Chương 14
Chương 14/16
Buổi điều trị cuối cùng được ấn định vào thứ Ba tuần thứ hai của tháng Mười hai.
Sáng hôm đó tôi thức dậy rất sớm, hơn năm giờ đã mở mắt. Ngoài cửa sổ trời vẫn tối đen, tấm tản nhiệt kêu ong ong, trên màn hình điện thoại hiển thị âm chín độ.
Tôi nằm trên giường, nhìn lên trần nhà, nghĩ ngợi vài chuyện vẩn vơ.
Ví dụ như, sau khi việc điều trị kết thúc, văn phòng của tôi sẽ trống ra rất nhiều chỗ. Áo khoác của hắn, sách của hắn, cặp tài liệu của hắn, sạc điện thoại của hắn, đều sẽ bị mang đi.
Ví dụ như, dì ở nhà ăn sẽ không hỏi “Trưởng quan Bùi hôm nay muốn ăn gì”nữa.
Ví dụ như, lời “ngủ ngon” mỗi buổi tối liệu có còn tiếp tục.
Ví dụ như, chiếc khăn quàng cổ kia.
Đến bây giờ tôi vẫn chưa trả. Hắn cũng không đòi.
Nó được gấp lại ngay ngắn, đặt ở bên cạnh gối của tôi, mỗi buổi tối tôi đều có thể nhìn thấy.
Có đôi khi tôi sẽ cầm lên, không phải để ngửi thứ gì, hầu hết các lúc quả thực cái gì cũng không ngửi thấy, chỉ là nắm lấy, cảm nhận xúc cảm mềm mại ấy.
Sau đó đặt xuống, đi ngủ.
Thói quen này bắt đầu từ lúc nào, tôi đã không còn nhớ rõ nữa.
Bảy giờ thức dậy, rửa mặt, đến nhà ăn ăn bữa sáng. Tôi mua hai chiếc bánh bao và một bát cháo, ngồi ở trong góc thong thả ăn.
Điện thoại rung lên.
Bùi Chinh: [Hôm nay là lần cuối cùng.]
[Ừm.]
[Căng thẳng không?]
[Tôi là bác sĩ, tôi không căng thẳng. Anh căng thẳng à?]
Một lát sau hắn trả lời: [Có một chút.]
Bùi Chinh nói hắn căng thẳng.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi tôi quen biết hắn, hắn thừa nhận loại cảm xúc này.
[Đừng căng thẳng.] Tôi gõ chữ, [Giống như mỗi một lần trước đây thôi, quy trình bình thường.]
[Tôi biết. Không phải vì điều trị mà căng thẳng.]
[Thế thì vì cái gì?]
Hắn không trả lời nữa.
Tôi đã đợi ba phút… đúng vậy, chính là cái ba phút kia, nhưng không đợi được.
Đặt điện thoại xuống, ăn xong bữa sáng, tôi đi đến khoa phòng.
Buổi sáng xử lý vài ca khám bệnh thường quy, buổi trưa ăn một hộp cơm ở văn phòng, một giờ chiều bắt đầu chuẩn bị khí cụ và vật liệu cho buổi điều trị.
Hai giờ rưỡi, Trần Khắc đến.
“Lần cuối cùng rồi.” Ông ấy đứng ở cửa phòng điều trị, kiểm tra lại một lượt tất cả các thiết bị, “Hôm nay tôi sẽ ở bên ngoài theo dõi toàn bộ quá trình.”
“Cũng giống như mọi lần thôi mà.”
“Không giống. Thao tác ngày hôm nay là bước then chốt nhất trong toàn bộ liệu trình, đoạn cuối cùng của vòng phản hồi tuyến thể sẽ đóng lại. Bước này làm xong, vòng phản hồi sẽ hoàn toàn được sửa chữa, tin tức tố của cậu ấy sẽ tự điều chỉnh về mức bình thường trong vòng hai đến ba tuần tới.”
“Tôi biết rồi.”
“Nhưng bước này cũng là bước có rủi ro cao nhất. Khoảnh khắc đóng lại, tuyến thể sẽ có một đợt xuất ra toàn bộ công suất trong thời gian ngắn, tương tự như hiện tượng quá áp đột ngột khi mạch điện được kết nối. Thời gian duy trì rất ngắn, khoảng mười đến mười lăm giây, nhưng trong mười mấy giây này, nồng độ tin tức tố sẽ đạt đến đỉnh điểm.”
“Còn cao hơn cả lần mất kiểm soát trước sao?”
