Tommy Novel Logo
  • Trang chủ
  • Tất cả truyện
  • Thể loại

  • Truyện Full
  • Truyện Dài
  • Truyện ngắn
  • Truyện Audio
  • Đặc quyền donate

  • Góp ý
Chương 12

Chương 12/16

Buổi điều trị đầu tiên vào thứ Ba sau khi khôi phục, mọi thứ đều bình thường.

Thứ Ba tuần thứ hai, bình thường.

Thứ Ba tuần thứ ba, hoạt tính thụ thể là không phẩy ba mươi hai.

Thứ Ba tuần thứ tư, không phẩy ba mươi lăm.

Đang tăng, nhưng tăng rất chậm. Dựa theo tốc độ này, thời gian hoàn thành phần điều trị còn lại là hoàn toàn dư dả.

Tôi gửi số liệu mỗi tuần cho Trần Khắc, nội dung phản hồi của ông ấy từ những bài phân tích dài lúc ban đầu, dần dần biến thành bốn chữ “Bình thường, tiếp tục quan sát”.

Ngoài thời gian điều trị ra, phương thức ở chung của tôi và Bùi Chinh cũng đang thay đổi.

Sự thay đổi rất nhỏ nhặt, không phải kiểu chuyển ngoặt đầy kịch tính, mà giống như mực nước đang dâng lên hơn, lúc cậu chằm chằm nhìn vào thì cảm thấy chẳng có gì di động, nhưng bẵng đi một khoảng thời gian nhìn lại, tảng đá bên bờ đã bị ngập một nửa rồi.

Ví dụ như, hắn bắt đầu để đồ đạc trong văn phòng của tôi.

Ban đầu là một chiếc áo khoác, nói là “lần trước quên lấy”.

Sau đó là một cuốn sách, nói là “để ở chỗ cậu cho tiện lần sau xem”.

Tiếp sau đó nữa là một chiếc sạc điện thoại, lý do là “điện thoại của tôi cứ ở chỗ cậu là hết pin”.

Đến sau này, trong ngăn kéo thứ hai trên bàn làm việc của tôi có cặp tài liệu của hắn, tầng thứ ba của giá sách có sách của hắn, trên giá treo quần áo có áo khoác của hắn, trên giá để cốc có cốc của hắn.

Có một lần Trần Khắc đến tìm tôi mượn tài liệu, liếc nhìn văn phòng một cái rồi nói: “Chỗ này của cậu từ bao giờ đã biến thành bộ chỉ huy thứ hai của Bùi Chinh thế hả?”

“Đồ đạc của anh ấy nhiều quá.”

“Cậu không biết bảo cậu ấy cầm về à?”

“Cứ để đấy cũng không vướng víu gì.”

Ánh mắt Trần Khắc nhìn tôi giống hệt như ánh mắt của cô y tá nhỏ nhìn tôi hồi đó.

Tôi lựa chọn phớt lờ.

Ví dụ như, chúng tôi bắt đầu ăn cơm cùng nhau.

Không phải mỗi ngày, nhưng một tuần ít nhất cũng ba bốn lần. Có đôi khi là hắn mang đồ ăn tới, có đôi khi là chúng tôi cùng nhau đến nhà ăn.

Người của nhà ăn quân khu bây giờ đã hoàn toàn tiếp nhận sự hiện diện của “Trưởng quan Bùi”, không còn trốn tránh hắn như lúc ban đầu nữa.

Một mặt là vì tin tức tố của hắn quả thực đang tốt lên, cảm giác áp bách giảm đi đáng kể; mặt khác, tôi hoài nghi là vì họ phát hiện ra khi Bùi Chinh xuất hiện cùng tôi, khí trường của toàn bộ con người hắn sẽ dịu dàng hơn rất nhiều.

“Tống ca, Trưởng quan Bùi hôm nay muốn ăn gì thế?” Dì múc cơm cười híp mắt hỏi.

“Dì hỏi anh ấy đi ạ.”

“Trưởng quan Bùi?”

“Cậu ấy ăn gì tôi ăn nấy.” Bùi Chinh nói.

Dì múc cơm nhìn nhìn hắn, nhìn nhìn tôi, nụ cười càng thêm rạng rỡ.

“Thế thì múc cho hai đứa nhiều một chút nhé.”

Tôi bưng hai phần cơm nước giống hệt nhau đi đến vị trí trong góc ngồi xuống, Bùi Chinh đi theo phía sau.

Người trong nhà ăn lén lút nhìn chúng tôi, tưởng rằng tôi không biết.

Tôi biết chứ.

Bùi Chinh cũng biết.

Nhưng cả hai chúng tôi đều không nhắc đến.

