cũng có rồi.”
Tôi đặt đũa xuống, suy nghĩ một lát.
Kiếp trước tôi chết trên hành lang bệnh viện, ba mươi mốt tuổi, độc thân, không có di sản, không có lời trăn trối, trong danh bạ toàn là đồng nghiệp.
Đám tang chắc là rất hiu quạnh, nếu như có người tổ chức.
Kiếp này tôi ngồi trên sàn của một phòng khách trống rỗng, bên cạnh có một người ngồi cùng, trước mặt có một tô mì do hắn nấu, miếng dán theo dõi trên cổ tay đang nhấp nháy đèn xanh, trong túi áo có một tờ giấy viết chữ [kho tàu cũng được].
“Vâng.” Tôi nói, “Rất tốt.”
Hắn đưa tay ra, nắm lấy tay tôi.
Không phải sự siết chặt như sắp chết đuối trong phòng điều trị, cũng không phải sự phủ lên mang tính xác nhận trong rừng cây bạch quả.
Chỉ là nắm lấy thôi.
Lỏng lẻo, ấm áp, những ngón tay đan vào nhau, lòng bàn tay áp sát lòng bàn tay.
Giống như bàn tay này vốn dĩ nên được đặt ở chỗ này vậy.
Tôi không rút tay lại.
Ánh đèn đường ngoài cửa sổ sáng suốt cả đêm.
Sau này chúng tôi sắm sửa thêm đồ gia dụng, mua nồi niêu xoong chảo, trong tủ lạnh bắt đầu có thức ăn.
Tay nghề nấu nướng của Bùi Chinh đang tiến bộ một cách vững chắc, từ mì nước lèo tiến hóa lên mì cà chua trứng, lại từ mì cà chua trứng tiến hóa lên thịt kho tàu.
Thịt kho tàu làm cũng bình thường thôi, thịt hơi cứng, màu đường lên không đều.
Nhưng lần nào tôi cũng ăn hết sạch.
Lần nào hắn cũng hỏi “thế nào”, lần nào tôi cũng nói “ngon lắm”.
Có một ngày hắn cuối cùng cũng bảo: “Cậu không cần lần nào cũng nói ngon đâu, tôi biết tôi làm không tốt mà.”
“Quả thực không tính là tốt, nhưng đang tiến bộ.”
“Cậu có thể góp ý.”
“Cho ít nước tương thôi, lửa nhỏ một chút, thời gian hầm dài hơn một chút nữa.”
“Cậu chẳng phải bảo cậu không biết nấu cơm sao?”
“Tôi không biết nấu, nhưng tôi biết ăn.”
Hắn liếc nhìn tôi một cái, món thịt kho tàu ngày hôm sau rõ ràng đã tốt hơn rất nhiều.
Ngày tháng cứ thế trôi qua.
Hắn thức dậy vào lúc sáu giờ mỗi buổi sáng, trước khi ra cửa sẽ đặt bữa sáng lên bàn.
Tôi dậy lúc bảy giờ, ăn xong bữa sáng rồi đến bệnh viện.
Buổi chiều đôi khi hắn sẽ tới, đôi khi không tới.
Lúc tới thì vẫn ngồi trên ‘chiếc ghế của hắn’, xem tài liệu hoặc thẩn thờ.
Lúc không tới sẽ gửi tin nhắn, nội dung từ [ăn chưa] dần dần phong phú lên thành [hôm nay nhà ăn có sườn xào chua ngọt] hoặc là [buổi tối muốn ăn gì].
Buổi tối cùng nhau về nhà… đúng vậy, là ‘nhà’ rồi cùng nhau ăn cơm, cùng nhau dọn dẹp, sau đó ai làm việc nấy. Hắn xem tóm tắt quân sự của hắn, tôi xem văn kiện y học của tôi.
Thỉnh thoảng nói vài câu, phần lớn thời gian im lặng.
Giống hệt như lúc ở trong văn phòng vậy.
Nhưng điều khác biệt là, trong sự im lặng này đã nhiều thêm một vài âm thanh.
Tiếng máy hút khói khi xào nấu, tiếng dòng nước chảy khi rửa bát, tiếng giấy tờ sột soạt khi hắn lật tài liệu, tiếng gõ bàn phím lạch cạch của tôi.
Loại ngày tháng này không có gì đáng để viết cả, giống như một cuốn sổ ghi chép vụn vặt hàng ngày, phẳng lặng như nước lọc vậy.