“Về lý luận thì không, bởi vì lần này là sự giải phóng có thể khống chế, nằm trong dự tính, không phải là bạo phát mang tính căng thẳng. Nhưng bản thân nồng độ sẽ rất cao.”
Ông ấy nhìn tôi.
“Hoạt tính thụ thể hiện tại của cậu là bao nhiêu?”
“Không phẩy sáu mươi bảy. “
Số liệu của tuần trước. Tuần này vẫn chưa đo.
“Trước khi điều trị hôm nay đo lại một lần nữa.”
“Vâng.”
Hai giờ bốn mươi lăm, tôi dán một miếng dán giám sát mới, tiến hành đo lường tức thời một lần.
Lúc số liệu hiện ra, tôi nhìn màn hình, im lặng vài giây.
Không phẩy bảy mươi mốt.
Một tuần tăng không phẩy không bốn phần trăm.
Vẫn nằm trong lằn ranh an toàn. Nhưng cách không phẩy tám chỉ còn lại không phẩy không chín.
Trần Khắc ở ngoài cửa cách ly thông qua bộ đàm hỏi tôi: “Bao nhiêu?”
“Không phẩy bảy mươi mốt.”
Ông ấy im lặng một lát.
“Có thể tiếp tục. Nhưng Tống Dã, trong quá trình điều trị hôm nay nếu cậu có bất kỳ, bất kỳ sự thay đổi nào về mặt cảm nhận chủ quan, hãy lập tức nói cho tôi biết.”
“Rõ.”
Ba giờ đúng, Bùi Chinh gõ cửa.
Hắn bước vào phòng điều trị, giống như mỗi một lần trong mấy tháng qua, ngồi trên ghế điều trị, nhìn tôi.
Nhưng hôm nay có gì đó không giống.
Hắn mặc chiếc áo nỉ có mũ màu xám sẫm, chiếc áo hắn mặc vào ngày đầu tiên đi xem rừng cây bạch quả, tóc tai hơi rối hơn so với bình thường một chút, giống như trước khi ra cửa đã đắn đo rất lâu xem có nên chải chuốt lại không, cuối cùng quyết định thôi bỏ đi.
“Chuẩn bị sẵn sàng chưa?” Tôi hỏi.
“Ừm.”
“Hôm nay là lần cuối cùng, thời gian thao tác khoảng sáu mươi đến bảy mươi phút. Đoạn cuối cùng sẽ có một khoảng thời gian đỉnh điểm ngắn, mười đến mười lăm giây, có thể sẽ có cảm giác khó chịu, nhưng sẽ qua rất nhanh thôi.”
“Được.”
“Có câu hỏi gì không?”
Hắn nhìn tôi, há há miệng, rồi lại ngậm lại.
“Không có.”
“Vậy bắt đầu nhé.”
Hắn nhắm mắt lại, tin tức tố bắt đầu giải phóng.
Tôi cầm lấy máy can thiệp, bắt đầu lần thao tác cuối cùng.
Năm mươi phút đầu tiên mọi thứ đều thuận lợi. Vòng phản hồi của tuyến thể dưới sự dẫn dắt của thiết bị đang đóng lại từng đoạn từng đoạn một, giống như những mảnh ghép cuối cùng, khít khao ăn khớp vào vị trí.
Sự chú ý của tôi tập trung cao độ, tay rất vững, hơi thở bình hòa.
Miếng dán giám sát lặng lẽ lóe lên ánh đèn xanh.
Phút thứ năm mươi lăm, tôi hoàn thành việc đóng đoạn sát cuối cùng.
“Còn lại đoạn cuối cùng.” Tôi nói với bộ đàm, “Chuẩn bị tiến vào giai đoạn đóng mạch.”
“Nhận được.” Giọng của Trần Khắc từ bên ngoài truyền vào, “Tất cả các thiết bị ứng phó khẩn cấp đã vào vị trí, sẵn sàng đợi lệnh bất cứ lúc nào.”
Tôi điều chỉnh tham số của máy can thiệp, nhắm chuẩn vào nút thắt cuối cùng.
“Bùi Chinh, bước cuối cùng rồi. Lúc đóng mạch anh có thể sẽ cảm thấy một luồng hơi nóng lan tỏa từ sau gáy ra toàn thân, đây là phản ứng bình thường, đừng kháng cự, hãy để nó đi qua tự nhiên.”
“Được.”
“Tôi đếm ba tiếng. Ba, hai, một… ”
Xung điện giải phóng.
Đoạn vòng lặp cuối cùng đóng lại.
Cơ thể Bùi Chinh bỗng nhiên căng cứng trong một khoảnh khắc, sau đó từ từ thả lỏng.