Ví dụ như, hắn bắt đầu đưa tôi về ký túc xá.

Ban đầu là những lúc việc điều trị kết thúc muộn, hắn nói là “tiện đường”.

Sau này bất luận kết thúc lúc mấy giờ, hắn đều sẽ đợi tôi thu dọn xong xuôi, rồi mới cùng nhau đi.

Từ khu nội trú đến tòa nhà ký túc xá, đi bộ mất khoảng bảy phút.

Bảy phút không dài, nhưng đủ để nói rất nhiều lời, và cũng đủ để không nói câu nào.

Hầu hết các lúc chúng tôi đều không nói gì cả. Cứ như vậy bước đi, vai kề vai, bước đi đồng điệu. Hắn từ sớm đã không cần phải cố ý thả chậm tốc độ nữa rồi, sải bước của chúng tôi đã trở nên gần như tương đồng từ lúc nào không hay.

Có một ngày đi đến dưới lầu ký túc xá, hắn bỗng nhiên hỏi: “Cậu có từng nghĩ đến việc chuyển ra ngoài ở không?”

“Chuyển đi đâu chứ?”

“Quân khu có tòa nhà gia thuộc, điều kiện tốt hơn ký túc xá.”

“Tôi dẫu sao cũng không phải là người nhà.”

“Quân quan độc thân cũng có thể xin.”

“Tôi không phải quân quan, tôi là quân y, biên chế không giống nhau.”

“Có thể điều phối.”

Tôi dừng bước lại nhìn hắn.

“Bùi Chinh, anh có phải là đang biến tướng muốn tôi chuyển đến gần nhà anh không đấy?”

Hắn im lặng hai giây.

“Tòa nhà gia thuộc cách bệnh viện gần hơn.”

“Ký túc xá cũng rất gần mà.”

“Tòa nhà gia thuộc có nhà bếp độc lập.”

“Tôi không nấu cơm.”

“Có thể học.”

“Tại sao tôi phải học nấu cơm chứ?”

“Bởi vì nhà ăn cuối tuần không mở cửa.”

“Tôi có thể ăn mì gói.”

“Mì gói không có dinh dưỡng.”

“Bùi Chinh.”

“Ừm.”

“Anh quản rộng quá rồi đấy.”

Hắn không phản bác, nhưng ngày hôm sau, trên bàn làm việc của tôi có thêm một bản sơ đồ mặt bằng căn hộ của tòa nhà gia thuộc.

Tôi lật ngược bản sơ đồ mặt bằng lại làm giấy nháp.

Hắn nhìn thấy sau đó không nói gì, nhưng tuần sau lại đặt một bản mới tinh lên.

Lần này tôi không lật ngược lại nữa.

Cất vào trong ngăn kéo.

Cứ để đấy vậy.

Vào một buổi tối giữa tháng Mười một, nhiệt độ đột ngột giảm mạnh, quân khu đón trận tuyết đầu mùa kể từ khi vào đông.

Buổi điều trị ngày hôm đó kết thúc khá muộn, gần bảy giờ.

Tiến độ sửa chữa tuyến thể của Bùi Chinh đã đạt đến tám mươi lăm phần trăm, chỉ cần thêm ba đến bốn lần điều trị nữa là có thể hoàn thành toàn bộ liệu trình.

Tôi thu dọn xong khí cụ, tắt máy móc, Bùi Chinh ở bên cạnh chờ đợi.

Đẩy cánh cửa lớn của khu nội trú ra, tuyết đã tích lại một lớp mỏng dính.

“Tuyết rơi rồi.” Tôi nói một câu thừa thãi.

“Ừm.”

Chúng tôi đi về hướng ký túc xá. Tuyết rơi trên bả vai, rơi trên tóc, đèn đường chiếu rọi làm những bông tuyết phát sáng.

Lúc đi được một nửa chặng đường, tôi hắt xì một cái.

Lúc ra cửa vội quá, quên mang theo khăn quàng cổ.

Bùi Chinh dừng bước lại, cởi chiếc khăn quàng cổ của chính mình xuống.

“Không cần…”

Hắn đã quàng lên cho tôi rồi.

Động tác rất tự nhiên, giống như đã làm qua rất nhiều lần vậy. Nhưng đây là lần đầu tiên.

Khăn quàng cổ rất ấm, mang theo nhiệt độ cơ thể của hắn.

Còn có một thứ gì đó khác nữa.

Tôi ngẩn người một lát.

Một loại cảm giác rất nhạt, gần như không tồn tại, lướt qua nơi sâu thẳm trong khoang mũi. Không phải mùi hương, mà giống như là một loại... nhiệt độ hơn. Lạnh lẽo, nhưng không phải cái lạnh khiến người ta khó chịu, mà là cái lạnh trong trẻo ùa vào mặt khi đẩy cửa sổ ra vào mùa đông.