Nhưng kiếp trước tôi đã uống nước lọc suốt ba mươi mốt năm, chưa bao giờ cảm thấy nó có mùi vị gì cả.
Bây giờ cảm thấy rồi.
Chắc là vì chiếc cốc đã thay đổi.
Có một buổi tối, tôi đang dọn dẹp giá sách, từ trong trang kẹp của một cuốn văn kiện rơi ra một tờ giấy.
Chữ của Bùi Chinh, viết bằng tay trái, nguệch ngoạc vẹo vọ.
[Kho tàu cũng được.]
Tôi ngồi xổm trước giá sách, cầm tờ giấy đó nhìn một lúc.
“Cái gì thế?” Bùi Chinh thò đầu ra từ nhà bếp, trên tay còn cầm chiếc xẻng nấu ăn.
“Một món đồ cổ.”
Hắn đi tới, cúi đầu nhìn một cái, khựng lại.
“Cậu vẫn còn giữ à?”
“Ừm.”
“Chuyện này đã bao lâu rồi chứ.”
“Từ hồi nằm viện ấy.”
Hắn nhìn tờ giấy ghi chú đó, lại nhìn tôi, biểu cảm rất phức tạp.
“Cậu lúc đó đã…”
“Lúc đó cái gì cũng không nghĩ…” Tôi kẹp tờ giấy trở lại vào trong trang sách, “Chỉ là không vứt đi thôi.”
“Tại sao không vứt?”
Tôi nghĩ ngợi một lát.
“Chắc là cảm thấy, một người có vết thương xuyên thấu ở vai phải, dùng tay trái nắn nót viết ra một dòng chữ như vậy, vứt đi thì không thích hợp lắm.”
Hắn im lặng vài giây.
“Chỉ vì cái này thôi sao?”
“Chỉ vì cái này thôi.”
Tôi đặt cuốn sách trở lại trên giá, đứng dậy.
“Nồi của anh kìa.”
“Cái gì cơ?”
“Khét rồi kìa.”
Hắn quay người lao trở lại nhà bếp, truyền đến tiếng va chạm của xẻng nấu ăn và nồi sắt, kèm theo một câu cảm thán trầm thấp, không mấy phù hợp với quân hàm của hắn.
Tôi đứng trước giá sách, nghe động tĩnh trong nhà bếp, khóe miệng động đậy một chút.
Cơ mặt co rút.
Món thịt kho tàu ngày hôm đó phía dưới có một lớp bị cháy, hắn lật mặt cháy xuống dưới rồi bày ra đĩa, tưởng rằng tôi không nhìn ra.
Tôi nhìn ra rồi, không nói.
Ăn cơm xong, hắn rửa bát, tôi lau bàn.
Ngoài cửa sổ trời đổ mưa nhỏ, không lớn, rả rích, tiếng hạt mưa đập vào bệ cửa sổ rất khẽ.
“Tống Dã.”
“Ừm.”
“Cậu có từng nghĩ đến chuyện sau này chưa?”
“Sau này thế nào cơ ạ?”
“Thì là... sau này ấy.”
Tôi giặt sạch chiếc khăn lau, vắt lên vòi nước.
“Chưa từng nghĩ tới.”
Hắn tắt nước, quay người lại tựa vào bồn rửa bát, nhìn tôi.
“Tôi nghĩ tới rồi.”
“Nghĩ những gì thế?”
“Nghĩ rất nhiều.” Hắn nói, “Nhưng gói gọn lại, tất cả chỉ có một điều.”
“Cái gì?”
“Cậu ở đây.”
Tôi nhìn hắn.
Đèn nhà bếp là màu vàng ấm áp, chiếu lên người hắn, chiếu lên những bát đĩa được rửa sạch sẽ gọn gàng phía sau hắn, chiếu lên chậu cây vạn niên thanh dọn từ văn phòng bệnh viện qua đặt trên bệ cửa sổ.
Vạn niên thanh lớn rất tốt, có tinh thần hơn nhiều so với lúc ở văn phòng. Chắc là vì Bùi Chinh tưới nước chăm chỉ hơn tôi, và hắn vậy mà còn biết bón phân nữa.
“Bùi Chinh.”
“Ừm.”
“Tôi chưa từng nghĩ đến sau này.”
“Ừm.”
“Nhưng nếu như sau này cũng tương tự như bây giờ…” Tôi lau khô nước trên tay, “Thì rất tốt.”
Hắn đưa tay ra, tôi đưa tay mình qua.