Cùng lúc đó, đường cong nồng độ tin tức tố đột ngột tăng vọt, đợt quá áp nằm trong dự tính, Trần Khắc đã từng nói qua, mười đến mười lăm giây.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Tôi chằm chằm nhìn vào những con số trên màn hình giám sát, tay giữ chắc máy can thiệp, chờ đợi đợt quá áp đi qua.
Bốn giây.
Năm giây.
Sáu giây.
Và rồi tôi ngửi thấy.
Không phải là ‘cảm nhận được’, không phải là ‘vầng sáng mơ hồ nhìn qua lớp kính mờ’.
Mà là ngửi thấy.
Một cách rõ ràng mồn một, chân chân thực thực, ngửi thấy rồi.
Đất đóng băng.
Mảnh đất đóng băng giữa mùa đông khắc nghiệt.
Nhưng không phải cái cảm giác áp bách khiến người ta ngột ngạt như người khác mô tả.
Mà là một vùng đại địa rộng lớn bao la, im lìm lặng lẽ, được bao phủ bởi tuyết trắng. Là cái lạnh lẽo thấu xương trong bầu không khí âm ba mươi độ, nơi mỗi một ngụm khí trắng thở ra đều sẽ tan biến trong tích tắc.
Là sự tĩnh mịch mà sau khi mọi âm thanh đều đã bị tuyết hấp thụ, thế giới yên ắng đến mức chỉ còn lại tiếng nhịp tim của chính mình.
Là sự cô độc.
Sự cô độc to lớn, khắc sâu vào xương tủy.
Vào khoảnh khắc đó, tôi đã hiểu được tại sao tất cả mọi người đều muốn chạy trốn.
Không phải vì sợ hãi, không phải vì áp bách.
Mà là vì sự cô độc này quá nặng nề rồi.
Nặng nề đến mức người đến gần nó theo bản năng sẽ cảm thấy bản thân mình cũng sắp bị nuốt chửng, theo bản năng sẽ muốn chạy trốn, trở về nơi ấm áp, có người, và không quá đỗi yên ắng như thế này.
Nhưng tôi không hề muốn chạy trốn.
Bảy giây.
Tám giây.
Tôi đứng ở đó, đứng ở chính giữa mảnh đất đóng băng ấy, bốn phía là đồng tuyết vô biên vô bờ.
Lạnh, nhưng không đau.
Yên tĩnh, nhưng không trống rỗng.
Bởi vì tôi biết bên dưới mảnh đất đóng băng này có cái gì.
Có mùa xuân.
Có một mùa xuân đã bị đè nén quá lâu, quá lâu rồi, chưa từng có một ai được nhìn thấy.
Chín giây.
Mười giây.
Đợt quá áp bắt đầu tiêu tán.
Đường cong nồng độ tin tức tố quay đầu đi xuống, nhanh chóng sụt giảm.
Mười một giây.
Mười hai giây.
Trở về phạm vi bình thường.
Mọi thứ kết thúc rồi.
Tôi rút máy can thiệp ra, đặt trên bàn khí cụ.
Tay đang run.
Rất nhẹ, nhưng đúng là đang run.
“Tống Dã?” Giọng của Trần Khắc từ bộ đàm truyền đến, “Nhịp tim của cậu …”
“Tôi không sao.”
“Nhịp tim của cậu vọt lên một trăm lẻ hai rồi…”
“Tôi đã bảo là tôi không sao mà. Thao tác hoàn thành, vòng lặp đóng mạch thành công, tất cả các chỉ số bình thường.”
Tôi hít sâu một hơi, đưa tay ra sau lưng, nắm chặt, thả lỏng, rồi lại nắm chặt.
Sự run rẩy đang giảm bớt.
Mười giây sau, tay đã vững.
Bùi Chinh mở mắt ra.
Hắn trông rất mệt mỏi, nhưng khác với sự chật vật sau mỗi lần bạo phát trước đây, sự mệt mỏi lần này thật bình lặng, giống như cái mệt sau khi chạy xong một trận marathon vậy, mệt, nhưng biết bản thân đã đến đích rồi.
“Kết thúc rồi à?” Hắn hỏi.
“Kết thúc rồi.”
“Thành công chứ?”
“Thành công rồi. Vòng lặp hoàn toàn đóng kín, chức năng tuyến thể khôi phục bình thường. Trong vòng hai đến ba tuần tới, tin tức tố của anh sẽ tự điều chỉnh về mức của một Alpha bình thường.”
Hắn tựa vào ghế điều trị, thở ra một hơi thật dài.
“Cảm ơn.”
“Dịch vụ y tế bình thường thôi.”