Đất đóng băng.

Hắn từng nói, có người nói tin tức tố của hắn ngửi giống như đất đóng băng giữa mùa đông khắc nghiệt.

Tôi ngửi thấy rồi sao”

Không, không phải là ‘ngửi thấy’. Mà là cảm nhận được một chút gì đó, mơ hồ giống như cách một lớp kính mờ nhìn ánh đèn phía đối diện, chỉ có một vầng sáng mông lung, không phân biệt rõ hình dáng.

Cảm giác này chỉ duy trì chưa đầy một giây liền biến mất.

“Sao thế?” Bùi Chinh hỏi.

“Không có gì.” Tôi kéo lại chiếc khăn quàng cổ, “Đi thôi.”

Trở về ký túc xá, tôi đóng cửa lại, việc đầu tiên làm là nhìn miếng dán giám sát trên cổ tay.

Đèn xanh.

Tôi mở điện thoại ra kiểm tra số liệu.

Hoạt tính thụ thể: không phẩy bốn mươi mốt.

So với không phẩy ba mươi tám của tuần trước thì tăng lên không phẩy không ba.

Vẫn nằm trong phạm vi an toàn.

Nhưng cảm giác trong khoảnh khắc vừa rồi là chân thực.

Tôi ngồi bên giường, tháo chiếc khăn quàng cổ từ trên cổ xuống, đặt trên đầu gối.

Màu xám sẫm, làm bằng len cashmere, rất mềm mại.

Tôi cúi đầu xuống, chóp mũi chạm vào bề mặt chiếc khăn.

Cái gì cũng không ngửi thấy.

Cái gì cũng không có.

Có lẽ vừa rồi thực sự chỉ là ảo giác. Trời lạnh, khoang mũi chịu kích thích, nên sản sinh ra ảo giác trong một khoảnh khắc.

Tôi gấp gọn chiếc khăn quàng cổ lại, đặt ở bên cạnh gối.

Ngày mai trả lại cho hắn.

Sau khi nằm xuống, tôi chằm chằm nhìn lên trần nhà.

Nếu như có một ngày tôi thực sự có thể ngửi thấy tin tức tố của hắn, thì sẽ là dáng vẻ như thế nào đây?

Trần Khắc nói, tất cả mọi người trước tin tức tố của Bùi Chinh theo bản năng đều muốn chạy trốn. Sợ hãi, áp bách, ngột ngạt, giống như bị một ngọn núi đè nặng lên vậy.

Nhưng khoảnh khắc vừa rồi, thứ tôi cảm nhận được không phải là sợ hãi.

Mà là mùa đông.

Một mùa đông sạch sẽ, yên tĩnh, và rộng lớn bao la.

Lạnh, nhưng không phải cái lạnh khiến người ta muốn chạy trốn.

Mà là cái lạnh khiến người ta muốn bọc chặt quần áo, tiếp tục bước về phía trước.

Điện thoại rung lên.

“Khăn quàng cổ cứ để chỗ cậu trước đi, ngày mai lạnh đấy, ra cửa nhớ quàng vào.”

Tôi nhìn dòng tin nhắn này, úp điện thoại lên trước ngực.

Nhắm mắt lại.

Xúc cảm của chiếc khăn quàng cổ dường như vẫn còn lưu lại trên cổ, giống như một cái ôm chưa từng thu hồi.

Ngày mai không trả nữa.

Ngày kia cũng không trả.

Đại khái là sẽ không trả nữa.


Đánh giá & Bình luận

Đánh giá truyện này

Đăng nhập để đánh giá truyện.


Bình luận

Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Bạn có thể thích
Sông Băng Vĩnh Cửu

Sông Băng Vĩnh Cửu

Tác giả: Sô-cô-la A Hoa Điềm

Cập nhật: 23:23 06/07/2026
Thử Thách Của Chồng

Thử Thách Của Chồng

Tác giả: Zhihu

Cập nhật: 23:14 06/07/2026
Bạn Đời Định Mệnh

Bạn Đời Định Mệnh

Tác giả: Đi Ngân Hàng Nhặt Vàng

Cập nhật: 22:55 30/05/2026
Tiểu Bảo Mẫu Nhà Giáo Sư Chử

Tiểu Bảo Mẫu Nhà Giáo Sư Chử

Tác giả: Băng Kháp Kháp

Cập nhật: 23:02 30/05/2026
Đào Hoa Ở Sát Vách

Đào Hoa Ở Sát Vách

Tác giả: Văn Song Hỷ

Cập nhật: 20:00 02/06/2026