Chương 3
Chương 3/8
Audio chương
7
Lúc Tần Vực đến đón tôi, tôi đã hoàn toàn say khướt.
Lục Tố ngồi xổm trước mặt tôi, ghé lại rất gần.
Đang dỗ tôi uống nước.
Ánh mắt Tần Vực trầm xuống vài phần.
Anh rảo bước tiến lên, chen vào giữa tôi và Lục Tố.
Tôi rơi vào một lồng ngực tràn ngập hương bạc hà.
Theo bản năng vòng tay ôm lấy cổ anh ấy.
Phản ứng có chút chậm chạp: "Tần Vực?"
"Ừ."
Anh khẽ đáp, dáng vẻ như vô tình lật cổ áo của tôi xuống.
Những dấu vết dày đặc đan xen trên chiếc cổ trắng ngần giống như những sợi xích khóa chặt.
Tôi phàn nàn với anh: "Nóng."
Chưa nói hết câu, anh cũng có thể hiểu được ý tứ chưa vẹn của tôi.
Chủ động nhận sai: "Là anh không tốt."
Anh ngậm một ngụm canh giải rượu mang theo.
Đôi môi vương chút nước chỉ khẽ cọ cọ vào môi tôi.
Tôi đã chủ động rướn người lên đón lấy.
Tìm kiếm không được thứ mình muốn, còn cắn mạnh vào môi anh để trút giận.
Tần Vực cũng không giận, tiếp tục mớm từng ngụm, từng ngụm nhỏ một.
Cơn khát được xoa dịu.
Ý thức của tôi có chút mơ màng.
Nhầm tưởng đây là một lần nghỉ giữa hiệp nào đó.
Cầu xin tha thứ, tôi dùng đỉnh đầu cọ cọ vào cằm anh ấy làm nũng: "Không muốn nữa đâu, buồn ngủ lắm."
Nụ hôn rơi trên trán: "Ngủ đi, có anh ở đây rồi."
8
Bên ngoài xe, Tần Vực né tránh nắm đấm đang vung tới của Lục Tố.
Chỉ vài đường cơ bản, anh đã đá văng Lục Tố xuống đất, nằm sấp như một con chó rách việc.
Anh ra tay rất hiểm.
Lục Tố rõ ràng đến hít thở cũng đau, nhưng trên mặt lại không có nửa vết thương nào.
Người đàn ông lớn tuổi thậm chí còn không cho phép cậu ta có chút vốn liếng nào để giả vờ đáng thương nhằm kiếm lấy sự đồng cảm.
Lục Tố đột nhiên cười lớn: "Thật muốn chụp lại bộ dạng này của anh cho cô ấy xem."
"Một kẻ gắn thiết bị định vị trên người cô ấy mà lại giả vờ làm quý ông tử tế cái gì chứ."
Tần Vực lạnh lùng nhìn cậu ta, dưới chân dùng lực: "Cậu có thể thử xem."
Lục Tố ho dữ dội, nhưng vẫn cố chấp khiêu khích: "Cũng đúng, đối với một kẻ ép chết anh trai ruột của mình mà nói, làm ra loại chuyện này cũng là bình thường thôi."
"Tần Vực, loại người như anh nên thối rữa dưới vũng bùn đi, làm sao xứng đáng để yêu cô ấy chứ!"
"Nếu không phải anh cướp đi hôn ước của tôi, người kết hôn với Niệm Niệm đáng lẽ phải là tôi!"
Lời vừa dứt, cơn đau kịch liệt do xương cốt gãy lìa đã càn quét khắp toàn thân cậu ta.
"Sai rồi."
"Người có hôn ước với cậu là Tống tiểu thư, không phải Tống Niệm. Nếu cậu muốn, người làm cậu nhỏ này có thể giúp cậu đến cầu hôn."
"Còn nữa, cậu nên gọi cô ấy là mợ nhỏ."
Lục Tố còn muốn tiếp tục sủa thêm cái gì đó, nhưng Tần Vực đã không còn kiên nhẫn để nghe nữa.
Vệ sĩ trong bóng tối bước lên bịt chặt những âm thanh ồn ào lại.
"An phận một chút đi, đừng để mẹ cậu lại có cơ hội quỳ xuống cầu xin tôi."
9
Trên xe, tôi ngồi đối diện trong lòng Tần Vực.
Tôi có chút không thoải mái mà giãy giụa một chút.
Trên người anh ấy rất nóng.
Ôm lại còn rất chặt.
Giãy không ra.
Tôi mơ màng mở mắt, u oán nhìn anh ấy.
Tần Vực có chút bất lực: "Đồ xấu xa nhỏ mọn, dùng xong là vứt."
Điều hòa được chỉnh thấp xuống vài độ.
Thế rồi lại diễn biến thành, vừa rời khỏi vòng tay anh là thấy rất lạnh.
Tôi không tình nguyện mà chủ động rúc vào cánh tay anh.
Sau khi say rượu, cảm xúc được biểu đạt một cách thẳng thắn và táo bạo.