Lòng bàn tay áp sát lòng bàn tay, những ngón tay đan vào nhau, giống như mỗi một lần trước đây.
Nhưng mỗi một lần đều giống như lần đầu tiên vậy.
Sau này tôi thỉnh thoảng sẽ nhớ lại những chuyện kiếp trước.
Không phải cố ý đi nghĩ, mà là một vài khoảnh khắc sẽ đột nhiên lướt qua.
Ví dụ như lúc rửa tay, thỉnh thoảng vẫn sẽ xoa thêm một lần nữa. Bùi Chinh có chú ý tới, không hỏi gì, chỉ là sau khi tôi rửa xong liền đưa qua một chiếc khăn lông khô.
Ví dụ như lúc tăng ca viết bệnh án đến rất muộn, tim sẽ đột nhiên đập nhanh một cái. Không phải vấn đề của trái tim, mà là tiếng vang của ký ức.
Cái ý nghĩ ‘gắng gượng thêm chút nữa là tốt rồi’ sẽ trào lên, rồi sau đó bị một ý nghĩ khác đè xuống, ở nhà có người đang đợi.
Ví dụ như thỉnh thoảng đi qua hành lang bệnh viện, loại hành lang trống trải chỉ có tiếng bước chân kia, sẽ nhớ lại lần ngã xuống cuối cùng đó.
Nhưng lúc nhớ lại thì không còn sợ hãi nữa rồi.
Bởi vì nơi cuối con đường hành lang này có người.
Vào một buổi sáng cuối tuần nọ, tôi thức dậy rất sớm, trời còn chưa sáng.
Bùi Chinh vẫn đang ngủ, hơi thở bình ổn, nằm nghiêng, một bàn tay gác trên chiếc gối bên phía tôi.
Không phải gác trên người tôi, mà là gác trên gối.
Lúc hắn ngủ có thói quen này, tay sẽ không tự chủ được mà vươn về phía tôi. Có lúc chạm vào cánh tay tôi, có lúc chạm vào gối, có lúc cái gì cũng không chạm tới, cứ vươn ra như vậy thôi.
Tôi trước đây từng hỏi hắn tại sao.
Hắn nói: “Xác nhận cậu ở đây.”
Tôi nói: “Tôi có thể đi đâu được chứ.”
Hắn nói: “Tôi biết cậu sẽ không đi, nhưng cái tay thì không biết.”
Tôi không hỏi thêm nữa.
Buổi sáng ngày hôm đó tôi nằm trên giường, nhìn một vệt ánh sáng ban mai lọt qua khe hở của rèm cửa, nghe tiếng hơi thở của hắn, cảm nhận được ngón tay hắn gác ở mép gối, cách bả vai tôi tầm ba centimet.
Ba centimet.
Rất gần.
Tôi vươn tay qua, chạm nhẹ vào đầu ngón tay hắn một cái.
Ngón tay hắn cử động một chút, trong giấc mộng liền nắm chặt lấy tay tôi.
Lực đạo rất nhẹ, lỏng lẻo, giống như đang nắm một thứ gì đó có thể bay đi bất cứ lúc nào vậy.
Nhưng tôi sẽ không bay đi.
Tôi đi đâu cũng không đi cả.
Bầu trời ngoài cửa sổ đang sáng lên từng chút từng chút một.
Tôi nhắm mắt lại, trong lòng bàn tay của hắn, ngủ thêm một lát nữa.
Giấc ngủ của kiếp này, tốt hơn kiếp trước quá nhiều rồi.
Không phải vì giường trở nên mềm hơn, không phải vì không cần phải trực ca đêm nữa.
Mà là vì lúc tỉnh dậy, bên cạnh có người.
Không cần phải làm cái gì cả, chính là có người ở đó.
Hắn từng nói rồi mà.
Cuối cùng tôi cũng hiểu được rồi.
Toàn văn hoàn.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Sông Băng Vĩnh Cửu
Tác giả: Sô-cô-la A Hoa Điềm
Cập nhật: 23:23 06/07/2026
Thử Thách Của Chồng
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 23:14 06/07/2026
Bạn Đời Định Mệnh
Tác giả: Đi Ngân Hàng Nhặt Vàng
Cập nhật: 22:55 30/05/2026
Tiểu Bảo Mẫu Nhà Giáo Sư Chử
Tác giả: Băng Kháp Kháp
Cập nhật: 23:02 30/05/2026
Đào Hoa Ở Sát Vách
Tác giả: Văn Song Hỷ
Cập nhật: 20:00 02/06/2026