Hắn nhìn tôi, bỗng nhiên nhíu mày.
“Tay của cậu.”
Tôi đưa tay từ sau lưng ra.
Không run nữa, rất vững.
“Tay của tôi làm sao?”
“Vừa rồi đang run.”
“Không có.”
“Tống Dã.”
“Mỏi cơ thôi, giữ nguyên một tư thế lâu quá ấy mà.”
Hắn chằm chằm nhìn tôi rất lâu.
Tôi nhìn lại hắn, biểu cảm bình tĩnh, hơi thở bình hòa, nhịp tim đã trở về hơn bảy mươi, tuy so với bình thường thì vẫn nhanh hơn một chút, nhưng nằm trong phạm vi bình thường.
Hắn không truy hỏi tiếp.
Nhưng tôi biết hắn không tin.
Cửa phòng điều trị mở ra, Trần Khắc bước vào, việc đầu tiên làm là nắm lấy cổ tay tôi để xem số liệu giám sát.
Biểu cảm của ông ấy thay đổi một chút, rất nhanh khôi phục bình thường.
“Vất vả rồi.” Ông ấy vỗ vỗ bả vai tôi, “Đi nghỉ ngơi đi, số liệu tiếp theo cứ để tôi sắp xếp cho.”
“Tôi có thể…”
“Đi nghỉ ngơi đi.” Ông ấy hạ thấp giọng, chỉ có tôi nghe thấy, “Không phẩy bảy mươi chín.”
Tim tôi lỗi một nhịp.
Không phẩy bảy mươi chín.
Kém không phẩy không một phần trăm.
Chỉ kém đúng không phẩy không một phần trăm.
Tôi gật gật đầu, xoay người bước ra khỏi phòng điều trị.
Không khí trong hành lang thanh lãnh khô ráo, tiếng ong ong của tấm tản nhiệt từ xa truyền lại.
Tôi tựa vào tường, nhắm mắt lại.
Mười hai giây vừa rồi dường như vẫn còn đang vang vọng trong các giác quan của tôi.
Đất đóng băng, đồng tuyết, sự tĩnh mịch, cô độc.
Và mùa xuân chôn vùi nơi sâu thẳm nhất.
“Tống Dã.”
Tôi mở mắt ra, Bùi Chinh đang đứng trước mặt.
Hắn đã mặc xong áo khoác, tóc tai vẫn rối như cũ, sắc mặt tái nhợt, nhưng đôi mắt rất sáng.
“Cậu ngửi thấy rồi.” Hắn nói.
Không phải câu hỏi.
Tôi tựa vào tường, nhìn hắn.
Trong hành lang không có người nào khác, tấm tản nhiệt vẫn đang kêu ong ong, bầu trời ngoài cửa sổ xám xịt, giống như lại sắp mưa tuyết rồi.
“Đúng vậy.” Tôi nói, “Tôi ngửi thấy rồi.”
Biểu cảm của hắn không có thay đổi, nhưng cả con người hắn giống như bị một thứ gì đó đánh trúng, sững sờ ở đó.
Im lặng rất lâu.
“Cảm giác thế nào?” Hắn hỏi.
Tôi nghĩ ngợi một lát.
“Mùa đông.” Tôi nói, “Một vùng mùa đông rất lớn.”
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó tôi muốn tiếp tục đứng ở đó.”
Yết hầu của hắn chuyển động một cái.
“Không muốn chạy trốn sao?”
“Không muốn.”
Phía cuối hành lang có người đẩy cửa đi vào, tiếng bước chân từ xa lại gần.
Tôi thẳng người dậy rời khỏi bức tường.
“Đi thôi, tiễn anh ra ngoài.”
“Không cần cậu tiễn…”
“Tôi tiện đường.”
Hắn liếc nhìn tôi một cái.
“Ký túc xá của cậu ở hướng ngược lại mà.”
“Tôi đến nhà ăn, nhà ăn ở hướng này.”
“Bây giờ là bốn giờ rưỡi, nhà ăn năm giờ mới mở cửa.”
“Tôi đến sớm, có thể chọn món.”
Hắn không vạch trần tôi.
Chúng tôi song hành bước ra khỏi cửa lớn của khu nội trú.
Tuyết quả nhiên lại bắt đầu rơi rồi, lớn hơn trận trước, những bông tuyết như lông ngỗng lả tả rơi xuống, rất nhanh đã tích một lớp trắng xóa trên bả vai.
Đi đến ngã rẽ, hắn đi bên trái, tôi đi bên phải.
“Bùi Chinh.”
Hắn dừng lại.