Ngửa đầu, tôi cắn mạnh vào yết hầu của anh ấy để trút giận: "Không được động đậy."
Trong lúc nói chuyện, tôi vô tình liếm qua.
Tần Vực không thể kiềm chế được mà thở dốc một tiếng.
Bàn tay không biết từ lúc nào đã leo lên bên hông tôi.
Rất nóng.
"Về nhà rồi chơi tiếp."
Vẫn là ngữ điệu bao dung, dỗ dành nhẹ nhàng như mọi khi nhưng lại mang theo vài phần nhẫn nhịn và dồn dập.
Đáng tiếc là đại não của tôi đã say thành một đống hồ nhão, chỉ biết nhận định cái lý của mình.
Bất mãn, tôi tiếp tục cắn nhẹ vào hầu kết anh ấy để trừng phạt.
Trong xe yên tĩnh lại trong một khoảnh khắc.
Tôi còn chưa kịp đắc ý thì đã cảm nhận được một luồng nhiệt độ kỳ lạ.
Nóng bỏng.
Tôi kinh hãi cong eo muốn rời đi.
Bàn tay to lớn của Tần Vực đang đặt bên hông tôi lại vào lúc này dùng lực.
Càng thêm dán chặt vào nhau.
"Chê cấn à?"
Tôi vội vàng gật đầu lia lịa.
Còn chưa kịp lên tiếng tố cáo, đã nghe thấy Tần Vực cười trầm một tiếng: "Không cấn mới đáng bị chê đấy."
10
Xe dừng trước cửa, nhưng chỉ có tài xế đi xuống.
Tôi chậm chạp nhận ra nguy hiểm.
Cả cơ thể cứng đờ, không dám lộn xộn nữa.
Bổn cũ soạn lại.
Vùi đầu vào vai anh giả vờ buồn ngủ.
Nhưng lại bị nhéo lấy má.
Đầu ngón tay của Tần Vực lướt qua chiếc răng khểnh của tôi, không chịu buông tha: "Còn cắn nữa không?"
Tôi bày ra bộ dạng đáng thương tội nghiệp, lắc lắc đầu.
Lần này lại không được dung túng bỏ qua nữa.
Tần Vực áp sát người lên: "Vậy thì đến lượt anh rồi."
Gọng kính lành lạnh ngăn cách giữa hai chúng tôi.
Tần Vực giống như không cảm giác thấy.
Nụ hôn rất cạn.
Tôi bị câu dẫn đến mức lửng lơ khó chịu.
Ngón tay tôi được anh dắt díu, ấn lên gọng kính của anh.
"Ngoan, giúp anh tháo xuống."
Rõ ràng động tác chưa từng dừng lại, nhưng anh lại mâu thuẫn mà trưng cầu sự đồng ý của tôi.
Một vài tia lý trí sót lại nhắc nhở tôi rằng, không nên bỏ mặc mà xuôi theo.
Một tuần bốn lần.
Trước đó đã giao hẹn rồi mà.
Thế nhưng bầu không khí mập mờ trong xe lại khiến tôi bất chấp tất cả, chỉ muốn được thoải mái.
Dù sao thì trong xe cũng không có cái thứ đó.
Không làm đến bước cuối cùng được.
Gỡ bỏ lớp xiềng xích cuối cùng.
Tần Vực giống như một con mãnh thú được sổ lồng, nụ hôn sâu đến nghẹt thở.
Đã vài lần tôi có cảm giác anh muốn nuốt chửng tôi vào bụng.
Tên đã trên dây không thể không bắn.
Tôi thở dốc một hơi, cố gắng dội gáo nước lạnh: "Không có cái đó, không được."
Liền nghe thấy cửa sổ xe đột nhiên bị gõ gõ.
Tần Vực đón lấy chiếc hộp nhỏ được nhét vào từ khe hở nhỏ của cửa kính.
Nhướng mày, nụ cười có chút xấu xa: "Bây giờ có rồi."
Đánh giá & Bình luận
Đánh giá truyện này
Đăng nhập để đánh giá truyện.
Bình luận
Đăng nhập để bình luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Bạn có thể thích

Ta Không Muốn Làm Thái Tử Phi!
Tác giả: Cố Vân Sinh
Cập nhật: 17:06 17/06/2026
Hoàng Hậu Kiếp Này Từ Chức Rồi!
Tác giả: Tam Nguyệt Vô Ưu
Cập nhật: 16:42 17/06/2026
Trọng Sinh Cứu Rỗi Phản Diện Bệnh Kiều
Tác giả: Tiểu Ngư Tuyệt Mỹ
Cập nhật: 16:15 16/06/2026
Dùng Ảnh Giả Yêu Qua Mạng Trúng Tổng Tài Bá Đạo Thật
Tác giả: Ái Chích Đường
Cập nhật: 16:05 16/06/2026
Ta Sợ Chết Nên Đã Tố Cáo Cả Nhà Trước
Tác giả: Blue Dog
Cập nhật: 15:58 16/06/2026