“Việc điều trị kết thúc rồi.”
“Ừm.”
“Tin tức tố của anh sẽ khôi phục bình thường, sau này sẽ không còn ai vì tin tức tố của anh mà muốn chạy trốn nữa.”
“Ừm.”
“Nhưng tôi muốn cho anh biết một chuyện.”
Hắn xoay người lại, tuyết rơi trên lông mi của hắn, rơi trên mái tóc rối bù của hắn, rơi trên bả vai của chiếc áo nỉ màu xám sẫm kia.
“Cho dù tất cả mọi người đều chạy trốn.” Tôi nói, “Tôi cũng là người đầu tiên chưa từng muốn chạy trốn.”
Tuyết rất lớn, gió rất lạnh, trời sắp tối rồi.
Hắn đứng ở đó, cách một khoảng ba bước chân nhìn tôi.
Và rồi hắn cười.
Không phải khóe miệng nhếch lên một cái, không phải ánh sáng trong mắt thay đổi một chút.
Mà là một nụ cười thực sự, trọn vẹn, nổi lên từ tận đáy lòng.
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Bùi Chinh cười như vậy.
Giống như mảnh đất đóng băng nứt ra, giống như bên dưới lớp tuyết có thứ gì đó đang phá đất đâm chồi.
“Tống Dã.”
“Ừm.”
“Ngày mai có rảnh không?”
“Có.”
“Rừng cây bạch quả, chín giờ.”
“Lá rụng hết rồi.”
“Tôi biết.”
“Rụng hết rồi còn đi làm gì?”
“Rụng hết rồi cũng đẹp.”
Tôi đứng trong tuyết, nhìn hắn.
“Được.”
Hắn quay người bước vào trong gió tuyết, đi được vài bước, lại ngoảnh đầu.
“Hôm nay ngủ sớm một chút nhé.”
“Anh cũng vậy.”
“Ngủ ngon.”
“Ngủ ngon.”
Bóng dáng của hắn từ từ bị màn tuyết nuốt chửng, cuối cùng chỉ còn lại một đường nét mờ nhạt, rồi đến cái đó cũng không còn nữa.
Tôi đứng ở ngã rẽ, tuyết rơi trên mặt, hóa thành những giọt nước mát lạnh.
Miếng dán giám sát trên cổ tay trái đang sáng đèn xanh.
Không phẩy bảy mươi chín.
Kém không phẩy không một phần trăm.
Nhưng việc điều trị đã kết thúc rồi.
Không còn tiếp xúc với môi trường tin tức tố nồng độ cao nữa, hoạt tính thụ thể sẽ từ từ giảm xuống. Có lẽ một tháng, có lẽ hai tháng, sẽ giảm trở lại mức không phẩy ba, không phẩy bốn.
Tất cả những gì ngửi thấy trong mười hai giây kia sẽ giống như một giấc mơ từ từ phai màu.
Mảnh đất đóng băng sẽ một lần nữa biến thành những số liệu im lìm, đồng tuyết sẽ một lần nữa biến thành đường cong trên tờ giấy trắng, mùa xuân chôn vùi nơi sâu thẳm nhất kia sẽ một lần nữa biến thành thứ mà tôi không nhìn thấy, không chạm tới, không ngửi được.
Tôi sẽ một lần nữa biến trở lại thành một Beta hoàn toàn không có cảm giác với tin tức tố.
Đứng ở giữa tất cả mọi người, không ngửi thấy bất kỳ hỉ nộ ái ố nào của ai cả.
Cũng không ngửi thấy của hắn.
Tuyết ngày càng rơi lớn hơn rồi.
Tôi đút tay vào túi áo, xoay người đi về hướng nhà ăn.
Nhà ăn đúng là năm giờ mới mở cửa.
Nhưng tôi có thể ở trước cửa đợi một lát.
Dẫu sao thì cũng chẳng có nơi nào khác để đi nữa.
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Sông Băng Vĩnh Cửu
Tác giả: Sô-cô-la A Hoa Điềm
Cập nhật: 23:23 06/07/2026
Thử Thách Của Chồng
Tác giả: Zhihu
Cập nhật: 23:14 06/07/2026
Bạn Đời Định Mệnh
Tác giả: Đi Ngân Hàng Nhặt Vàng
Cập nhật: 22:55 30/05/2026
Tiểu Bảo Mẫu Nhà Giáo Sư Chử
Tác giả: Băng Kháp Kháp
Cập nhật: 23:02 30/05/2026
Đào Hoa Ở Sát Vách
Tác giả: Văn Song Hỷ
Cập nhật: 20:00 02/06/2026